Mùi khí ga tràn vào đặc quánh, mang theo vị ngọt lợ của cái chết đang cận kề. Tiếng vĩ cầm réo rắt từ sau bức vách không còn là một giai điệu nghệ thuật, nó giống như tiếng cười ngạo nghễ của một kẻ đang ngồi trên cao nhìn xuống những quân cờ đang giẫm đạp lên nhau trong một chiếc hộp kín. Trình Nghị ôm chặt Bảo Bảo vào lòng, tay kia nắm chặt lấy cổ tay gầy guộc của Giai Ninh. Anh cảm nhận được nhịp tim của cô đang đập loạn xạ, một nhịp đập của sự kinh hoàng khi nhận ra kẻ thù thực sự không phải là người đang đứng đối diện, mà là một bóng ma từ quá khứ.
Uông Tử Mặc đứng chết trân giữa phòng, gương mặt lịch lãm thường ngày giờ đây vặn vẹo trong một sự sụp đổ nhận thức kinh khủng. Hắn là một kiến trúc sư, hắn tự hào mình hiểu rõ từng ngóc ngách của các công trình, nhưng hắn đã quên mất rằng kẻ đã xây dựng nên "vương quốc công lý" này chính là Thẩm phán Trình Minh – người cha mà Trình Nghị hằng tôn kính và cũng là kẻ thù không đội trời chung của Tử Mặc.
"Không thể nào... Ông ta đã chết mười lăm năm trước! Chính mắt tôi đã thấy quan tài hạ huyệt!" Tử Mặc gào lên, giọng hắn lạc đi giữa tiếng rít của khí ga đang tràn vào qua các khe thông gió.
"Cái chết chỉ là một thủ thuật pháp lý đối với ông ta, đúng không?" Trình Nghị gằn giọng, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nề. Anh lôi từ trong túi áo ra một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng yếu ớt quét qua những bức tường gỗ sồi đang dần khép chặt lại. "Ông ta không chỉ xóa sổ mẹ của mày, Tử Mặc. Ông ta xóa sổ chính bản thân mình để trở thành một bóng ma có thể kiểm soát mọi thứ từ bóng tối. Mày nghĩ mày là kẻ stalker sao? Không, mày chỉ là một con rối được ông ta nuôi dưỡng để đến ngày hôm nay, mày tự dẫn xác đến đây và mang theo mọi bằng chứng tội ác của ông ta để thiêu hủy một thể."
Giai Ninh khóc không thành tiếng, cô bám chặt lấy vai Trình Nghị. Sự thật về dòng máu, sự thật về sự lừa dối, và giờ là sự hiện diện của một kẻ sát nhân đội lốt người cha vĩ đại đã vắt kiệt chút sức tàn của cô. Bảo Bảo trong tay Trình Nghị bắt đầu lịm đi vì thiếu oxy, đôi mắt nhỏ bé nhắm nghiền, con dao phẫu thuật rơi khỏi tay nó, tạo nên một tiếng "keng" khô khốc trên sàn đá.
"Chúng ta phải ra khỏi đây!" Trình Nghị hét lên. Anh nhìn quanh căn phòng, đầu óc hoạt động điên cuồng. Khí ga là loại dễ cháy, chỉ cần một tia lửa nhỏ từ hệ thống điện hoặc chiếc máy chiếu của Tử Mặc, toàn bộ văn phòng này sẽ trở thành một quả bom.
Tử Mặc nhìn xuống tập hồ sơ đỏ trên bàn – vật chứng duy nhất có thể lật đổ di sản của Trình Minh. Hắn lao tới chụp lấy nó, nhưng đôi tay mang găng trắng của hắn run rẩy. Hắn nhận ra mình đã bị đánh bại bởi chính sự ngạo mạn của mình. Hắn muốn dùng sự thật để hủy hoại Trình Nghị, nhưng chính sự thật đó lại là mồi nhửa để đưa hắn vào chỗ chết.
