MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 10: NẮNG ẤM TRÊN BẬU CỬA SỔ

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 10: NẮNG ẤM TRÊN BẬU CỬA SỔ

1,592 từ · ~8 phút đọc

Buổi sáng sau đêm mặn nồng, trấn cổ L dường như dịu dàng hơn hẳn. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm vải thô, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng thanh thản của Diệp Tuyên. Cậu khẽ cựa mình, cảm nhận được hơi ấm vững chãi từ phía sau. Một cánh tay rắn rỏi đang vòng qua eo cậu, ôm chặt lấy như sợ chỉ cần buông ra, mọi thứ sẽ lại biến thành một giấc chiêm bao tan tác.

Thẩm Tuấn Triết đã thức từ lâu, nhưng anh không nỡ rời giường. Anh cứ nằm đó, lặng lẽ ngắm nhìn sườn mặt của người thương. Trong không gian nhỏ hẹp này, không có những bản báo cáo tài chính khô khan, không có những cuộc họp hội đồng quản trị căng thẳng, chỉ có mùi hương thanh khiết của Diệp Tuyên và sự yên bình mà tiền bạc chưa bao giờ mua nổi.

Diệp Tuyên quay người lại, chạm phải ánh mắt thâm trầm nhưng tràn đầy nhu tình của Thẩm Tuấn Triết. Cậu khẽ đỏ mặt, kéo chăn che bớt những vết tích đỏ hồng trên cổ – bằng chứng của một đêm cuồng nhiệt.

"Anh nhìn gì mà dữ vậy?" Diệp Tuyên nhỏ giọng, thanh âm có chút khàn đặc.

"Nhìn thế giới của anh." Thẩm Tuấn Triết khẽ cười, giọng nói trầm thấp nồng nàn. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cậu. "Tuyên à, anh ước gì thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc này mãi mãi."

Diệp Tuyên khẽ đẩy vai anh, ngồi dậy: "Đừng có sến súa nữa. Anh dậy trước đi, tôi còn phải ra tiệm trà của ông Cố để lấy cuộn tranh mới."

Thẩm Tuấn Triết cũng ngồi dậy, cơ bắp săn chắc của anh lộ ra dưới ánh sáng ban mai. Anh không hề thấy ngại ngùng, ngược lại còn rất hưởng thụ sự quan tâm kín đáo của Diệp Tuyên. Anh với lấy chiếc áo phông, mặc vào rồi nhanh chóng đi vào bếp để chuẩn bị bữa sáng.

Những ngày sau đó, bầu không khí trong căn nhà nhỏ thay đổi rõ rệt. Không còn sự lạnh lùng gượng ép, không còn những lời mỉa mai sắc lẹm. Thay vào đó là những buổi sáng Thẩm Tuấn Triết vụng về học cách pha trà theo đúng ý Diệp Tuyên, là những buổi chiều họ cùng nhau ngồi bên hiên nhà, một người phục chế tranh, một người đọc sách nhưng thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn đối phương.

Câu truyện về họ dường như đang bước vào những trang tươi sáng nhất. Thẩm Tuấn Triết bắt đầu hòa nhập thực sự với cuộc sống của người dân trấn L. Anh không còn mặc những bộ âu phục đắt tiền, thay vào đó là những bộ đồ vải đũi thoải mái. Anh cùng ông Cố đánh cờ dưới gốc cây ngô đồng, học cách phân biệt các loại lá trà, và đôi khi còn giúp bà Lâm sửa lại cái hàng rào gỗ bị hỏng.

Tuy nhiên, cuộc sống yên bình ấy bỗng chốc bị xao động bởi một cuộc điện thoại từ Thành phố S. Thư ký Trần gọi đến, giọng điệu vô cùng khẩn thiết:

"Thẩm tổng, tập đoàn đang gặp rắc rối lớn. Dự án phía Đông bị đình trệ do một số sai phạm của đối tác, hội đồng quản trị đang ép bà chủ phải đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu anh không quay về, vị trí của anh có thể sẽ bị lung lay."

Thẩm Tuấn Triết đứng bên bờ sông, tay nắm chặt điện thoại. Anh nhìn về phía ngôi nhà nhỏ, nơi Diệp Tuyên đang cặm cụi bên bàn làm việc. Anh không sợ mất đi quyền lực, nhưng anh sợ nếu mình đi, niềm tin vừa mới nhen nhóm của Diệp Tuyên sẽ lại bị dập tắt.

Tối hôm đó, Thẩm Tuấn Triết không giấu giếm mà nói thật cho Diệp Tuyên biết tình hình.

"Tuyên, anh phải về Thành phố S một chuyến. Có những việc anh phải trực tiếp giải quyết mới ổn được." Anh quan sát phản ứng của cậu, lòng đầy lo lắng.

Diệp Tuyên dừng cây cọ trong tay, cậu im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên: "Anh đi đi. Đó là trách nhiệm của anh."

"Em... em có đợi anh không?" Thẩm Tuấn Triết bước tới, nắm lấy đôi bàn tay gầy của cậu. "Anh hứa sẽ giải quyết nhanh nhất có thể rồi quay lại đây ngay."

