Tiếng còi hú của lực lượng chi viện vang vọng từ phía trên mặt đất, xuyên qua lớp bê tông dày đặc của căn hầm cũ, nhưng đối với Trình Nghị, mọi âm thanh lúc này đều trở nên xa xăm và vô nghĩa. Thế giới của anh vừa bị thu bé lại, chỉ còn vừa bằng lòng bàn tay đang run rẩy nắm chặt chiếc máy ghi âm mini. Giọng nói của Nhược Lan – người vợ đã khuất – vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, những âm tiết dịu dàng thường ngày giờ đây lại mang sức nặng của hàng ngàn tấn chì, đè nát mọi niềm tin mà anh hằng tôn thờ.
Giai Ninh ngồi bệt dưới sàn, thân hình gầy gộc của cô bị bao phủ bởi lớp nhựa polymer đen đặc như một lớp da thứ hai đầy đau đớn. Cô thở dốc, từng ngụm khí mang theo mùi hóa chất độc hại, nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi Trình Nghị. Cô đã nghe thấy đoạn băng đó. Cô đã thấy người đàn ông mà cô tưởng là quái vật bắt cóc mình bỗng chốc sụp đổ như một tòa lâu đài cát trước sóng biển.
"Đội trưởng! Anh có ở dưới đó không?" Tiếng của Tiểu Vương vang lên từ phía cầu thang sắt, kèm theo ánh đèn pin quét loạn xạ.
Trình Nghị hít một hơi thật sâu, nén nỗi đau vào tận đáy lòng. Anh nhanh chóng nhét chiếc máy ghi âm vào túi quần, bế thắt cậu con trai vẫn đang hôn mê sâu vào lòng. Sự chuyên nghiệp của một cảnh sát hình sự buộc anh phải đứng dậy, dù đôi chân anh như đang bước trên than hồng.
"Ở đây! Gọi cứu thương ngay! Có hai nạn nhân cần hồi sức cấp cứu khẩn cấp!" Trình Nghị hét lên, giọng anh khàn đặc nhưng vẫn mang mệnh lệnh không thể chối từ.
Khi lực lượng đặc nhiệm ập vào, căn hầm tối tăm bỗng chốc bị xé toạc bởi ánh sáng đèn pha công suất lớn. Các nhân viên y tế nhanh chóng tiếp cận Giai Ninh và đứa trẻ. Trình Nghị đứng lặng lẽ một góc, nhìn họ đưa con trai mình lên cáng. Đứa bé... năm năm qua nó đã sống như một bóng ma trong sự chiếm hữu của Tử Mặc. Liệu tâm hồn của một đứa trẻ mười tuổi có thể lành lặn sau khi bị một kẻ biến thái nuôi dưỡng như một "vật thí nghiệm" về sự phục tùng?
"Đội trưởng, anh bị thương rồi, máu chảy nhiều quá," Tiểu Vương tiến lại gần, đưa cho anh một miếng gạc y tế.
Trình Nghị gạt tay cậu ta ra, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào bức tường nơi Tử Mặc vừa biến mất. "Bỏ qua tôi đi. Kiểm tra ngay lối thoát bí mật phía sau bức vách đó. Hắn không thể đi xa. Keelung đang bị phong tỏa, hắn không có đường thoát bằng đường bộ."
Nhưng anh biết mình đang nói dối chính mình. Uông Tử Mặc không phải hạng tội phạm thông thường. Hắn là một kiến trúc sư của sự hỗn loạn. Mỗi bước đi của hắn đều đã được tính toán từ nhiều năm trước. Việc hắn để lại đứa trẻ, để lại Giai Ninh và đặc biệt là để lại đoạn băng kia, không phải là một sự thất bại. Đó là một sự chuyển giao. Hắn đã xong việc với "kiệt tác" này và giờ hắn đang chuyển sang một chương mới, nơi Trình Nghị sẽ tự tay hủy hoại chính mình bằng sự thật.
Sau khi hiện trường được bàn giao cho đội khám nghiệm, Trình Nghị lầm lũi bước ra khỏi ngôi nhà cũ. Mưa vẫn rơi, từng giọt lạnh lẽo thấm qua lớp áo sơ mi rách nát, chạm vào vết thương trên trán anh đau nhức nhối. Anh không đến bệnh viện, cũng không về sở. Anh lái xe đến một mỏm đá vắng lặng nhìn ra cảng biển Cơ Long.
Anh rút chiếc máy ghi âm ra, nhấn nút phát lại.
