MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀN QUANG TRONG VỰC THẲMChương 1: Ly Cà Phê Chưa Nguội

HÀN QUANG TRONG VỰC THẲM

Chương 1: Ly Cà Phê Chưa Nguội

1,638 từ · ~9 phút đọc

Mưa ở Đài Bắc không bao giờ mang lại cảm giác gột rửa, nó chỉ khiến mọi thứ trở nên nhớp nháp và nặng nề hơn. Trình Nghị đứng lặng thinh giữa xưởng vẽ của Hứa Giai Ninh, mùi tinh dầu thông và màu dầu bám quyện vào không khí ẩm xì, tạo nên một thứ mùi hương đặc quánh, khó thở. Anh không vội vã lật tung mọi thứ như những điều tra viên trẻ tuổi. Anh chỉ đứng đó, hai tay đút sâu vào túi áo khoác bám đầy hơi nước, đôi mắt thâm quầng sau nhiều đêm mất ngủ quét qua từng milimet của căn phòng.

Hiện trường sạch sẽ đến mức tàn nhẫn. Trên giá vẽ, một bức họa chân dung còn dang dở, những nét cọ điêu luyện phác họa một người đàn ông không rõ mặt, chỉ có đôi mắt là rực lên một sắc xanh xám kỳ lạ. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, một ly cà phê gốm trắng vẫn còn bốc lên chút hơi tàn mỏng manh. Trình Nghị đưa mu bàn tay chạm nhẹ vào thành ly. Vẫn còn ấm.

"Thưa Đội trưởng, theo báo cáo của bảo vệ tòa nhà, cô Hứa vào đây lúc 8 giờ sáng và chưa từng bước ra ngoài. Hệ thống camera ở hành lang không ghi nhận bất kỳ ai xâm nhập vào tầng này trong suốt 4 tiếng qua," Tiểu Vương, người cấp dưới năng nổ, vừa lật sổ tay vừa báo cáo, giọng nói phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt.

Trình Nghị không đáp. Anh bước lại gần cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới đại lộ Trung Sơn. Từ độ cao này, con người trông như những con kiến bận rộn, vô danh. Nếu Giai Ninh không bước ra ngoài cửa chính, cô ấy chỉ có thể biến tan vào không khí. Nhưng vật chất không tự nhiên mất đi, anh biết rõ điều đó. Một nghệ sĩ phục chế tranh cổ tỉ mỉ như Giai Ninh sẽ không bao giờ để ly cà phê dở dang giữa chừng trừ khi có một biến cố cực kỳ đột ngột.

Anh cúi người, đôi mắt tập trung vào sàn nhà gỗ sồi đã lên nước bóng. Dưới chân giá vẽ, có một vết xước mới, rất sâu, kéo dài khoảng 5 centimet. Nó không phải vết xước do kéo lê đồ đạc thông thường, nó sắc lẹm và có xu hướng xoáy vào trong. Trình Nghị lấy ra một chiếc nhíp nhỏ, cẩn thận gắp lấy một mẩu vụn li ti kẹt trong thớ gỗ. Đó là một mẩu kim loại màu bạc, nhỏ hơn cả đầu tăm.

"Tiểu Vương, mang cái này về phòng Lab ngay lập tức. Bảo họ kiểm tra xem có phải là hợp kim dùng trong kiến trúc cao cấp không."

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo Trình Nghị rung lên. Là một số máy lạ. Anh chần chừ một nhịp rồi bắt máy. Đầu dây bên kia không có tiếng người, chỉ có tiếng gió lồng lộng và âm thanh của một bản vĩ cầm du dương nhưng lạc nhịp, nghe như tiếng nghiến răng của một linh hồn đau đớn. Trình Nghị cảm thấy da gà nổi dọc sống lưng. Bản nhạc đó... chính là bản nhạc mà vợ anh đã nghe vào đêm cô ấy qua đời trong vụ án năm năm trước, vụ án đã biến anh thành một kẻ sống mòn.

"Ai đó?" giọng anh khàn đặc, tràn đầy sự cảnh giác và một chút run rẩy mà anh cố giấu kín.

Đầu dây bên kia cúp máy. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy xưởng vẽ. Trình Nghị quay lại nhìn bức tranh trên giá vẽ, anh chợt nhận ra đôi mắt xanh xám của người đàn ông trong tranh dường như đang dõi theo mọi cử động của anh. Anh tiến lại gần bức tranh, dùng đèn pin soi kỹ bề mặt sơn dầu. Ở góc dưới cùng bên phải, thay vì chữ ký của tác giả, có một dòng chữ cực nhỏ được khắc bằng mũi kim: "Sự hoàn hảo bắt đầu từ việc xóa bỏ dấu vết."

Sự tức giận bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực Trình Nghị. Kẻ này đang chơi đùa với anh. Hắn không chỉ bắt cóc Giai Ninh, hắn còn đang mời gọi anh vào một mê cung mà hắn đã dày công sắp đặt.