Diệp Tuyên khẽ mỉm cười, nụ cười lần này mang theo sự bao dung và thấu hiểu: "Tuấn Triết, tôi không còn là người vợ luôn đứng ở cửa chờ đợi anh trong vô vọng như trước nữa. Anh cứ đi giải quyết việc của anh. Nếu anh thực sự muốn quay lại, trấn L vẫn ở đây, tôi vẫn ở đây. Nhưng đừng ép mình quá, nếu Thành phố S mới là nơi anh thuộc về, tôi cũng sẽ không oán trách."

Thẩm Tuấn Triết ôm chặt cậu vào lòng. Anh nhận ra Diệp Tuyên đã thực sự trưởng thành và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu không còn cần anh để tồn tại, chính điều đó lại khiến anh càng khao khát được ở bên cạnh cậu hơn.

Ngày Thẩm Tuấn Triết rời đi, trấn cổ L đổ một trận mưa bóng mây. Anh không đi bằng xe riêng hào nhoáng, mà lặng lẽ xách vali ra bến xe khách như một người bình thường. Diệp Tuyên đứng ở đầu ngõ, nhìn bóng lưng anh dần khuất xa. Cậu không khóc, cũng không buồn bã. Cậu biết rằng, cuộc gặp gỡ lần tới sẽ là câu trả lời cuối cùng cho tình yêu của họ.

Tại Thành phố S, Thẩm Tuấn Triết quay trở lại với phong thái của một vị vua. Anh xuất hiện ở công ty, dùng sự sắc sảo và uy quyền của mình để dẹp loạn chỉ trong vòng ba ngày. Những kẻ có ý định chiếm ghế của anh đều phải cúi đầu trước những bằng chứng sai phạm mà anh đã âm thầm thu thập từ trước.

Trong buổi họp báo công bố việc tái cấu trúc dự án phía Đông, Thẩm Tuấn Triết đứng dưới ánh đèn flash, gương mặt lạnh lùng như tạc tượng. Nhưng ngay khi buổi họp kết thúc, anh lập tức thay ra bộ đồ âu phục, rút trong túi áo ra một chiếc nhẫn cưới mới – chiếc nhẫn anh đã tự tay đặt thợ kim hoàn khắc tên của hai người vào bên trong mặt nhẫn.

"Mẹ, con đã giải quyết xong mọi chuyện của tập đoàn như ý mẹ." Thẩm Tuấn Triết đứng đối diện với bà Thẩm trong văn phòng chủ tịch. "Bây giờ, con sẽ đi tìm hạnh phúc của mình. Mong mẹ từ nay đừng can thiệp vào cuộc sống của chúng con nữa."

Bà Thẩm nhìn đứa con trai quyết đoán của mình, thở dài một tiếng: "Nó thực sự quan trọng với con đến thế sao?"

"Quan trọng hơn cả mạng sống của con."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, không một chút do dự.

Ở trấn L, Diệp Tuyên vẫn sống những ngày tháng bình dị. Cậu nhận phục chế thêm vài bức tranh cổ cho viện bảo tàng tỉnh. Một buổi chiều, khi đang ngồi phơi những tờ giấy dó mới làm xong, cậu nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc từ đầu ngõ.

Không phải tiếng giày da bóng loáng, mà là tiếng bước chân vững chãi, nhịp nhàng của một người đang hối hả trở về nhà.

Diệp Tuyên ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Tuấn Triết đang đứng đó, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập. Anh không mang theo gì cả, chỉ có một bó hoa dại hái vội ven đường và một hộp nhung nhỏ trong túi áo.

"Anh về rồi." Thẩm Tuấn Triết cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sau cơn mưa.

Diệp Tuyên đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi giấy trên áo, khẽ đáp: "Về rồi thì vào rửa mặt đi, cơm sắp chín rồi."

Câu truyện của họ không kết thúc bằng một đám cưới xa hoa hay những lời thề non hẹn biển sáo rỗng. Nó kết thúc bằng những bữa cơm giản dị, bằng những buổi chiều cùng nhau ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng gió thổi qua những rặng tre.

Thẩm Tuấn Triết không bao giờ trở lại làm vị chủ tịch cao ngạo chỉ biết đến tiền bạc nữa. Anh mở một quỹ hỗ trợ bảo tồn nghệ thuật cổ truyền, vừa làm việc từ xa, vừa dành phần lớn thời gian để giúp Diệp Tuyên quản lý cửa hiệu phục chế tranh nhỏ của họ.

Sự vô tâm ngày nào đã được thay thế bằng sự quan tâm tinh tế đến từng hơi thở. Sai lầm của quá khứ đã trở thành bài học quý giá nhất để họ biết trân trọng hiện tại. Diệp Tuyên đã tự cứu lấy mình, và cũng vô tình cứu lấy linh hồn đang khô héo của Thẩm Tuấn Triết.

Dưới bậu cửa sổ của căn nhà gỗ, hai cái bóng đổ dài lên mặt đất, quyện vào nhau như hai bức tranh được phục chế hoàn hảo, không còn vết rách, không còn bụi mờ, chỉ còn lại sự ấm áp của một tình yêu đã đi qua bão giông để tìm thấy bình yên.

Trấn cổ L vẫn tĩnh lặng như thế, nhưng trong sự tĩnh lặng ấy, có một hạnh phúc đang nảy mầm và xanh tốt mỗi ngày.