MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 11: NHỊP CẦU NỐI NHỮNG DỞ DANG

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 11: NHỊP CẦU NỐI NHỮNG DỞ DANG

2,011 từ · ~11 phút đọc

Ánh nắng của buổi sớm mai ở trấn cổ L không gắt gao như cái nắng của Thành phố S, nó mang theo một chút hơi ẩm từ dòng sông phía trước, dịu dàng đậu lên những kệ gỗ chất đầy các cuộn tranh giấy dó. Thẩm Tuấn Triết đã trở về được một tuần sau khi giải quyết xong biến cố ở tập đoàn. Lần quay lại này, anh mang theo một sự điềm tĩnh và trầm lắng hơn hẳn. Anh không còn vội vã chứng minh điều gì, mà chọn cách tan vào nhịp sống thường nhật của Diệp Tuyên như một lẽ tự nhiên.

Sáng sớm, thay vì khoác lên mình bộ âu phục phẳng phiu, Thẩm Tuấn Triết mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh màu xanh nhạt xắn tay áo quá khuỷu. Anh đang đứng ở sân sau, cẩn thận dùng một chiếc bàn chải nhỏ để làm sạch những phiến đá kê chân bị bám rêu sau trận mưa đêm qua. Diệp Tuyên đứng ở cửa bếp, tay cầm cốc trà ấm, lặng lẽ quan sát bóng lưng rộng lớn của người đàn ông ấy.

Có một sự thay đổi kỳ diệu đang diễn ra. Kẻ từng coi thời gian là tiền bạc, chưa bao giờ để lãng phí dù chỉ một giây vào những việc "vặt vãnh", nay lại có thể dành cả tiếng đồng hồ để cọ rửa một phiến đá chỉ vì sợ Diệp Tuyên đi qua sẽ bị trơn trượt.

"Tuấn Triết, vào ăn sáng đi. Anh làm vậy là sạch lắm rồi." Diệp Tuyên lên tiếng, giọng nói đã mất đi cái vẻ phòng bị, thay vào đó là một sự mềm mỏng ngọt ngào.

Thẩm Tuấn Triết dừng tay, quay lại nhìn cậu. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt anh lại sáng ngời niềm vui. "Xong ngay đây. Anh muốn lát nữa chúng ta cùng đi chợ mua ít gỗ về làm lại cái giá đỡ tranh cho em. Cái cũ bị mọt ăn rồi, không chắc chắn đâu."

Bữa sáng vẫn mộc mạc như mọi khi: cháo trắng, củ cải muối và một ít trứng chiên hành. Nhưng trong không gian hẹp của căn nhà gỗ, hương vị của sự giản đơn dường như còn đậm đà hơn bất cứ món cao lương mỹ vị nào.

"Em đang phục chế bức 'Hàn Mai Độc Thử' của ông Cố đúng không?" Thẩm Tuấn Triết hỏi, tay gắp một miếng trứng đặt vào bát của Diệp Tuyên.

"Vâng, bức đó bị hư hại nặng ở phần gốc mai. Màu mực đã bị nhòe do thấm nước nhiều năm. Em đang phân vân giữa việc giữ nguyên vết loang để bảo tồn tính lịch sử, hay là dùng kỹ thuật dặm màu để khôi phục lại vẻ rực rỡ ban đầu." Diệp Tuyên trầm ngâm. Khi nói về nghề nghiệp, đôi mắt cậu tỏa ra một thứ ánh sáng đam mê khiến Thẩm Tuấn Triết không thể rời mắt.

"Anh nghĩ..." Thẩm Tuấn Triết đặt đũa xuống, suy nghĩ một chút rồi tiếp lời, "nghệ thuật phục chế không phải là làm cho nó trở nên mới tinh, mà là làm cho cái hồn của nó được sống lại trong bối cảnh hiện tại. Vết loang ấy giống như một vết sẹo của thời gian. Thay vì xóa nó đi, tại sao em không biến nó thành một phần của vẻ đẹp trầm mặc đó?"

Diệp Tuyên khựng lại, cậu nhìn Thẩm Tuấn Triết với ánh mắt ngạc nhiên. Cậu không ngờ một doanh nhân luôn tôn thờ sự hoàn hảo và mới mẻ như anh lại có thể đưa ra một nhận định sâu sắc về nghệ thuật như vậy. Có lẽ, chính anh cũng đang học cách yêu những "vết sẹo" trong cuộc hôn nhân của hai người, thay vì cố gắng giả vờ như chúng chưa từng tồn tại.

