MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀN QUANG TRONG VỰC THẲMChương 6: Vết Cắt Của Dòng Máu

HÀN QUANG TRONG VỰC THẲM

Chương 6: Vết Cắt Của Dòng Máu

1,855 từ · ~10 phút đọc

Ánh đèn pha từ chiếc xe đối diện rọi thẳng vào kính chắn gió, xé toạc màn đêm cảng biển Cơ Long thành hai nửa sáng tối tàn nhẫn. Trình Nghị nheo mắt, cánh tay vô thức đưa lên che mặt, nhưng thực chất là để che đi sự hoảng loạn đang tàn phá gương mặt anh. Tờ giấy khai sinh trong tay anh run rẩy, những dòng chữ in đen bỗng chốc biến thành những con rết bò lổm ngổm trên da thịt. "Hứa Giai Ninh... cha: Trình Minh."

Cái tên của người cha quá cố, một vị Thẩm phán vốn được coi là biểu tượng của sự liêm khiết và chính trực trong ngành tư pháp Đài Loan, giờ đây hiện lên như một lời nguyền rủa. Nếu những gì Uông Tử Mặc đưa ra là sự thật, thì Giai Ninh – người phụ nữ anh vừa cứu khỏi lồng kính, người mà anh đã thề sẽ bảo vệ bằng huy hiệu cảnh sát trên ngực – chính là đứa em gái cùng cha khác mẹ bị bỏ rơi. Sự chiếm hữu của Tử Mặc đối với cô không đơn thuần là bệnh hoạn, mà là một sự mỉa mai tột độ nhắm vào dòng máu mà hắn cho là "giả tạo" của nhà họ Trình.

Chiếc xe đối diện dừng lại cách xe Trình Nghị chỉ vài mét. Động cơ vẫn nổ máy rì rầm như tiếng gầm gừ của một con thú săn trong bóng tối. Trình Nghị hạ tay xuống, với lấy khẩu súng bên ghế phụ, luồng adrenaline cuồn cuộn chảy khiến vết thương trên trán anh đau nhức nhối. Anh bước ra khỏi xe, đôi giày da dẫm lên vũng nước mưa, tạo nên những tiếng động lõm bõm đơn độc giữa không gian mênh mông của cảng biển.

"Ra mặt đi, Uông Tử Mặc!" Trình Nghị hét lên, giọng anh bị gió biển bạt đi, chỉ còn lại sự khàn đặc của nỗi đau. "Mày định dùng những lời nói dối này để cứu rỗi linh hồn rác rưởi của mày sao? Ra đây!"

Cửa chiếc xe đối diện từ từ mở ra. Một bóng người bước xuống, nhưng chiều cao và dáng đi đó không phải của Tử Mặc. Đó là một người phụ nữ trùm khăn kín đầu, dáng vẻ mảnh khảnh và liêu xiêu trong cơn gió lạnh. Khi cô ta bước vào vùng sáng mờ ảo của đèn đường, Trình Nghị sững sờ hạ súng xuống.

Đó là mẹ của Giai Ninh – bà Hứa. Người phụ nữ mà anh đã gặp chớp nhoáng tại sở cảnh sát khi tiếp nhận đơn trình báo mất tích. Nhưng lúc này, đôi mắt bà không còn sự lo âu của một người mẹ mất con, mà là một sự trống rỗng, u uất đến đáng sợ.

"Cậu Trình... không, tôi nên gọi cậu là Trình Nghị," bà Hứa lên tiếng, giọng bà mỏng manh như sương khói. "Tôi đã chờ ngày này mười lăm năm rồi. Ngày mà một người nhà họ Trình phải đứng trước mặt tôi để đối diện với món nợ máu."

Trình Nghị cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. "Bà nói vậy là có ý gì? Tờ giấy khai sinh này... nó là giả, đúng không?"

