Tiếng tích tắc của đồng hồ hẹn giờ vang lên khô khốc trong không gian chật hẹp, nghe như nhịp đập của một trái tim kim loại đang đếm ngược sự sống. Trình Nghị đứng bất động giữa căn hầm, hơi thở đứt quãng. Một bên là Giai Ninh đang dần bị chìm trong thứ chất lỏng màu đen đặc quánh như nhựa đường; một bên là đứa trẻ mang vết bớt hình ngọn lửa – đứa con trai mà anh đã khóc cạn nước mắt suốt năm năm qua.
Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu nhấp nháy liên hồi, hắt những mảng sáng tối chập chờn lên gương mặt đắc thắng của Uông Tử Mặc. Hắn đứng đó, tay vẫn cầm chiếc điều khiển, đôi mắt rực lên sự phấn khích tột độ của một kẻ vừa hoàn thành một bản vẽ kiến trúc phức tạp nhất đời mình.
"Trình Nghị, anh thường nói với các cấp dưới rằng ngành tư pháp phải luôn công bằng, không được phép có tư vị cá nhân," Tử Mặc thong thả bước đi quanh chiếc lồng kính, gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính đang rung chuyển. "Vậy bây giờ, hãy cho tôi thấy sự công bằng của anh đi. Một nghệ sĩ tài hoa có thể phục chế những di sản của nhân loại, hay một đứa trẻ là dòng máu của chính anh nhưng giờ đây chẳng khác gì một tờ giấy trắng bị tôi bôi bẩn? Ai có giá trị hơn trên bàn cân của anh?"
"Mày là một con quái vật," Trình Nghị gằn giọng, bàn tay anh siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra kẽ ngón.
Chất lỏng đen bên trong lồng của Giai Ninh đã dâng lên đến ngực cô. Cô không vùng vẫy, không kêu cứu. Ánh mắt cô nhìn Trình Nghị đầy sự ghê tởm xen lẫn tuyệt vọng. Đối với cô lúc này, Trình Nghị chính là kẻ thủ ác, là gã stalker đã hủy hoại cuộc đời cô, còn kẻ đang đứng ngoài kia lại là "người bảo vệ" duy nhất. Sự thao túng của Tử Mặc đã đạt đến mức độ suy đồi tột cùng: hắn không chỉ giam cầm thể xác, hắn còn chiếm hữu cả nhận thức của nạn nhân.
Trình Nghị liếc nhìn sang phía đứa trẻ. Cậu bé vẫn nằm im lìm, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng dưới ánh đèn màu xanh tím. Năm năm qua, đứa trẻ này đã sống ở đâu? Tại sao Tử Mặc có thể giấu một con người lâu đến thế ngay dưới chân một sở cảnh sát lớn? Câu trả lời nằm ngay trong sự ngạo mạn của chính Trình Nghị – anh đã quá tin vào những báo cáo pháp y giả mạo mà Tử Mặc, với mạng lưới quan hệ trí thức thượng lưu, đã cài cắm vào hệ thống.
"Ba mươi giây," Tử Mặc thông báo bằng giọng điệu của một tiếp viên hàng không. "Chất lỏng đó là một loại nhựa polymer đặc biệt. Khi nó dâng qua mũi, Giai Ninh sẽ chết ngạt trong vòng mười giây. Và ngay khi nhịp tim của cô ấy ngừng đập, ngòi nổ ở giường của con trai anh sẽ được kích hoạt. Anh chỉ có một cách duy nhất để cứu cả hai: hãy tự tay dùng khẩu súng kia bắn vào đầu tôi. Khi tôi chết, hệ thống sẽ tự động dừng lại. Nhưng... anh biết luật mà, đúng không? Một cảnh sát không được phép hành quyết nghi phạm khi không có sự đe dọa trực tiếp đến tính mạng của chính mình. Nếu anh bắn, anh sẽ trở thành kẻ sát nhân. Nếu anh không bắn, anh sẽ mất tất cả."
Trình Nghị nhìn khẩu súng đang nằm trơ trọi trên sàn nhà. Đây không còn là một vụ án trinh thám, đây là một cuộc tra tấn đạo đức. Tử Mặc mượn danh nghĩa "tình yêu nghệ thuật" và "sự hoàn hảo" để đẩy Trình Nghị vào một hố đen tâm lý, nơi chính nghĩa và tội ác bị trộn lẫn thành một màu xám xịt.
"Anh không yêu Giai Ninh," Trình Nghị đột ngột lên tiếng, giọng anh bình tĩnh một cách lạ lùng giữa cơn bão tố. "Mày không yêu bất kỳ ai cả, Tử Mặc. Mày stalk cô ấy, mày bắt cóc con trai tao, tất cả chỉ để lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn mục nát của mày. Mày muốn tao bắn mày vì mày muốn trở thành tác phẩm cuối cùng trong bộ sưu tập nỗi đau của tao. Mày muốn tao sống cả đời này trong sự dằn vặt vì đã vi phạm lời thề ngành tư pháp để đổi lấy mạng sống người thân."
Tử Mặc khựng lại, nụ cười trên môi hắn hơi nhạt đi.
