MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀN QUANG TRONG VỰC THẲMChương 9: Kẻ Vô Danh Trong Ánh Bình Minh

HÀN QUANG TRONG VỰC THẲM

Chương 9: Kẻ Vô Danh Trong Ánh Bình Minh

1,593 từ · ~8 phút đọc

Cơn mưa rào tại Cơ Long đột ngột dứt hẳn, để lại một bầu trời xám xịt, nặng nề như một tấm vải liệm khổng lồ bao trùm lên đống tro tàn của Tòa án thành phố. Khói trắng từ vụ nổ vẫn lơ lửng, quấn quýt quanh những cột đá cẩm thạch giờ đây đã ám muội đen kịt. Trình Nghị đứng lặng thinh giữa sân tòa, hơi lạnh của sương sớm thấm qua lớp áo sơ mi rách nát, chạm vào làn da đầy vết trầy xước nhưng anh chẳng hề cảm thấy đau đớn. Trong vòng tay anh, Bảo Bảo vẫn ngủ lịm, hơi thở yếu ớt của đứa trẻ là thứ duy nhất nhắc nhở anh rằng mình vẫn còn đang sống. Giai Ninh quỳ sụp bên cạnh, đôi mắt cô trống rỗng nhìn vào đám cháy, nơi người đàn ông đã stalk cô, giam giữ cô, và rồi cứu cô, vừa tan biến vào vĩnh hằng.

Sự im lặng của nghĩa địa bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập của lực lượng đặc nhiệm và những tiếng còi xe cảnh sát mới vừa tăng cường. Nhưng lạ thay, không một ai chạy lại phía Trình Nghị. Những đồng nghiệp vốn dĩ quen mặt, những người lính dưới quyền từng cùng anh vào sinh ra tử, giờ đây đi lướt qua anh như thể anh chỉ là một bức tượng sáp vô hình.

Anh nhìn thấy Tiểu Vương – người cấp dưới thân tín nhất – đang hối hả cầm máy bộ đàm điều phối hiện trường ngay cách anh chỉ ba mét. Trình Nghị định gọi tên cậu ta, nhưng cổ họng anh khô khốc.

"Này, cậu có thấy Đội trưởng Trình đâu không?" Một viên cảnh sát khác chạy lại hỏi Tiểu Vương.

Tiểu Vương ngơ ngác nhìn xung quanh, ánh mắt cậu lướt qua người Trình Nghị mà không dừng lại lấy một giây, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang: "Đội trưởng Trình? Anh đang nói ai vậy? Đội hình sự chúng ta làm gì có ai họ Trình làm đội trưởng? Vị trí đó vẫn đang trống từ sau đợt điều chuyển năm ngoái mà."

Trình Nghị cảm thấy như một xô nước đá dội thẳng vào đỉnh đầu. Lời thông báo từ tin nhắn lúc nãy không phải là một trò đùa. Toàn bộ hồ sơ nhân thân, danh tính, và cả ký ức của những người xung quanh về anh đã bị một bàn tay quyền năng nào đó quét sạch trong nháy mắt. Anh cúi xuống nhìn tấm thẻ ngành trong túi áo khoác, màu mực trên đó đang nhạt dần, ảnh chân dung của anh mờ đi cho đến khi chỉ còn lại một miếng nhựa trắng trơn.

Anh không còn là Trình Nghị. Anh không còn là cảnh sát. Anh là một bóng ma đang đứng giữa chính cục diện mà mình đã dày công gỡ rối.

"Chúng ta phải đi thôi," Giai Ninh đột ngột lên tiếng, giọng cô khàn đặc và run rẩy. Cô đứng dậy, đôi bàn tay đầy vết nhựa polymer đen sì bám vào cánh tay anh. "Họ không nhìn thấy chúng ta... không phải vì họ không muốn, mà vì họ đã được lệnh phải xóa sổ chúng ta khỏi tầm mắt. Anh có hiểu không? Cha của anh... ông ta không muốn chúng ta chết trong đám cháy. Ông ta muốn chúng ta chết khi vẫn còn đang thở."

Trình Nghị siết chặt đứa bé trong tay. Di sản của sự tàn bạo mà cha anh để lại không phải là những cái chết máu me, mà là sự tước đoạt danh phận. Ông ta muốn Trình Nghị hiểu rằng, pháp luật và công lý chỉ là những khái niệm được viết bằng mực, và kẻ cầm bút mới là kẻ quyết định ai được phép tồn tại.

Anh lầm lũi dẫn Giai Ninh đi về phía cổng sau của tòa án, lách qua những hàng rào kỹ thuật đang được dựng lên. Họ bước vào bóng tối của những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ở Cơ Long, nơi mùi cá tanh và mùi dầu máy nồng nặc che giấu đi sự hiện diện của những kẻ trốn chạy.

Trong một góc tối dưới chân cầu cảng, Trình Nghị lấy chiếc chìa khóa đồng khắc hình hải âu và mảnh bản đồ vẽ tay của Tử Mặc ra. Ánh đèn pin yếu ớt soi rõ những đường nét nguệch ngoạc. Mảnh bản đồ dẫn đến một cảng cá bỏ hoang có tên là "Đảo Ngư", một nơi không có trên GPS, nằm khuất sau những rặng đá ngầm phía bắc bán đảo.

