MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 8: NHỮNG RUNG CẢM TỪ TRO TÀN

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 8: NHỮNG RUNG CẢM TỪ TRO TÀN

2,124 từ · ~11 phút đọc

Trấn cổ L bước vào những ngày nắng ráo sau đợt mưa dài. Ánh mặt trời hanh hao đổ xuống những mái ngói rêu phong, làm bốc lên mùi thơm nồng của gỗ mục và đất ẩm. Trong căn nhà nhỏ của Diệp Tuyên, nhịp sống vốn dĩ tĩnh lặng nay lại bị khuấy động bởi sự hiện diện của một người lẽ ra không nên thuộc về nơi này.

Thẩm Tuấn Triết đã ở lại đây được hơn mười ngày. Khoảng thời gian này đối với anh mà nói, còn dài hơn cả một đời người cộng lại. Không phải vì khổ cực, mà vì mỗi giây mỗi phút anh đều phải đối mặt với một Diệp Tuyên xa lạ—một người không còn nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái, cũng không còn lấy anh làm tâm điểm của vũ trụ.

Sáng sớm, Thẩm Tuấn Triết dậy từ lúc 5 giờ rưỡi. Anh đã học được cách sử dụng cái bếp lò cũ kỹ mà không làm khói bay mù mịt khắp nhà. Anh lóng ngóng vo gạo, đặt một nồi cháo lên bếp, sau đó lẳng lặng ra sân quét dọn những cánh hoa giấy rụng đầy sau đêm gió lớn. Nhìn vị chủ tịch cao ngạo ngày nào giờ mặc chiếc áo thun xám đơn giản, quần kaki xắn gấu, tay cầm chổi tre quét lá, bà Lâm đứng bên cửa sổ nhà đối diện không khỏi tặc lưỡi:

"Cái cậu Thẩm này, xem ra cũng là kẻ si tình thứ thiệt."

Diệp Tuyên tỉnh dậy bởi tiếng chổi tre sột soạt ngoài sân. Cậu vén rèm nhìn ra, thấy bóng lưng rộng lớn của Thẩm Tuấn Triết đang cúi xuống nhặt từng cành củi khô. Ánh nắng ban mai phủ lên vai anh một lớp bạc mỏng, khiến bóng hình ấy bớt đi vài phần sắc sảo, thêm vài phần nhu hòa. Diệp Tuyên khẽ thở dài, cậu thực sự không biết nên đối xử với anh thế nào cho đúng. Đuổi đi không được, mà giữ lại thì lòng không yên.

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng quen thuộc. Thẩm Tuấn Triết đặt bát cháo trắng cùng một đĩa dưa muối nhỏ trước mặt Diệp Tuyên.

"Em ăn đi, lát nữa anh ra bưu điện gửi giúp em đống tài liệu hôm qua em đóng gói." Thẩm Tuấn Triết nói, giọng điệu tự nhiên như thể anh đã làm việc này suốt cả chục năm qua.

"Cảm ơn." Diệp Tuyên chỉ đáp gọn lỏn. Cậu nhìn đôi bàn tay của anh—đôi tay vốn chỉ quen ký những con số hàng chục triệu đô nay đã xuất hiện vài vết xước nhỏ do dọn dẹp và làm việc nhà. "Thẩm Tuấn Triết, thực ra anh không cần làm những việc này. Công ty chắc chắn đang có rất nhiều việc cần anh."

Thẩm Tuấn Triết ngừng đũa, ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt thâm trầm: "Anh đã nói rồi, công ty không thiếu anh thì vẫn vận hành được, nhưng anh thiếu em thì không ổn. Những việc này không hề cực khổ, so với việc em đã chờ đợi anh ba năm qua, nó chẳng thấm vào đâu cả."

Diệp Tuyên cúi đầu tránh ánh mắt của anh. Cậu sợ sự chân thành đột ngột này sẽ làm mềm lòng mình. Cậu ăn nhanh bát cháo rồi đứng dậy vào phòng làm việc.

Hôm nay, Diệp Tuyên đón một vị khách đặc biệt. Đó là Lục Viễn, một họa sĩ trẻ chuyên về dòng tranh màu nước hiện đại, người mà Diệp Tuyên tình cờ quen biết trong buổi triển lãm vừa qua. Lục Viễn mang đến một tập bản thảo vẽ tay bị hỏng do hỏa hoạn, hy vọng Diệp Tuyên có thể giúp phục hồi những nét vẽ bị cháy sém.

Lục Viễn là người nhiệt huyết, vui vẻ và rất hiểu về nghệ thuật. Khi cả hai thảo luận về cấu trúc giấy và sắc độ màu, không khí trong căn phòng trở nên vô cùng sôi nổi.

"Cậu Diệp, tay nghề của cậu thực sự là báu vật đấy. Nếu không có cậu, những phác thảo này của tôi coi như bỏ đi rồi." Lục Viễn cười rạng rỡ, ánh mắt nhìn Diệp Tuyên tràn đầy sự ngưỡng mộ không hề che giấu.

