MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀN QUANG TRONG VỰC THẲMChương 7: Kiệt Tác Của Sự Thù Hận

HÀN QUANG TRONG VỰC THẲM

Chương 7: Kiệt Tác Của Sự Thù Hận

1,575 từ · ~8 phút đọc

Không gian trong văn phòng cũ của Thẩm phán Trình Minh như đông cứng lại thành một khối thạch anh lạnh lẽo. Trình Nghị đứng chôn chân giữa sàn nhà, khẩu súng trong tay anh giờ đây nặng nề như một khối chì vô dụng. Anh không sợ hãi nòng súng của kẻ thù, nhưng anh kinh hoàng trước ánh mắt của đứa trẻ. Đứa con trai năm năm qua anh hằng mong nhớ, giờ đây nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng, vô hồn, và gọi kẻ biến thái đang đứng kia là "Cha".

"Bảo... Bảo..." Trình Nghị thều thào, cái tên thân thuộc nghẹn đắng nơi cổ họng. "Là ba đây. Ba đã đến cứu con đây mà."

Đứa trẻ không hề xao động. Nó vẫn cầm chặt con dao phẫu thuật, những ngón tay nhỏ nhắn tái nhợt vì siết quá mạnh. Nó nhìn Trình Nghị như nhìn một món đồ vật hỏng hóc cần phải tháo dỡ, một ánh mắt hoàn toàn xa lạ, được nhào nặn bởi sự thao túng tàn độc của Uông Tử Mặc suốt 1.800 ngày đêm.

Tử Mặc bật cười, một tiếng cười thanh tao mà rùng rợn, hắn đưa bàn tay mang găng trắng vuốt ve mái tóc của đứa bé một cách âu yếm. "Trình Nghị, anh thấy không? Trẻ con là một tờ giấy trắng, và tôi là một kiến trúc sư vĩ đại. Anh cho nó danh phận, nhưng tôi cho nó một đức tin. Anh cho nó dòng máu, nhưng tôi cho nó một mục đích sống. Trong thế giới của nó, anh là bóng ma của quá khứ, là kẻ đã khiến mẹ nó phải sống trong sợ hãi và chết trong đau đớn."

"Mày đã làm gì nó?" Trình Nghị gầm lên, nỗi đau đớn vượt quá giới hạn khiến anh mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Anh định lao tới, nhưng bước chân khựng lại khi con dao trong tay đứa trẻ gí sát vào lồng ngực gầy gò của chính nó.

"Đừng, Nghị," Tử Mặc lắc đầu ra vẻ nuối tiếc. "Đứa trẻ này đã được huấn luyện để bảo vệ 'kiệt tác'. Nếu anh bước thêm một bước, nó sẽ tự tay hoàn thiện vết cắt cuối cùng lên chính mình. Anh có muốn chứng kiến dòng máu nhà họ Trình phun trào ngay trước tấm bằng khen của cha anh không?"

Trình Nghị quỵ xuống. Sàn nhà đá cẩm thạch lạnh ngắt thấm qua lớp quần áo rách nát, nhưng cái lạnh đó không thấm thía gì so với sự tan nát trong lòng anh. Công lý, chính nghĩa, ngành tư pháp mà anh tôn thờ... tất cả đều nực cười trước cảnh tượng này. Cha anh đã lừa dối để bảo vệ danh tiếng, vợ anh đã lừa dối để bảo vệ con, và giờ đây, đứa con ấy lại cầm dao để bảo vệ kẻ đã hủy hoại gia đình mình.

"Mày muốn gì?" Trình Nghị gục đầu, hơi thở dồn dập trong sự bất lực tột cùng.

Tử Mặc thong thả bước lại gần chiếc máy chiếu vẫn đang phát đi hình ảnh nức nở của Nhược Lan trên bức tường. "Tôi muốn anh phải tự tay thực thi công lý. Một thứ công lý thực sự, không phải thứ công lý được bao bọc bởi những bộ luật khô khan. Anh nhìn xem, trong ngăn kéo dưới cùng của chiếc bàn này, có một tệp hồ sơ đỏ. Đó là hồ sơ vụ án năm xưa của mẹ tôi, thứ mà cha anh đã 'vô tình' bỏ quên khi ông ấy rời khỏi cõi đời này."

Trình Nghị run rẩy đưa tay kéo ngăn kéo. Một tập hồ sơ bám đầy bụi, bị niêm phong bằng sáp đỏ hiện ra. Anh mở nó ra, và từng trang giấy như những nhát dao đâm vào mắt anh. Cha anh không chỉ xử oan; ông đã cố tình tráo đổi vật chứng để đẩy mẹ của Tử Mặc vào chỗ chết nhằm bảo hộ cho một tập đoàn bất động sản đứng sau quỹ tranh cử của ông. Mọi thứ đều rõ ràng, rành mạch, có cả bút tích phê duyệt ngầm của Trình Minh.

"Hành động đi, Thanh tra," Tử Mặc thì thầm, giọng nói như tiếng rắn bò. "Hãy dùng quyền hạn của anh, dùng cái danh xưng 'khắc tinh của tội phạm' mà người đời ban tặng, để công bố tập hồ sơ này. Hãy tự tay đạp đổ tượng đài của cha mình, bôi bẩn dòng họ mình, và thừa nhận rằng mọi thứ anh đang bảo vệ đều được xây dựng trên xác chết của những người vô tội. Khi đó, tôi sẽ trả lại đứa trẻ cho anh."

