Chiếc xe cảnh sát lao đi xé toạc màn mưa trắng xóa của vùng ngoại ô, kim đồng hồ tốc độ chỉ con số kinh hoàng nhưng Trình Nghị không hề nới lỏng chân ga. Trong khoang lái chật hẹp, mùi hương hoa nhài vẫn quẩn quanh đâu đó, len lỏi vào từng thớ phổi như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của ác quỷ. Câu hỏi về dấu vân tay trên chiếc hộp thiếc dưới gầm giường Giai Ninh giống như một sợi dây thừng thắt chặt dần quanh cổ anh. Tại sao vân tay của anh lại ở đó? Năm năm qua, anh chưa từng gặp cô gái này, ít nhất là trong ký ức tỉnh táo của mình.
Tiếng chuông điện thoại nội bộ của sở cảnh sát vang lên dồn dập trong bộ đàm. "Đội trưởng! Có hỏa hoạn tại kho lưu trữ hồ sơ số 4. Hệ thống chữa cháy tự động đã bị vô hiệu hóa từ trước. Toàn bộ hồ sơ vụ án năm năm trước của anh... đang nằm trong đó!"
Trình Nghị siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một kế hoạch tàn nhẫn và tỉ mỉ đang phơi bày. Uông Tử Mặc không chỉ muốn chiếm hữu Giai Ninh, hắn đang muốn xóa sạch quá khứ và định nghĩa lại tương lai của Trình Nghị theo cách của một kiến trúc sư điên loạn: đập bỏ cái cũ để xây dựng một kiệt tác trên nền tảng của nỗi đau.
Khi Trình Nghị xông vào sở cảnh sát, khói đen đã bắt đầu cuồn cuộn bốc lên từ phía tầng hầm. Nhân viên cứu hỏa đang hối hả kéo vòi rồng, sự hỗn loạn bao trùm khắp nơi. Anh không dừng lại để hỏi han, mà lao thẳng vào làn khói đặc quánh, bỏ mặc tiếng gọi can ngăn phía sau. Anh biết rõ kho hồ sơ số 4 không chỉ chứa giấy tờ; nó là nơi lưu giữ những vật chứng cuối cùng về vợ và đứa con trai đã mất của anh.
Bên trong kho hồ sơ, lửa liếm vào những giá sắt tạo nên tiếng kêu răng rắc rợn người. Giữa đám cháy rực lửa, một bóng người đang đứng lặng thinh. Trình Nghị rút súng, hướng về phía bóng đen đó. Nhưng khi khói tản ra đôi chút, anh sững sờ. Đó không phải là Tử Mặc.
Đó là một ma-nơ-canh được mặc bộ sắc phục cảnh sát của chính Trình Nghị, khuôn mặt được đắp bằng thạch cao mô phỏng lại gương mặt anh một cách hoàn hảo nhưng với một nụ cười méo mó. Trên ngực bức tượng thạch cao đó là một mảnh giấy được dán bằng băng keo y tế: "Ký ức là một gánh nặng. Tôi đang giúp anh nhẹ lòng."
"Khốn kiếp!" Trình Nghị gầm lên, anh lao tới đấm nát khuôn mặt thạch cao, những mảnh vụn văng tung tóe.
Dưới chân bức tượng, anh phát hiện một chiếc máy chiếu nhỏ đang phát đi một hình ảnh mờ ảo lên bức tường đối diện. Đó là một bản vẽ mặt bằng của một ngôi nhà cổ. Trình Nghị nhận ra ngay lập tức: đó chính là ngôi nhà cũ của gia đình anh trước khi vụ tai nạn xảy ra. Nhưng trên bản vẽ đó, Tử Mặc đã thêm vào một căn hầm bí mật mà anh chưa bao giờ biết đến.
Tọa độ ghi sau gáy Giai Ninh – ngày sinh của con trai anh – khi kết hợp với bản vẽ này, chỉ ra một điểm giao thoa duy nhất: tâm điểm của căn hầm nằm ngay dưới phòng ngủ của con trai anh năm xưa.
Sự suy luận logic trong anh bắt đầu hoạt động điên cuồng. Tại sao Tử Mặc lại biết rõ về kiến trúc ngôi nhà cũ của anh đến thế? Chỉ có một khả năng: Tử Mặc chính là kiến trúc sư đã tham gia vào dự án trùng tu khu phố đó mười năm trước. Hắn đã stalk anh từ trước khi anh biết đến sự tồn tại của hắn. Tình yêu mà hắn nhân danh thực chất là một sự ám ảnh bệnh hoạn về việc thay thế vị trí của Trình Nghị trong chính cuộc đời anh.
Rời khỏi sở cảnh sát đang rực cháy, Trình Nghị lái xe điên cuồng về phía khu phố cũ. Khi đứng trước ngôi nhà đã bị bỏ hoang và quây tôn kín mít từ lâu, cảm giác hoài niệm và kinh sợ đan xen khiến anh run rẩy. Anh phá khóa, bước vào trong. Mùi bụi bặm và sự ẩm mốc bao trùm.