Thẩm Tuấn Triết lúc này đang đứng ở góc phòng vờ như đang đọc sách, nhưng thực chất tai anh đang dựng đứng lên nghe từng câu chữ. Khi thấy Lục Viễn vô tình chạm vào tay Diệp Tuyên để chỉ một chi tiết trên giấy, Thẩm Tuấn Triết cảm thấy một luồng lửa nóng bốc lên từ lồng ngực. Sự chiếm hữu trong máu anh bắt đầu trỗi dậy, nhưng anh cố kìm lại. Anh biết mình không có tư cách để ghen, ít nhất là vào lúc này.

Anh lẳng lặng đi vào bếp, pha một ấm trà nhài rồi mang ra.

"Mời anh dùng trà." Thẩm Tuấn Triết đặt chén trà xuống giữa hai người một cách dứt khoát, cố ý đứng sát bên cạnh Diệp Tuyên như để khẳng định chủ quyền.

Lục Viễn ngẩng đầu nhìn Thẩm Tuấn Triết, hơi khựng lại trước khí thế áp đảo của người đàn ông này. "Vị này là..."

"À, đây là..." Diệp Tuyên chưa kịp nói hết câu thì Thẩm Tuấn Triết đã cắt lời.

"Tôi là chồng của Tuyên. Rất vui được gặp anh." Anh chìa tay ra, nụ cười trên môi cực kỳ xã giao nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô cùng.

Diệp Tuyên nhíu mày nhìn anh, nhưng không lên tiếng phủ nhận. Lục Viễn hơi bất ngờ, sau đó cũng lịch sự bắt tay: "Chào anh Thẩm. Tôi không ngờ cậu Diệp đã lập gia đình."

Sau khi Lục Viễn ra về, bầu không khí trong nhà bỗng chốc trở nên căng thẳng. Diệp Tuyên thu dọn dụng cụ, không nhìn Thẩm Tuấn Triết: "Sau này anh đừng tự ý giới thiệu như vậy. Chúng ta đang ly thân."

"Nhưng chúng ta chưa ly hôn." Thẩm Tuấn Triết bước tới, chắn trước mặt cậu. "Tuyên à, anh thừa nhận anh ghen. Nhìn em cười nói với người khác như vậy, anh mới nhận ra trước đây mình đã tệ thế nào khi không bao giờ dành thời gian để trò chuyện cùng em."

"Anh ghen?" Diệp Tuyên ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi. "Thẩm Tuấn Triết, anh ghen vì cái tôi của anh bị tổn thương, hay ghen vì anh thực sự yêu tôi? Ba năm qua, anh bỏ mặc tôi trong căn nhà đó, anh có biết có bao nhiêu người từng tìm cách tiếp cận tôi không? Nhưng lúc đó tôi chỉ nhìn về phía anh. Còn bây giờ, khi tôi đã bước ra ngoài, anh lại muốn kéo tôi về bằng sự ích kỷ đó sao?"

Thẩm Tuấn Triết nghẹn lời. Anh muốn cãi lại, muốn nói rằng anh yêu cậu, nhưng anh nhận ra lời nói vào lúc này thật rẻ rúng. Anh im lặng, cúi đầu lùi lại một bước.

Buổi tối hôm đó, một sự cố không ngờ đã xảy ra. Bà Lâm hốt hoảng chạy sang gõ cửa báo rằng hệ thống điện của dãy nhà bị chập, khói bắt đầu bốc lên từ phía sau bếp nhà bà. Trong khi mọi người đang hoảng loạn, Thẩm Tuấn Triết là người phản ứng nhanh nhất.

Anh không chút do dự, cầm theo bình chữa cháy nhỏ trong góc nhà chạy thẳng sang nhà bà Lâm. Diệp Tuyên lo lắng chạy theo sau, chỉ thấy Thẩm Tuấn Triết đang xông vào làn khói mù mịt. Tiếng nổ nhỏ của dây điện và lửa bắt đầu bén vào đống củi khô ở sân sau.

"Tuấn Triết! Cẩn thận!" Diệp Tuyên hét lên.

Một lát sau, ngọn lửa được khống chế trước khi đội cứu hỏa của trấn kịp đến. Thẩm Tuấn Triết bước ra, gương mặt lấm lem khói đen, cánh tay áo sơ mi bị cháy xém một mảng lớn, và trên mu bàn tay là một vết bỏng khá nặng do nhựa nóng nhỏ xuống. Anh ho sù sụ nhưng việc đầu tiên làm là nhìn về phía Diệp Tuyên:

"Em không sao chứ? Đừng lại gần, khói lắm."

Nhìn dáng vẻ của anh, trái tim Diệp Tuyên như bị ai đó bóp nghẹt. Vị chủ tịch luôn sạch sẽ, chỉnh chu đến từng sợi tóc, giờ đây lại nhếch nhác vì cứu một bà lão xa lạ ở một thị trấn nghèo. Sự thay đổi này, dù muốn hay không, Diệp Tuyên cũng không thể làm ngơ được nữa.