"Anh nói đúng." Diệp Tuyên mỉm cười, một nụ cười thực sự chạm đến đáy mắt. "Có lẽ em sẽ giữ lại một phần vết loang ấy."

Buổi chiều, khi nắng bắt đầu xiên khoai qua rặng tre, có tiếng gõ cửa. Một người đàn ông có vẻ ngoài phong trần, tay xách một chiếc cặp da lớn bước vào. Đó là Lâm Vĩnh, một nhà sưu tầm tranh cổ có tiếng ở miền Trung. Ông đến theo lời giới thiệu của ông Cố trà quán.

"Cậu Diệp, tôi có một yêu cầu hơi đặc biệt." Lâm Vĩnh đặt lên bàn một cuộn lụa đã mục nát, chỉ còn lại những mảnh rời rạc được dán tạm bợ trên một tấm giấy lót. "Đây là bức 'Viễn Sơn Quy Nhạn', một tác phẩm thất lạc đã lâu. Nó không chỉ là tranh, mà còn là một phần ký ức của gia đình tôi. Nhiều người từ chối vì nó đã quá nát, họ nói rằng việc khôi phục nó là không thể."

Diệp Tuyên cẩn thận dùng nhíp nhấc một mảnh lụa nhỏ lên. Ánh mắt cậu trở nên nghiêm nghị. Đây thực sự là một thách thức cực lớn. Lụa đã bị lão hóa đến mức chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn thành bột.

"Để khôi phục bức này, tôi cần ít nhất ba tháng. Tôi phải tìm được loại lụa tơ tằm có mật độ sợi tương đồng với nguyên bản thời đó, và phải dùng keo tự nhiên từ da trâu để gắn kết từng sợi tơ." Diệp Tuyên giải thích.

Thẩm Tuấn Triết đứng bên cạnh, chăm chú nghe. Anh chợt nhận thấy vẻ lo lắng thoáng qua trên gương mặt Diệp Tuyên khi nhắc đến việc tìm kiếm nguyên liệu. Anh biết, ở trấn cổ này, việc tiếp cận với những loại vật liệu chuyên dụng cao cấp là rất khó khăn.

Sau khi Lâm Vĩnh ra về, Thẩm Tuấn Triết nhẹ nhàng đặt tay lên vai Diệp Tuyên: "Em lo về nguyên liệu đúng không?"

"Vâng, loại lụa tơ tằm cổ này giờ hiếm lắm. Phải đến tận các làng dệt truyền thống ở Tô Châu may ra mới tìm được loại tơ đạt chuẩn."

"Đừng lo. Cứ để anh." Thẩm Tuấn Triết nói, giọng điệu đầy tự tin nhưng không còn vẻ áp đặt của một ông chủ. "Anh sẽ liên lạc với một vài mối quan hệ cũ. Anh nhớ là mình có quen một nghệ nhân dệt lụa bảo tồn ở Tô Châu. Anh sẽ trực tiếp đi một chuyến để kiểm tra chất lượng tơ cho em."

Diệp Tuyên nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Trước đây, mỗi khi gặp khó khăn, cậu luôn phải tự mình xoay sở hoặc âm thầm chịu đựng vì không muốn làm phiền đến "công to việc lớn" của anh. Giờ đây, anh chủ động gánh vác cùng cậu, không phải bằng cách vung tiền mua đứt mọi thứ, mà bằng cách dùng sự quan tâm để hỗ trợ đam mê của cậu.

"Tuấn Triết, cảm ơn anh."

"Chúng ta là vợ chồng mà, Tuyên." Thẩm Tuấn Triết nhìn cậu, ánh mắt chan chứa tình cảm. "Trước đây anh đã để em cô đơn quá lâu trong thế giới của chính mình. Bây giờ, anh muốn là người cầm đèn, cùng em đi qua những đoạn đường tối tăm đó."

Hai ngày sau, Thẩm Tuấn Triết chuẩn bị lên đường đi Tô Châu. Lần này, anh không đi quá lâu, chỉ dự định đi và về trong ba ngày. Đứng ở bến xe, Diệp Tuyên đưa cho anh một túi nhỏ đựng ít bánh ngọt tự tay cậu làm.

"Anh đi đường cẩn thận. Xong việc thì về ngay, đừng có la cà." Diệp Tuyên dặn dò, giọng điệu có chút ngượng ngùng như những cặp đôi mới yêu.

Thẩm Tuấn Triết bật cười, anh không kìm lòng được mà kéo cậu vào một nụ hôn sâu ngay giữa chốn đông người. Nụ hôn mang theo vị ngọt của bánh và vị mặn của sự mong chờ. "Anh biết rồi. Anh sẽ về sớm để cùng em vá lại bức 'Viễn Sơn Quy Nhạn' đó."