Bà Hứa nở một nụ cười cay đắng, bà tiến lại gần, đưa tay chạm vào vỏ xe của Trình Nghị như thể đang chạm vào một ký ức đau đớn. "Cha cậu là một Thẩm phán giỏi, nhưng ông ấy là một con người hèn nhát. Ông ấy yêu tôi, nhưng ông ấy yêu chiếc ghế Thẩm phán hơn. Khi Giai Ninh ra đời, ông ấy đã dùng quyền lực của mình để xóa sổ sự tồn tại của chúng tôi, biến chúng tôi thành những bóng ma không danh phận. Và cậu biết ai là người đã giúp chúng tôi sống sót không?"

Bà chỉ tay vào khoảng không tăm tối phía sau. "Là Tử Mặc. Cậu bé Uông năm đó, người đã chứng kiến mẹ mình bị chính cha cậu kết án oan để che đậy một vụ bê bối nhà đất. Hắn không phải là kẻ lạ mặt, Trình Nghị ạ. Hắn là người con của một nạn nhân mà cha cậu đã giẫm đạp lên để tiến thân."

Đầu óc Trình Nghị quay cuồng. Những mảnh ghép logic mà anh hằng tự hào bỗng chốc đảo lộn hoàn toàn. Uông Tử Mặc không chỉ stalk Giai Ninh; hắn đã nuôi dưỡng cô, bảo vệ cô trong một sự chiếm hữu méo mó suốt nhiều năm qua để chờ đợi ngày này. Hắn mượn danh tình yêu với Giai Ninh để thực hiện một cuộc trả thù kéo dài hai thế hệ. Hắn muốn Trình Nghị phải tự tay khui ra đống rác rưởi của gia đình mình, phải cứu em gái mình trong sự loạn luân của tư tưởng, và phải nhận nuôi một đứa trẻ vốn là kết quả của sự lừa dối từ vợ mình.

"Hắn đang ở đâu?" Trình Nghị gằn giọng, bàn tay siết chặt báng súng đến mức tê dại.

"Hắn đang ở nơi mà mọi sự dối trá bắt đầu," bà Hứa thì thầm rồi quay người bước lại phía xe. "Hắn nói, nếu cậu muốn biết sự thật về cái chết của vợ cậu năm đó, hãy đến văn phòng cũ của cha cậu ở Tòa án Keelung. Nhưng hãy cẩn thận, Trình Nghị. Sự thật đôi khi còn tàn khốc hơn cả cái chết."

Bà Hứa lái xe đi, để lại Trình Nghị đứng trơ trọi giữa cảng biển vắng lặng. Anh nhìn xuống bông hoa nhài trên sàn xe mình, mùi hương của nó giờ đây không còn thanh cao nữa, mà gợi lên mùi của những vòng hoa tang lễ. Anh nhận ra mình đã sai lầm khi nghĩ rằng mình đang điều tra một vụ bắt cóc. Đây là một cuộc thanh trừng. Tử Mặc đã biến cả thành phố này thành một phòng thẩm vấn khổng lồ, nơi Trình Nghị vừa là thẩm phán, vừa là bị cáo.

Trình Nghị quay lại xe, anh nhấn ga hướng về phía trung tâm thành phố. Trong đầu anh hiện lên gương mặt của Giai Ninh lúc ở căn hầm – đôi mắt cô nhìn anh đầy căm hận. Giờ thì anh đã hiểu, cô căm hận anh không chỉ vì lời nói dối của Tử Mặc, mà có lẽ sâu thẳm trong bản năng, cô nhận ra dòng máu của kẻ đã bỏ rơi mẹ con cô đang chảy trong người anh.

Anh đến Tòa án Keelung khi đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Tòa nhà uy nghiêm chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn bảo vệ leo lét ở sảnh chính. Trình Nghị dùng thẻ ngành để đi vào khu vực văn phòng cũ đã bị niêm phong từ sau khi cha anh qua đời.

Tiếng bước chân anh vang vọng trên hành lang lát đá cẩm thạch, nghe khô khốc và lạc lõng. Khi đứng trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề của văn phòng Thẩm phán Trình Minh, Trình Nghị cảm thấy một áp lực đè nặng lên ngực. Anh đẩy cửa vào.

Căn phòng nồng nặc mùi bụi bặm và giấy cũ. Nhưng kỳ lạ thay, trên chiếc bàn làm việc gỗ lớn, một ngọn nến thơm đang cháy dở, tỏa ra mùi nhang trầm nhẹ nhàng. Và ngồi ở chiếc ghế xoay bọc da, quay lưng về phía cửa, là một bóng người cao lớn.