"Nghe đây, Tử Mặc!" Trình Nghị lao tới xách cổ áo hắn, gí sát mặt mình vào mặt kẻ biến thái. "Nếu mày muốn mẹ mày được minh oan, nếu mày còn chút nhân tính nào đối với Giai Ninh, thì hãy dùng cái bộ não kiến trúc chết tiệt của mày mà tìm lối thoát đi! Hệ thống thủy lực này được vận hành từ đâu? Điểm yếu của nó là gì?"
Tử Mặc nhìn vào mắt Trình Nghị, lần đầu tiên hắn thấy một sự quyết tâm không phải vì công lý viển vông, mà vì sự sống của những người thân thuộc. Hắn liếc nhìn về phía tấm bằng khen trên tường – nơi phát ra tiếng vĩ cầm. "Phía sau tấm bằng khen... đó không phải là tường đặc. Đó là hệ thống trục đối trọng của thang máy cũ. Nếu chúng ta có thể làm kẹt trục quay, áp suất thủy lực sẽ bị quá tải và các cánh cửa sẽ tự động bung ra theo chế độ thoát hiểm."
Trình Nghị không chần chừ, anh đưa Bảo Bảo cho Giai Ninh. "Giữ chặt lấy nó! Nằm sát xuống sàn, ở đó vẫn còn một chút không khí."
Anh vồ lấy chiếc ghế xoay bọc da nặng nề, dùng hết sức bình sinh lao mạnh vào tấm bằng khen. Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên. Đằng sau đó hiện ra một hốc sâu với những bánh răng bằng thép khổng lồ đang quay chậm chạp, nghiến rít. Tiếng vĩ cầm phát ra từ một chiếc loa nhỏ gắn ngay trên bánh răng – một sự mỉa mai tàn độc.
"Tử Mặc, giúp tôi một tay!" Trình Nghị hét lên.
Hai người đàn ông, một cảnh sát đại diện cho chính nghĩa bị tổn thương và một tội phạm biến thái đại diện cho thù hận, cùng nhau khênh chiếc bàn làm việc bằng gỗ đặc – thứ nặng nhất trong phòng – lao thẳng vào hệ thống bánh răng. Tiếng kim loại va chạm với gỗ nghe chói tai, những mảnh vụn văng tung tóe. Bánh răng khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục nghiến nát lớp gỗ, nhưng tốc độ đã chậm lại rõ rệt.
"Chưa đủ! Cần thứ gì đó cứng hơn!" Tử Mặc hét lên, hắn nhìn quanh và rồi ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc két sắt cũ trong góc phòng.
Trong lúc họ vật lộn với tử thần, từ trong chiếc loa nhỏ, bản nhạc vĩ cầm bỗng nhiên ngừng lại. Thay vào đó là một giọng nói trầm thấp, điềm đạm đến mức làm người ta lạnh sống lưng – giọng của Thẩm phán Trình Minh, người đã khuất:
"Nghị, con trai của cha. Cha đã dạy con rằng ngành tư pháp là một thanh kiếm, và đôi khi để giữ cho thanh kiếm luôn sáng, ta phải chấp nhận hy sinh những phần gỉ sét. Đứa trẻ đó không phải con con, người đàn bà kia là một vết nhơ, và kẻ đứng cạnh con là một căn bệnh. Đừng đấu tranh nữa. Hãy để ngọn lửa gột rửa tất cả. Cha sẽ bắt đầu lại từ đầu với một cái tên mới, một gia đình mới mà con không bao giờ tưởng tượng nổi."
Trình Nghị cảm thấy máu nóng bốc lên đầu. Anh không còn cảm thấy sợ hãi khí ga hay cái chết, anh chỉ cảm thấy một sự ghê tởm tột độ đối với thứ "chính nghĩa" quái thai mà cha anh hằng tôn thờ.
"Ông không phải cha tôi!" Trình Nghị gào lên vào chiếc loa. "Ông chỉ là một kẻ hèn nhát núp dưới bóng của luật pháp!"