Khi bóng xe khách khuất dần, Diệp Tuyên quay trở về nhà. Căn nhà vắng đi bóng dáng cao lớn của Thẩm Tuấn Triết bỗng chốc trở nên thênh thang đến lạ. Cậu bước vào phòng làm việc, nhìn bức tranh nát của ông Lâm Vĩnh, rồi lại nhìn những chậu hoa giấy được Thẩm Tuấn Triết chăm sóc tỉ mỉ ngoài sân.

Cậu nhận ra, câu truyện của họ không chỉ đơn thuần là việc tha thứ cho những lỗi lầm cũ. Đó là sự kiến tạo lại một hệ giá trị mới. Thẩm Tuấn Triết đã dũng cảm bước ra khỏi tháp ngà của mình để chạm vào thực tại, còn Diệp Tuyên cũng đã học được cách tin tưởng và dựa dẫm một lần nữa mà không sợ đánh mất bản sắc cá nhân.

Buổi tối, Diệp Tuyên nhận được điện thoại của Thẩm Tuấn Triết. Anh báo đã đến nơi và đã gặp được nghệ nhân dệt.

"Tuyên à, ở đây có loại tơ tuyệt lắm, mỏng và dai đúng như em mô tả. Anh đã đặt dệt riêng một sấp theo yêu cầu của em. Nghệ nhân nói phải mất một tuần mới xong, nhưng anh đã xin phép được ở lại xưởng để học cách họ xử lý tơ, anh muốn hiểu rõ hơn về những gì em đang làm."

Nghe giọng nói đầy hào hứng của anh qua điện thoại, Diệp Tuyên khẽ mỉm cười. Một người đàn ông từng chỉ biết đến các biểu đồ chứng khoán nay lại đi học cách xử lý tơ tằm. Sự thay đổi của anh không phải là một vở kịch ngắn hạn, mà là một hành trình dài để thấu cảm.

Những ngày Thẩm Tuấn Triết vắng nhà, Diệp Tuyên dành thời gian để nghiên cứu lại cấu trúc mực in trên bức tranh của Lâm Vĩnh. Cậu nhận thấy dưới lớp màu bị cháy sém, có những đường nét ẩn hiện rất lạ. Càng đi sâu vào thế giới của những bức tranh cổ, Diệp Tuyên càng thấy lòng mình tĩnh lặng.

Câu truyện về sự phục chế của cậu không chỉ nằm trên mặt giấy, mà còn nằm trong chính tâm hồn cậu. Cậu đang phục chế lại niềm tin, phục chế lại những hy vọng đã từng bị thiêu rụi bởi sự vô tâm của người chồng.

Trong lúc đó, tại Tô Châu, Thẩm Tuấn Triết đang ngồi trong một xưởng dệt cổ kính, hơi nước từ các bồn ươm tơ bốc lên nghi ngút. Anh tỉ mẩn quan sát các nghệ nhân tách tơ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút ký tên nay lại chạm vào những sợi tơ mỏng manh, cảm nhận sự tinh tế và nhọc nhằn của những người làm nghề thủ công. Anh nghĩ đến Diệp Tuyên, nghĩ đến những đêm cậu thức trắng để vá lại những mảnh đời dở dang của thiên hạ.

Anh tự hứa với lòng mình, khi trở về, anh sẽ không chỉ mang theo lụa quý, mà sẽ mang theo một Thẩm Tuấn Triết hiểu biết hơn, bao dung hơn và xứng đáng hơn với tình yêu của cậu.

Ba ngày sau, đúng như lời hẹn, Thẩm Tuấn Triết trở về trấn L. Anh xách theo một hộp gỗ thơm, bên trong là những mẫu lụa đầu tiên được dệt thử. Nhìn thấy dáng vẻ bám đầy bụi đường nhưng ánh mắt rạng rỡ của anh, Diệp Tuyên không nói lời nào, chỉ chạy đến ôm chầm lấy anh.

"Chào mừng anh về nhà."

Dưới mái hiên của căn nhà gỗ, tiếng chim hót líu lo chào đón một khởi đầu mới. Những mảnh ghép dở dang của bức "Viễn Sơn Quy Nhạn" sắp được nối lại, và câu truyện tình yêu của họ cũng thế, đang được dệt nên bởi những sợi tơ bền chặt nhất của sự thấu hiểu và sẻ chia.

Trấn cổ L vẫn tĩnh lặng, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, hơi ấm của hạnh phúc đang lan tỏa, sưởi ấm cả những góc khuất từng một thời lạnh lẽo.