Trình Nghị nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn đứa con trai đang đứng im lìm như một pho tượng nhỏ. Đây là cái bẫy hoàn hảo. Nếu anh công bố, sự nghiệp và danh dự của dòng họ Trình sụp đổ, Giai Ninh sẽ càng thêm căm hận anh, và ngành tư pháp Đài Loan sẽ rung chuyển bởi một scandal lịch sử. Nếu anh không làm, anh sẽ mất đứa con này mãi mãi – không phải vì cái chết, mà vì trái tim nó đã thuộc về quỷ dữ.

"Mày mượn danh tình yêu với mẹ mày, với Giai Ninh... nhưng mày chỉ đang thỏa mãn cơn khát quyền lực của chính mình," Trình Nghị ngước lên, đôi mắt anh đỏ ngầu. "Mày muốn tao giống mày, trở thành một kẻ mục nát vì thù hận."

"Sai rồi," Tử Mặc mỉm cười sắc lạnh. "Tôi muốn anh trở thành người thật. Không phải một cỗ máy chính nghĩa vô hồn."

Trình Nghị cầm tập hồ sơ đứng dậy. Anh bước lại gần máy fax trong văn phòng, ngón tay đặt lên nút khởi động. Anh biết, chỉ cần nhấn nút, toàn bộ các cơ quan báo chí lớn nhất sẽ nhận được bản sao của tội ác này. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào mặt kính, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt truyền đến từ sau gáy.

Anh quay lại, và thấy Giai Ninh đang đứng ở cửa văn phòng tự bao giờ. Cô không còn mặc chiếc váy đẫm máu, mà khoác trên mình một bộ đồ bệnh viện rộng thùng thình, gương mặt nhợt nhạt như bóng ma. Trong tay cô không có dao, không có súng, chỉ có một chiếc máy ghi âm khác – thứ mà cô đã lấy được từ trong căn hầm bí mật khi cảnh sát chưa kịp tịch thu.

"Anh không cần phải làm thế," Giai Ninh lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng kiên định. "Tôi đã nghe hết rồi. Uông Tử Mặc... anh nói anh yêu tôi, anh nói anh bảo vệ tôi khỏi sự dối trá của nhà họ Trình. Nhưng anh lại giấu tôi về sự tồn tại của đứa trẻ này. Anh biến đứa nhỏ thành công cụ trả thù của anh. Anh không khác gì ông ta cả."

Tử Mặc biến sắc, lần đầu tiên sự tự tin trên mặt hắn nứt vỡ. "Giai Ninh, em không hiểu đâu, tôi làm tất cả vì chúng ta..."

"Vì anh thôi!" Giai Ninh hét lên, cô nhìn sang đứa trẻ. "Bảo Bảo, lại đây với cô. Đừng tin hắn."

Đứa trẻ khựng lại, con dao phẫu thuật trong tay nó hơi hạ xuống. Sự xuất hiện của Giai Ninh – người duy nhất chăm sóc nó bằng chút hơi ấm thực sự trong căn hầm – dường như đã khơi gợi lại một phần bản năng yếu ớt.

Trình Nghị nhân cơ hội đó, lao tới tước lấy con dao từ tay đứa bé và kéo nó vào lòng. Nhưng ngay khoảnh khắc anh chạm vào con trai, một tiếng cười lạnh lẽo lại vang lên từ phía loa phát thanh của tòa án.

"Thật cảm động," giọng nói trong loa không phải của Tử Mặc, mà là một giọng nói già nua, trầm đục. "Nhưng các người quên mất một điều... tòa nhà này không chỉ có một kiến trúc sư."

Trình Nghị kinh hoàng nhận ra, Tử Mặc cũng đang sững sờ. Hắn nhìn lên trần nhà, gương mặt lộ rõ sự kinh hãi.

Dưới chân họ, sàn nhà bắt đầu rung chuyển dữ dội. Một hệ thống thủy lực cổ xưa đang được kích hoạt từ sâu trong lòng đất của tòa án Keelung. Những bức tường gỗ sồi của văn phòng Thẩm phán bắt đầu khép lại, biến căn phòng thành một chiếc hộp kín mít.

Trình Nghị nhìn xuống tập hồ sơ trên bàn, rồi nhìn Giai Ninh và đứa con trai. Anh chợt nhận ra một sự thật kinh khủng hơn cả những gì Tử Mặc vừa tiết lộ: Cha anh chưa bao giờ thực sự qua đời mười lăm năm trước. Ông ta chỉ đang stalk tất cả bọn họ từ một bóng tối sâu thẳm hơn, chờ đợi giây phút tất cả những "mối nguy hại" cho danh tiếng của ông ta tụ họp lại một chỗ để xóa sổ hoàn toàn.

Ánh nến trên bàn phụt tắt, mùi khí ga nồng nặc bắt đầu tràn vào căn phòng kín, và từ trong bóng tối, tiếng vĩ cầm lạc nhịp lại vang lên, nhưng lần này nó không phát ra từ điện thoại, mà phát ra từ ngay phía sau bức tường bí mật nơi tấm bằng khen của Thẩm phán Trình Minh vừa bị hạ xuống.