Theo bản vẽ, anh tìm thấy một lối xuống dưới lớp gạch bông cũ nát trong phòng ngủ của con trai mình. Cánh cửa hầm bằng thép không rỉ, lạnh lẽo và lạc lõng giữa đống đổ nát cổ xưa. Khi cánh cửa mở ra, một không gian hoàn toàn khác biệt hiện lên.
Đó là một phòng triển lãm thu nhỏ. Trên tường treo hàng trăm bức họa của Giai Ninh, nhưng tất cả đều bị gạch chéo bằng sơn đỏ. Ở giữa phòng là một chiếc lồng kính lớn. Giai Ninh đang ngồi trong đó, đôi mắt đờ đẫn, trên tay cô là một chiếc cọ vẽ nhưng thay vì vẽ lên toan, cô đang vẽ lên chính da thịt mình. Màu đỏ của máu trộn lẫn với màu sơn xanh lam tạo nên một hình ảnh suy đồi đến cực độ.
"Giai Ninh!" Trình Nghị đập mạnh vào mặt kính.
Giai Ninh ngước mắt lên, nhưng cô không nhìn anh. Cô nhìn vào cái bóng của anh phản chiếu trên mặt kính. "Anh ấy nói... anh đã đến. Anh ấy nói anh sẽ đến để hoàn thành bức tranh cuối cùng."
Một tiếng cười thanh tao vang lên từ phía sau những bức họa. Uông Tử Mặc bước ra từ bóng tối, đôi tay hắn chắp sau lưng, phong thái ung dung như một vị chủ nhà đang đón khách.
"Trình Nghị, anh có biết tại sao vân tay của anh lại ở trên chiếc hộp đó không?" Tử Mặc hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng sắc lẹm. "Vì đó không phải là hộp của Giai Ninh. Đó là chiếc hộp mà anh đã tặng cho con trai mình mười năm trước. Tôi đã giữ nó, và giờ tôi dùng nó để dẫn dắt cô ấy. Cô ấy tin rằng anh chính là kẻ đã bắt cóc cô ấy suốt thời gian qua."
Trình Nghị chết lặng. Hắn đã thao túng tâm lý Giai Ninh, khiến cô tin rằng chính Trình Nghị là kẻ stalker biến thái. Hắn đã dùng danh nghĩa "bảo vệ" để giam giữ cô khỏi một "kẻ thủ ác giả tưởng" là chính anh.
"Ngành tư pháp tôn thờ sự thật, đúng không Thanh tra?" Tử Mặc tiến lại gần chiếc lồng kính, đặt tay lên mặt kính ngay vị trí trái tim Giai Ninh. "Nhưng sự thật chỉ là một kiến trúc mà chúng ta xây dựng nên. Hôm nay, tôi sẽ phá hủy sự thật của anh và xây dựng một sự thật mới. Trong sự thật đó, anh là kẻ giết người, và tôi là người cứu chuộc."
Tử Mặc rút ra một chiếc điều khiển từ xa. "Lồng kính này được nối với hệ thống khí ga phía dưới. Nếu anh bước thêm một bước, tôi sẽ nhấn nút. Nếu anh buông súng, tôi sẽ cho cô ấy một cơ hội. Anh chọn đi: chính nghĩa của anh, hay sinh mạng của người phụ nữ mà anh 'nhân danh' muốn cứu?"
Trình Nghị từ từ hạ súng xuống sàn nhà. Anh nhìn vào đôi mắt của Giai Ninh, cô đang nhìn anh với một sự căm hận sâu sắc, một sự căm hận được nuôi dưỡng từ những lời nói dối tinh vi của Tử Mặc.
Vừa lúc anh buông súng, Tử Mặc mỉm cười và nhấn nút. Nhưng không có khí ga nào tỏa ra. Thay vào đó, toàn bộ mặt tường phía sau chiếc lồng kính sụp xuống, lộ ra một căn phòng khác rộng lớn hơn. Ở đó, trên một chiếc giường nhỏ, là một đứa trẻ khoảng mười tuổi đang nằm ngủ lịm đi.
Trình Nghị cảm thấy tim mình ngừng đập. Đứa trẻ đó có vết bớt hình ngọn lửa trên cánh tay trái – dấu vết không thể nhầm lẫn của con trai anh. Đứa trẻ mà anh tưởng đã chết năm năm trước.
"Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu," Tử Mặc thì thầm vào tai Trình Nghị khi anh đang quỵ xuống vì bàng hoàng. "Anh chỉ có thể mang một người ra khỏi đây trước khi tòa nhà này sụp đổ. Đứa con trai đã mất tích, hay người phụ nữ đang căm ghét anh thấu xương?"
Cùng lúc đó, tiếng tít tít của bom hẹn giờ vang lên đồng loạt từ bốn góc phòng, và chiếc lồng kính của Giai Ninh bắt đầu tràn đầy một thứ chất lỏng màu đen đặc quánh.