Anh bắt đầu di chuyển những tấm toan vẽ lớn dựng sát tường. Phía sau một bức tranh phong cảnh khổ lớn mô tả một hòn đảo tịch liêu, Trình Nghị phát hiện ra một điều khiến hơi thở anh nghẹn lại. Bức tường phía sau không phải là tường gạch đặc. Có một kẽ hở hẹp, chỉ vừa đủ cho một người nghiêng mình bước qua, dẫn vào một khoảng tối không đáy. Đây chính là "điểm mù" mà kiến trúc tòa nhà đã che giấu – một lối đi kỹ thuật cũ đã bị xóa tên khỏi bản đồ sửa chữa gần nhất.

Trình Nghị rút súng, bật chốt an toàn. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong căn phòng vắng. Anh ra hiệu cho Tiểu Vương giữ nguyên vị trí và gọi viện trợ, còn mình thì lách người vào khe hẹp. Không khí bên trong mang theo mùi của đá vôi và sự thối rữa của gỗ mục. Anh bước đi từng bước thận trọng trên cầu thang sắt rỉ sét, tiếng giày va chạm vào kim loại tạo nên những âm thanh vang vọng u uất.

Càng xuống sâu, hơi lạnh càng bủa vây. Trình Nghị cảm nhận được một sự hiện diện nào đó, một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào gáy mình từ trong bóng tối đặc quánh. Anh đưa đèn pin quét một vòng tròn rộng. Ánh sáng lướt qua những đường ống nước chằng chịt, rồi dừng lại ở một vật thể treo lơ lửng giữa không trung.

Đó là một chiếc váy màu xanh nhạt – chiếc váy mà Giai Ninh đã mặc sáng nay theo mô tả của người nhà. Chiếc váy treo lủng lẳng trên một móc sắt, đung đưa nhẹ nhàng theo luồng gió rít qua khe hở. Nhưng nó không chỉ là chiếc váy không. Trên tà váy, những bông hoa thêu tay trắng muốt giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi một thứ chất lỏng sền sệt, vẫn còn đang nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Trình Nghị tiến lại gần, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Anh hy vọng đó chỉ là màu vẽ, nhưng khứu giác nhạy bén của một cảnh sát hình sự lâu năm nói với anh điều ngược lại. Đó là mùi sắt đặc trưng của máu tươi.

Anh đưa tay chạm vào chiếc váy, nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào lớp vải tơ tằm mềm mại, toàn bộ hệ thống đèn điện trong khu vực kỹ thuật bỗng nhiên bật sáng chói mắt, rồi phụt tắt ngay lập tức. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của ánh sáng, Trình Nghị nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng ở cuối hành lang, đội mũ phớt, đôi tay mang găng trắng đang thản nhiên vỗ tay.

"Chào mừng anh đến với tác phẩm đầu tiên, Thanh tra Trình," một giọng nói trầm thấp, thanh tao nhưng lạnh lẽo như băng giá vang lên từ loa phóng thanh ẩn đâu đó. "Anh có thấy sự sắp đặt này rất quen thuộc không? Năm năm trước, anh đã để tuột mất cơ hội. Lần này, hy vọng anh sẽ kiên nhẫn hơn một chút. Đừng để ly cà phê của mình nguội quá nhanh."

Trình Nghị lao về phía bóng người đó, nhưng bàn chân anh vấp phải một sợi dây cước mảnh như tơ nhện căng ngang mặt đất. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, khói trắng cay xè tỏa ra mù mịt. Khi khói tan, hành lang trống không. Chỉ còn lại chiếc váy đẫm máu vẫn đung đưa một cách mỉa mai.

Anh quay cuồng trong sự giận dữ và bất lực. Tại sao kẻ đó lại biết về vụ án năm xưa? Tại sao hắn lại chọn Giai Ninh? Anh quỳ xuống, nhặt lấy một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ túi áo của chiếc váy. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng địa chỉ không có số nhà, chỉ có tọa độ kinh độ và vĩ độ dẫn thẳng ra một vùng nghĩa trang bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.

Trình Nghị đứng dậy, hơi thở dồn dập. Anh hiểu rằng từ giây phút này, anh không còn là người điều tra vụ án nữa. Anh đã chính thức trở thành một quân cờ trong trò chơi của một kẻ biến thái có tư duy của một kiến trúc sư và trái tim của một ác quỷ.

Anh bước ra khỏi khe tường, quay lại căn phòng vẽ đầy nắng nhưng lạnh lẽo. Anh nhìn xuống sàn nhà, nơi anh vừa đứng lúc nãy. Một cảm giác kinh hoàng ập đến khiến anh sững sờ. Ở vị trí chính xác mà anh đã đứng để quan sát ly cà phê, có một vòng tròn được vẽ bằng phấn trắng bao quanh vết chân của anh.

Trình Nghị rùng mình cúi xuống, nhìn sâu vào gầm chiếc giường gỗ nhỏ kê góc phòng để nghỉ ngơi của nạn nhân. Ở đó, giấu kín sau lớp vải phủ, một chiếc camera siêu nhỏ màu đen đang nhấp nháy đèn đỏ đều đặn như nhịp tim, ống kính của nó không hướng về phía cửa, mà hướng thẳng vào vị trí anh đang đứng, ghi lại từng biểu cảm bàng hoàng trên gương mặt anh. Hắn không chỉ theo dõi Giai Ninh. Hắn đang xem anh.