"Anh đến muộn hơn tôi dự tính năm phút, anh trai," giọng của Uông Tử Mặc vang lên, điềm tĩnh và lịch lãm như thể họ đang ở một buổi tiệc trà.

Trình Nghị không nói một lời, anh giơ súng lên, hướng thẳng vào điểm chính giữa của chiếc ghế da. "Đứng dậy, giơ tay lên. Trò chơi kết thúc rồi, Tử Mặc. Tao sẽ đưa mày về sở bằng xe cảnh sát, hoặc bằng xe cứu thương. Chọn đi."

Tử Mặc từ từ xoay ghế lại. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi nòng súng đang chỉ vào mình. Trên bàn tay hắn là một chiếc máy chiếu phim cầm tay cũ kỹ. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy sự thương hại.

"Anh vẫn tin vào khẩu súng đó sao? Anh vẫn tin rằng ngành tư pháp của anh có thể giải quyết được những vết sẹo trong tâm hồn này?" Tử Mặc đứng dậy, hắn bước lại gần phía bức tường nơi treo tấm bằng khen "Thẩm phán của năm" của cha Trình Nghị. "Anh có muốn xem bộ phim cuối cùng của vợ anh không? Bộ phim mà cô ấy đã quay cho tôi vào đêm cô ấy quyết định rời bỏ anh?"

Tử Mặc nhấn nút trên máy chiếu. Một luồng ánh sáng xanh loe loét phóng lên bức tường gỗ. Hình ảnh hiện ra là Nhược Lan, vợ của Trình Nghị, đang ngồi trong căn phòng này, mười năm trước. Cô đang khóc, và trong tay cô là một tập hồ sơ có đóng dấu "MẬT".

"Em không thể tiếp tục lừa dối anh ấy nữa," giọng Nhược Lan trong đoạn phim nức nở. "Cha của Nghị đã ép em phải tiêu hủy bằng chứng vụ án nhà họ Uông. Ông ấy nói nếu em không làm, đứa trẻ trong bụng em sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời... Tử Mặc, em xin lỗi, em đã phản bội anh để bảo vệ đứa trẻ, nhưng giờ em nhận ra, chính dòng máu này mới là thứ sẽ giết chết tất cả chúng ta..."

Trình Nghị cảm thấy đôi chân mình như khuỵu xuống. Khẩu súng trên tay anh run bần bật. Sự thật về vợ anh, về con trai anh, và về người cha anh hằng tôn thờ đều tan vỡ trong khoảnh khắc này. Mọi thứ anh tin tưởng đều là một lời nói dối vĩ đại được xây dựng trên sự đau khổ của người khác.

Tử Mặc tiến lại gần Trình Nghị, hắn đưa tay nhẹ nhàng gạt nòng súng sang một bên. Hắn ghé sát tai anh, thì thầm bằng chất giọng như độc dược: "Con trai anh không hề hôn mê vì thuốc đâu, Trình Nghị. Nó tỉnh táo hoàn toàn. Nó đã nhìn thấy anh đánh nát mặt thạch cao của cha nó trong căn hầm. Hắn biết ai là người hùng thực sự, và ai mới là kẻ điên rồ nhân danh chính nghĩa."

Đúng lúc đó, từ phía sau tấm rèm cửa văn phòng, một bóng nhỏ bước ra. Đứa trẻ đứng đó, đôi mắt nó lạnh lẽo và vô hồn nhìn Trình Nghị. Trong tay nó không phải là một món đồ chơi, mà là một con dao phẫu thuật sáng loáng – thứ mà Tử Mặc thường dùng để "phục chế" thế giới của hắn.

Đứa trẻ tiến lại gần Trình Nghị, và thay vì gọi "Ba", nó lại nhìn sang Tử Mặc rồi hỏi một câu khiến trái tim Trình Nghị hoàn toàn đóng băng: "Cha ơi, bây giờ con có thể giúp người 'phục chế' người đàn ông này được chưa?"