Trình Nghị và Tử Mặc cùng đẩy chiếc két sắt lao vào kẽ hở của hệ thống thủy lực. Một tiếng "rầm" rung chuyển toàn bộ tòa nhà. Áp suất bị dồn nén đến mức cực hạn, những đường ống dẫn khí ga bắt đầu nổ tung. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ sồi nặng nề bật tung ra do hệ thống bảo vệ bị quá tải.
"Chạy đi!" Trình Nghị bế xốc Giai Ninh và Bảo Bảo lao ra ngoài hành lang.
Họ chạy thoát ra khỏi khu vực văn phòng ngay khi một ngọn lửa khổng lồ bùng lên phía sau, thiêu rụi toàn bộ văn phòng Thẩm phán và tập hồ sơ đỏ. Sức ép của vụ nổ hất văng cả ba người ra sàn hành lang đầy bụi bặm. Trình Nghị lồm cồm bò dậy, anh nhìn thấy Giai Ninh và Bảo Bảo vẫn còn thở, dù gương mặt họ lấm lem khói bụi.
Nhưng Tử Mặc không ở đó.
Trình Nghị quay đầu lại, nhìn vào đám cháy đang ngùn ngụt. Giữa làn khói trắng xóa và lửa đỏ, anh thấy bóng dáng Tử Mặc đang đứng im lìm. Hắn không chạy ra. Hắn đang đứng nhìn tấm bằng khen của Thẩm phán Trình Minh bị thiêu rụi. Trong tay hắn là một mảnh giấy nhỏ mà anh không để ý thấy từ trước.
"Tử Mặc! Ra mau!" Trình Nghị hét lên.
Tử Mặc quay lại nhìn Trình Nghị, một nụ cười kỳ lạ hiện lên trên môi – không phải nụ cười lịch lãm giả tạo, mà là một nụ cười của sự giải thoát. Hắn giơ mảnh giấy lên. Đó là ảnh chụp của Nhược Lan – vợ Trình Nghị – và phía sau bức ảnh là một dòng mật mã mà chỉ những kiến trúc sư mới hiểu được.
"Trình Nghị, anh cứu được họ hôm nay, nhưng ông ta vẫn còn ở đó," Tử Mặc nói lớn qua tiếng lửa gầm rít. "Hắn không ở Đài Loan. Hắn đang ở nơi mà chúng ta gọi là 'Thiên đường'. Hãy đi tìm hòn đảo đó... hãy kết thúc di sản này."
Tử Mặc quay lưng bước sâu vào đám cháy, biến mất vào bức tường lửa như một kiệt tác đang tự hủy hoại chính mình để ngăn không cho bất kỳ ai có thể chiếm hữu được nữa.
Trình Nghị loạng choạng đưa Giai Ninh và đứa trẻ ra khỏi tòa án đang rực cháy. Khi đứng dưới màn mưa lạnh lẽo của Keelung, nhìn những chiếc xe cứu hỏa đang ập đến, anh nhận ra trận chiến này mới chỉ bắt đầu. Anh đưa tay vào túi áo, và nhận ra lúc nãy trong cơn hỗn loạn, Tử Mặc đã kịp nhét một thứ vào túi anh.
Đó là một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ, khắc hình một con chim hải âu – biểu tượng của cảng tàu viễn dương lớn nhất Đài Loan, và kèm theo đó là một mảnh bản đồ vẽ tay dẫn đến một cảng cá chưa bao giờ xuất hiện trên bản đồ chính thức của chính phủ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Trình Nghị nhận được một thông báo khẩn cấp từ sở cảnh sát: "Đội trưởng, chúng tôi vừa nhận được báo cáo... Toàn bộ hồ sơ nhân thân của anh và gia đình anh trên hệ thống dữ liệu quốc gia vừa bị một kẻ có quyền truy cập tối cao xóa sạch hoàn toàn. Anh... hiện tại trên giấy tờ, anh không tồn tại."