Ánh đèn đỏ nhấp nháy từ chiếc camera siêu nhỏ dưới gầm giường như một con mắt quỷ quyệt, thách thức sự kiềm chế cuối cùng của Trình Nghị. Anh cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ bị kìm nén bấy lâu đang chực chờ bùng nổ. Kẻ thủ ác không chỉ bắt cóc nạn nhân; hắn đang dàn dựng một sân khấu kịch, và anh, một cảnh sát trưởng với hàng chục năm kinh nghiệm, lại vô tình bước vào vai chính mà không hề hay biết.
"Đội trưởng, viện trợ đang đến. Anh ổn chứ?" Tiếng của Tiểu Vương vọng vào từ phía ngoài khe tường, nghe mờ mịt như thể từ một thế giới khác.
Trình Nghị không trả lời ngay. Anh rút một chiếc khăn tay, cẩn thận gỡ chiếc camera ra khỏi vị trí của nó. Thiết bị này quá tinh vi, không phải loại trôi nổi trên thị trường đen. Nó có nhãn hiệu của một công ty công nghệ sinh học đã phá sản từ ba năm trước – công ty mà Uông Tử Mặc từng là thành viên hội đồng quản trị trước khi chuyển sang ngành kiến trúc. Những sợi dây liên kết vô hình bắt đầu thắt chặt lại quanh cổ họng anh.
Bước ra khỏi xưởng vẽ, Trình Nghị thấy đội kỹ thuật hình sự đang phong tỏa hành lang. Những ánh đèn flash của máy ảnh chớp liên tục, nuốt chửng sự tĩnh lặng u uất của buổi chiều Cơ Long mưa gió. Anh đi thẳng đến bồn rửa tay, xả nước lạnh đầy mặt. Nước tràn vào mắt, cay xè, nhưng nó giúp anh gột rửa đi phần nào cảm giác bị vấy bẩn bởi cái nhìn lén lút của kẻ biến thái.
"Kiểm tra tọa độ này ngay," Trình Nghị đưa mẩu giấy lấy từ chiếc váy đẫm máu cho bộ phận định vị. "Và tôi muốn danh sách tất cả những người đã mua lại tài sản của công ty công nghệ sinh học Bio-Legacy trong hai mươi bốn tháng qua."
Mười phút sau, câu trả lời từ phòng kỹ thuật khiến không khí trong phòng điều tra trở nên đặc quánh. Tọa độ đó không dẫn đến một nghĩa trang bỏ hoang thông thường. Đó là một khu bảo tồn thiên nhiên cũ, nơi có một đài quan sát thiên văn đã bị bỏ hoang từ thập niên 90. Điều đáng nói là, khu vực đó hiện đang nằm trong dự án quy hoạch đô thị xanh do chính văn phòng kiến trúc của Uông Tử Mặc thầu bản vẽ thiết kế.
"Lại là hắn," Trình Nghị lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lấy thành ghế.
Trong khi lực lượng đặc nhiệm chuẩn bị xuất quân hướng về phía ngoại ô, Trình Nghị lại chọn một hướng đi khác. Anh quay lại căn hộ của Hứa Giai Ninh. Anh cần biết tại sao cô lại là mục tiêu. Anh cần tìm thấy thứ gì đó mà kẻ stalker đã bỏ lỡ, hoặc có lẽ, thứ mà hắn muốn anh tìm thấy nhất.
Căn hộ của Giai Ninh mang hơi thở của một tâm hồn tinh tế nhưng cô độc. Những kệ sách chất đầy tài liệu về phục chế cổ vật, những lọ màu vẽ thủ công được chiết tách từ nhụy hoa và khoáng thạch. Trình Nghị ngồi xuống ghế sofa, nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại sự hiện diện của cô trong không gian này. Anh ngửi thấy mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, mùi hương mà theo hồ sơ là cô mới đổi gần đây.
Anh đi vào phòng ngủ. Mọi thứ vẫn ngăn nắp đến đáng kinh sợ. Nhưng khi lật tấm nệm lên, Trình Nghị phát hiện ra một ngăn bí mật nhỏ khoét sâu vào khung giường gỗ. Bên trong là một chiếc hộp thiếc cũ kỹ. Khi mở ra, hơi thở của anh dường như ngừng trệ.
Bên trong không phải là vàng bạc hay thư từ tình ái. Đó là hàng chục mảnh giấy nhỏ được cắt ra từ các tờ báo cũ, tất cả đều nói về các vụ tai nạn lao động tại các công trình kiến trúc lớn. Và ở giữa đống giấy đó là một tấm hình chụp lén Trình Nghị từ năm năm trước, ngay tại tang lễ của vợ anh. Phía sau tấm ảnh có dòng chữ viết tay mềm mại nhưng chứa đựng sự tuyệt vọng của Giai Ninh: "Anh ấy đang nhìn tôi. Không phải sự bảo vệ, mà là sự giam cầm. Trình Nghị, nếu anh đọc được cái này, xin hãy hiểu rằng tôi không mất tích. Tôi đang bị xóa sổ."