"...Nghị, nếu anh nghe thấy những lời này, nghĩa là em đã không còn nữa. Em xin lỗi vì đã lừa dối anh suốt mười năm qua. Đứa trẻ... nó không phải là con của anh. Mười năm trước, trước khi gặp anh, em đã lầm lỡ với một người. Người đó có một sự ám ảnh đáng sợ với em, hắn nói rằng chúng em thuộc về nhau theo một cách mà người thường không bao giờ hiểu được. Em đã chạy trốn, đã cưới anh để mong tìm một bến đỗ bình yên. Nhưng hắn vẫn luôn ở đó, trong bóng tối, quan sát chúng ta... Hắn nói đứa trẻ là kiệt tác chung của chúng em, và hắn sẽ đến đòi lại nó khi nó chín muồi..."
Trình Nghị ném chiếc máy ghi âm vào ghế phụ, tay đấm mạnh vào vô lăng. Tiếng còi xe vang lên đơn độc giữa màn đêm cảng biển. Sự thật còn kinh khủng hơn cả cái chết. Hóa ra, cuộc hôn nhân mà anh tôn thờ, gia đình mà anh dành cả đời để bảo vệ, tất cả chỉ là một bức màn nhung che đậy một vở kịch mà anh là kẻ khờ khạo nhất. Uông Tử Mặc không phải kẻ xa lạ chiếm đoạt vợ con anh. Hắn chính là "người cũ", là kẻ sở hữu thực sự trong tâm tưởng của Nhược Lan. Hắn stalk anh không phải vì ghen tị, mà vì hắn khinh bỉ kẻ đã chiếm giữ "vị trí tạm thời" trong cuộc đời của mẹ con cô ấy.
Mượn danh tình yêu để bảo vệ, mượn danh nghĩa chính nghĩa để điều tra, rốt cuộc Trình Nghị nhận ra mình chẳng là gì cả. Anh chỉ là một công cụ để Tử Mặc hoàn thiện kịch bản về sự chiếm hữu tuyệt đối. Hắn muốn anh cứu đứa trẻ, để rồi mỗi ngày nhìn vào mặt nó, anh sẽ thấy gương mặt của kẻ thù. Hắn muốn anh cứu Giai Ninh, để cô ấy trở thành nhân chứng cho sự sụp đổ đạo đức của anh.
Đột nhiên, màn hình điện thoại của anh sáng lên. Một tin nhắn từ số máy lạ, nhưng lần này không phải là tọa độ. Đó là một bức ảnh chụp từ camera hành trình của chính xe anh, ngay lúc này, từ một góc độ mà anh không thể nhìn thấy.
Trong ảnh, Trình Nghị đang gục đầu trên vô lăng, và ở hàng ghế sau của xe – nơi anh tưởng là trống rỗng – có một bông hoa nhài trắng muốt đang nằm lặng lẽ trên tấm thảm lót sàn.
Trình Nghị rùng mình quay phắt lại phía sau. Không có ai. Chỉ có mùi hương nhài thanh tao bỗng chốc nồng nặc đến mức nghẹt thở. Anh điên cuồng lục soát hàng ghế sau, lật tung thảm sàn. Dưới ghế lái, anh tìm thấy một phong thư màu đen, bên trên viết tên anh bằng nét chữ thư pháp điêu luyện của Tử Mặc.
Bên trong phong thư là một bản sao giấy khai sinh của Giai Ninh. Nhưng ở mục tên cha, cái tên hiện lên khiến hơi thở của Trình Nghị hoàn toàn ngưng trệ. Đó là tên của bố anh – một thẩm phán đáng kính đã qua đời mười lăm năm trước.
Dòng chữ viết tay của Tử Mặc ở mặt sau tờ giấy như một nhát dao kết liễu: "Anh đi tìm công lý cho người dưng, nhưng lại không biết rằng người phụ nữ anh vừa cứu chính là em gái cùng cha khác mẹ của mình. Và tôi, Trình Nghị ạ, tôi không chỉ là người tình của vợ anh. Tôi là người duy nhất biết rõ sự suy đồi chảy trong máu của dòng họ Trình các người. Chào mừng anh đến với chương tiếp theo của sự thật: Sự loạn luân của công lý."
Trình Nghị cảm thấy cổ họng mình vị đắng chát. Một cơn nôn mửa trào lên. Đúng lúc đó, radio trên xe tự động bật mở, tiếng vĩ cầm lạc nhịp vang lên réo rắt, và từ trong bóng tối của cảng biển, một ánh đèn pha xe hơi khác chợt bật sáng, hướng thẳng vào xe anh, từ từ tiến lại gần như một con thú săn mồi đang tận hưởng sự tuyệt vọng của con mồi đã dính bẫy.