Cậu kéo anh về nhà, ấn anh ngồi xuống ghế rồi lấy hộp y tế ra. Diệp Tuyên im lặng rửa vết thương cho anh. Khi thuốc sát trùng chạm vào vết bỏng, Thẩm Tuấn Triết khẽ rít lên một hơi nhưng vẫn ngồi im, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang tập trung của Diệp Tuyên.

"Tuyên... em đang lo cho anh sao?" Anh hỏi nhỏ, giọng nói khàn khàn vì khói.

"Tôi chỉ không muốn anh bị thương ở đây rồi người nhà họ Thẩm đến làm phiền tôi thôi." Diệp Tuyên lạnh lùng đáp, nhưng động tác bôi thuốc lại cực kỳ nhẹ nhàng.

Căn phòng chỉ còn tiếng gió thổi qua khe cửa và tiếng thở của hai người. Diệp Tuyên cúi đầu, mái tóc mềm mại rủ xuống che đi đôi mắt. Khi băng bó xong, cậu định thu dọn đồ đạc thì Thẩm Tuấn Triết đột ngột dùng bàn tay không bị thương nắm lấy cổ tay cậu, kéo nhẹ một cái.

Diệp Tuyên không kịp phản ứng, ngã vào lòng anh.

Hơi thở nóng hổi của Thẩm Tuấn Triết phả bên tai cậu, mùi khói quyện với mùi bạc hà quen thuộc tạo nên một cảm giác vừa lạ lẫm vừa ám ảnh. Anh ôm chặt lấy eo cậu, tựa đầu vào vai cậu như một đứa trẻ tìm được chỗ dựa sau cơn bão.

"Đừng đẩy anh ra, một chút thôi." Thẩm Tuấn Triết thầm thì. "Anh thực sự rất sợ. Không phải sợ lửa, mà sợ em sẽ mãi mãi không bao giờ nhìn anh như thế này nữa. Tuyên à, anh biết mình nợ em cả một đời thanh xuân. Anh không cầu xin em tha thứ ngay lập tức, nhưng xin em đừng coi anh như người dưng."

Diệp Tuyên cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy. Lần đầu tiên, cậu thấy người đàn ông quyền lực này mong manh đến thế. Cậu không đẩy anh ra, nhưng cũng không ôm lại. Cậu cứ ngồi yên như vậy, để cho sự im lặng chữa lành những vết rạn nứt đang tồn tại giữa hai người.

Đêm hôm đó, sau sự cố hỏa hoạn, cả hai đều không thể ngủ được. Diệp Tuyên nằm trên giường, nhìn ra cửa sổ thấy bóng dáng Thẩm Tuấn Triết ngồi ngoài hiên, một tay băng bó trắng xóa, tay kia cầm một điếu thuốc nhưng không châm lửa. Anh cứ ngồi đó, canh chừng cho giấc ngủ của cậu.

Câu truyện về họ đã không còn đơn thuần là sự trốn chạy và đuổi theo nữa. Nó đã chuyển sang một giai đoạn mới—giai đoạn của sự thấu hiểu nảy sinh từ gian khổ. Diệp Tuyên nhận ra rằng, Thẩm Tuấn Triết có thể vô tâm, có thể kiêu ngạo, nhưng bản chất anh vẫn là người có trách nhiệm và sẵn sàng bảo vệ người khác khi cần thiết.

Sự bảo vệ ấy, trước đây anh dành cho tập đoàn, cho danh tiếng Thẩm gia. Còn bây giờ, anh dành nó cho cậu, và cho cả những điều nhỏ bé xung quanh cậu.

Sáng hôm sau, khi nắng bắt đầu lên, Diệp Tuyên bước ra sân, thấy Thẩm Tuấn Triết đã dọn dẹp xong đống đổ nát ở nhà bà Lâm từ lúc nào. Anh đứng đó, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười lại vô cùng thanh thản khi thấy bà Lâm bình an.

Diệp Tuyên đi tới, đưa cho anh một cốc nước mát.

"Tay anh còn đau không?"

Thẩm Tuấn Triết giật mình, nhận lấy cốc nước, mắt lấp lánh niềm vui: "Không sao, nhìn thấy em là hết đau rồi."

Diệp Tuyên không mắng anh "sến súa" như mọi khi. Cậu nhìn ra phía dòng sông, khẽ nói: "Lát nữa tôi đi chợ, anh muốn ăn gì?"

Chỉ một câu hỏi đơn giản, nhưng đối với Thẩm Tuấn Triết, nó giống như một bản nhạc giao hưởng tuyệt vời nhất mà anh từng được nghe. Anh biết, tảng băng trong lòng Diệp Tuyên chưa tan, nhưng ít nhất, nó đã bắt đầu có những vết nứt.

Và anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để rót vào đó sự ấm áp, cho đến khi mùa xuân thực sự trở lại trong lòng người cậu yêu.