Cảm giác tội lỗi ập đến như một cơn sóng dữ. Giai Ninh đã cố gắng cầu cứu. Cô đã gửi những tín hiệu mơ hồ mà một người cảnh sát đang chìm trong u uất như anh đã hoàn toàn phớt lờ. Cô không phải là một "kiệt tác" ngẫu nhiên của Tử Mặc; cô là sợi dây kết nối cuối cùng giữa quá khứ của anh và sự điên rồ của hắn.
"Đội trưởng! Có biến ở đài quan sát!" Tiếng bộ đàm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Trình Nghị. "Chúng tôi tìm thấy một người, nhưng không phải cô Hứa. Là gã thợ xăm mà chúng ta nghi ngờ lúc sáng. Hắn... hắn bị đóng đinh vào một khung tranh khổng lồ."
Trình Nghị lao ra xe, tiếng còi hú xé toạc màn đêm mưa của Keelung. Khi anh đến nơi, hiện trường rùng rợn đến mức ngay cả những cảnh sát can trường nhất cũng phải quay mặt đi. Gã thợ xăm vẫn còn tỉnh táo, nhưng đôi mắt trợn ngược vì đau đớn. Hắn bị treo lên như một tác phẩm điêu khắc sống, và trên ngực hắn, kẻ thủ ác đã dùng mực xăm màu xanh ngọc – loại mực yêu thích của Giai Ninh – để vẽ lên một sơ đồ kiến trúc kỳ quái.
Trình Nghị bước lại gần, bỏ qua những lời ngăn cản của đội pháp y. Anh nhìn vào sơ đồ trên da thịt gã thợ xăm. Đó không phải là sơ đồ đài quan sát này. Đó là sơ đồ mặt bằng của Sở Cảnh sát Keelung, nơi anh vừa rời khỏi.
"Nói cho tôi biết, hắn đâu?" Trình Nghị gằn giọng, bàn tay anh run lên khi chạm vào vai gã thợ xăm.
Gã thợ xăm thều thào qua kẽ răng đầy máu: "Hắn... hắn nói... tình yêu là sự hy sinh... và anh... anh là người sẽ dâng hiến cuối cùng..."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía chân đồi, hướng về trung tâm thành phố. Khói đen bốc lên nghi ngút từ phía sở cảnh sát. Trình Nghị bàng hoàng nhận ra, đài quan sát này chỉ là một đòn nghi binh. Kẻ thủ ác không hề chạy trốn ra ngoại ô. Hắn đang ở ngay trong hang ổ của chính nghĩa, sử dụng sự hỗn loạn để thực hiện bước tiếp theo của nghi lễ.
Trình Nghị quay người chạy ngược ra xe, nhưng khi anh vừa mở cửa, một mùi hương hoa nhài nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Trên ghế lái, một chiếc điện thoại đang ở chế độ gọi video. Màn hình hiện lên hình ảnh Giai Ninh đang ngồi trên một chiếc ghế kiến trúc độc đáo, đôi mắt cô vô hồn nhìn vào ống kính. Phía sau cô, Uông Tử Mặc đang tỉ mỉ dùng một con dao phẫu thuật gọt một quả táo.
Hắn ngước nhìn vào camera, nụ cười lịch lãm đến rợn người.
"Trình Nghị, anh đã thấy món quà tôi để lại trên gã thợ xăm chưa? Đó là bản vẽ mới cho cuộc đời của anh. Bây giờ, hãy nhìn kỹ vào Giai Ninh đi."
Tử Mặc đặt con dao xuống cổ họng của cô gái, nhưng thay vì cứa vào, hắn lại nhẹ nhàng rạch một đường trên cổ áo của cô, để lộ ra một vết xăm nhỏ ngay sau gáy. Trình Nghị nheo mắt nhìn kỹ qua màn hình điện thoại nhỏ bé. Đó là một dãy số tọa độ khác, và bên cạnh nó là một dòng chữ nhỏ li ti mà anh phải mất vài giây mới nhận ra được.
Đó là ngày sinh của con trai anh, đứa trẻ đã biến mất không dấu vết cùng với vợ anh năm năm trước.
Chiếc điện thoại bỗng nhiên phát ra một tiếng "tít" kéo dài, rồi màn hình chuyển sang màu trắng xóa. Một dòng tin nhắn ngắn gọn hiện lên: "Anh còn năm mươi chín phút để tìm thấy điểm chung giữa sự sống và cái chết. Đừng để tôi thất vọng."
Trình Nghị nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển. Kim giây đang nhảy nhót như một gã đao phủ đang chờ đợi lệnh hành quyết. Anh nhấn ga kịch sàn, chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, trong khi trong đầu anh, một câu hỏi khác đang bắt đầu hành hạ tâm trí: Tại sao dấu vân tay được tìm thấy trên chiếc hộp thiếc bí mật dưới giường Giai Ninh lại hoàn toàn trùng khớp với dấu vân tay của chính anh?