Trình Nghị không nhặt súng. Thay vào đó, anh lao về phía bảng điều khiển điện nằm sau một bức tranh lớn. Anh nhớ lại bản vẽ mặt bằng của ngôi nhà cổ. Nếu đây là lối đi kỹ thuật cũ, hệ thống nước thải và điện phải có một điểm nối chung chưa bị cắt đứt hoàn toàn.
"Mày đã sai lầm khi chọn căn hầm này, Tử Mặc. Mày hiểu về kiến trúc, nhưng tao hiểu về ngôi nhà này hơn mày. Đây là nơi tao đã lớn lên."
Trình Nghị dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào một đường ống dẫn khí nén rỉ sét bên cạnh tường. Một luồng khí trắng xóa phun ra mãnh liệt, che khuất tầm nhìn của Tử Mặc. Trong sự hỗn loạn đó, Trình Nghị không lao về phía chiếc lồng hay phía đứa trẻ. Anh lao thẳng vào Tử Mặc.
Hai người vật lộn trên sàn nhà đầy bụi bặm. Tử Mặc không phải là một võ sĩ, nhưng hắn điên cuồng và xảo quyệt. Hắn dùng chiếc điều khiển đập mạnh vào đầu Trình Nghị. Máu chảy xuống trán, làm nhòe đi tầm nhìn của anh. Nhưng Trình Nghị không buông tay. Anh siết chặt lấy cổ áo của kẻ đối diện, cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của hắn.
"Bíp... bíp... bíp..." Tiếng đồng hồ đếm ngược vang lên dồn dập hơn. Năm giây.
Trình Nghị tung một cú đấm ngàn cân vào quai hàm của Tử Mặc, khiến hắn choáng váng buông rơi chiếc điều khiển. Ngay khoảnh khắc đó, Trình Nghị không nhấn nút dừng. Anh dùng chiếc điều khiển để đập nát bảng mạch tích hợp trên tường.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, toàn bộ căn hầm chìm vào bóng tối. Tiếng chất lỏng dâng lên ngừng hẳn. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.
"Anh... anh đã làm gì?" Tử Mặc thều thào trong bóng tối, giọng hắn lộ rõ vẻ hoảng loạn lần đầu tiên.
Trình Nghị thở dốc, giọng anh vang lên đanh thép: "Tao đã kích hoạt chế độ khóa an toàn của tòa nhà cũ. Toàn bộ hệ thống điện sẽ bị ngắt, nhưng các chốt cửa cơ học sẽ mở ra. Đó là tính năng cứu hỏa của những công trình thập niên 90 mà một kẻ thích sự hiện diện hào nhoáng như mày đã bỏ qua."
Ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay của Trình Nghị bật lên, quét qua lồng kính. Chất lỏng đã dừng lại ngay sát cằm của Giai Ninh. Anh vội vã phá vỡ lớp kính bằng một bình cứu hỏa gần đó. Khi chất lỏng tràn ra sàn, anh kéo Giai Ninh ra ngoài. Cô ho sặc sụa, nhựa polymer bám đầy người, nhưng cô vẫn nhìn anh bằng đôi mắt đầy sự hoài nghi.
Trình Nghị không kịp giải thích, anh chạy nhanh về phía đứa trẻ. Anh bế bổng cậu bé lên, cảm nhận được hơi ấm da thịt thực sự. Nước mắt anh chực trào ra nhưng anh cố kìm lại. Anh phải đưa họ ra khỏi đây trước khi cảnh sát đặc nhiệm ập vào và Tử Mặc có thể dùng bất kỳ chiêu trò nào khác.
Tuy nhiên, khi anh quay lại, chỗ của Uông Tử Mặc đã trống rỗng.
Trên sàn nhà chỉ còn lại chiếc điều khiển đã nát vụn và một mẩu giấy gấp nhỏ. Trình Nghị nhặt lên, ánh đèn pin soi rõ dòng chữ viết bằng mực xanh tinh tế: "Sự sống và cái chết chưa bao giờ là điểm cuối. Anh đã cứu được họ, nhưng anh đã đánh mất sự thật về chính mình. Hãy kiểm tra túi áo khoác của con trai anh."
Trình Nghị run rẩy đưa tay vào túi chiếc áo khoác nhỏ của cậu bé. Anh rút ra một thiết bị ghi âm mini. Khi anh nhấn nút phát, một giọng nói quen thuộc vang lên – giọng của người vợ đã khuất của anh, nhưng nội dung lại là một lời thú nhận kinh hoàng về một bí mật mà anh chưa từng ngờ tới trong suốt mười năm hôn nhân.
Cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ phía trên mặt đất, nhưng Trình Nghị cảm thấy như mình đang rơi xuống một vực thẳm sâu hơn cả căn hầm này. Anh nhìn Giai Ninh, cô đang nhìn thiết bị ghi âm trên tay anh, và lần đầu tiên, trong mắt cô không phải là sự căm hận, mà là một sự thương hại đau đớn.
Phía sau lưng họ, trong đống đổ nát của căn hầm, một lối đi bí mật khác vừa được đóng lại, để lại một mùi hương hoa nhài thoang thoảng xen lẫn mùi khói súng.