"Tử Mặc đã biết trước chuyện này," Trình Nghị thì thầm, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và phẫn nộ. "Hắn đã tính đến việc cha tôi sẽ xóa sổ danh tính của tôi. Cái chìa khóa này... là lối thoát duy nhất."

Giai Ninh nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn đứa trẻ đang bắt đầu cựa quậy trong tay Trình Nghị. "Anh tin hắn sao? Hắn là một kẻ điên."

"Tôi không tin hắn," Trình Nghị nhìn thẳng vào mắt Giai Ninh, ánh mắt đầy sự đau đớn của một người vừa mất đi tất cả nhưng lại tìm thấy một sự thật trần trụi. "Nhưng tôi tin vào sự thù hận của hắn đối với cha tôi. Hắn muốn tôi kết thúc di sản này, vì hắn không thể làm được. Hắn là một kiến trúc sư, hắn chỉ có thể xây dựng nên mê cung, còn tôi... tôi là kẻ phải đập vỡ nó."

Họ tìm thấy một chiếc thuyền đánh cá cũ nát được giấu kín dưới những lớp lưới mục rỗng tại cảng cá. Trình Nghị dùng chiếc chìa khóa đồng để mở ổ khóa trên cabin gỗ. Thật kỳ diệu, ổ khóa xoay một vòng êm ru. Bên trong cabin, thay vì mùi ẩm mốc, lại là một mùi nhang trầm nhẹ nhàng – mùi hương đặc trưng trong văn phòng của cha anh.

Trình Nghị khựng lại, bản năng cảnh sát hét lên một lời cảnh báo. Anh soi đèn vào trong góc tối của cabin và thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt ngay ngắn trên bàn lái. Bên cạnh đó là một chiếc radio cũ đang phát đi những âm thanh rè rè của sóng biển.

Anh mở chiếc hộp ra. Bên trong không có bom, cũng không có vàng bạc. Chỉ có một tấm ảnh cũ, ố vàng, chụp cảnh cha anh – Thẩm phán Trình Minh – đang đứng bắt tay với một người đàn ông lạ mặt trên một hòn đảo nhiệt đới rực rỡ nắng vàng. Người đàn ông đó có một vết sẹo dài trên cổ tay, giống hệt vết sẹo trên tay của người vợ đã khuất Nhược Lan trong đoạn phim ghi âm.

Dưới tấm ảnh là một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ: "Chào mừng con đến với 'Thiên đường'. Đừng tìm công lý ở đây, vì ở đây, ta chính là công lý."

Trình Nghị cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh chợt nhận ra, Uông Tử Mặc không hề chết trong đám cháy vì muốn giải thoát. Hắn chết để trở thành "vật hy sinh" cuối cùng, nhằm kích hoạt một giao ước ngầm nào đó giữa hắn và Thẩm phán Trình Minh. Tất cả những gì xảy ra tại tòa án – từ vụ nổ đến việc anh cứu được Giai Ninh và Bảo Bảo – đều nằm trong một kịch bản lớn hơn để đưa anh tới hòn đảo này.

Con tàu bắt đầu tự khởi động máy mà không cần Trình Nghị đụng tay vào. Tiếng động cơ nổ trầm đục, rung chuyển cả mặt nước đêm tĩnh lặng. Chiếc tàu từ từ tách bến, tự động hướng về phía biển khơi mênh mông, theo một lộ trình đã được cài đặt sẵn trong hệ thống lái tự động ẩn dưới cabin.

Trình Nghị đứng ở mũi tàu, nhìn thành phố Cơ Long lùi dần vào màn sương, nhìn những ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát giờ đây trông như những đốm lửa ma trơi vô nghĩa. Anh cúi xuống nhìn Bảo Bảo, đứa trẻ đã tỉnh lại, đôi mắt nó nhìn anh không còn sự căm hận, nhưng cũng không có hơi ấm. Nó nhìn anh như nhìn một người lạ sẽ đồng hành cùng nó trong một chuyến đi không ngày về.

Đúng lúc đó, chiếc radio trong cabin bỗng ngừng rè. Một giọng trẻ con trong trẻo vang lên, lặp đi lặp lại một dãy tọa độ xa lạ. Trình Nghị nhận ra giọng nói đó. Đó là giọng của chính anh lúc mười tuổi, được ghi âm lại từ một cuốn băng gia đình cũ mà anh tưởng đã bị thất lạc từ lâu.

Dãy tọa độ vừa dứt, một tiếng cười già nua vang lên từ phía loa ngoài của mạn tàu, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào. Trình Nghị quay phắt lại, và trong ánh bình minh đầu tiên vừa ló rạng trên đường chân trời, anh thấy một bóng đen đang đứng sừng sững trên mỏm đá ngầm xa xa, tay cầm một cây vĩ cầm, kéo lên một bản nhạc chào mừng đầy u uất.

Trên tay đứa trẻ Bảo Bảo, một vết bớt hình ngọn lửa bỗng dưng đỏ rực lên và bắt đầu rỉ máu, thấm qua lớp áo trắng, tạo thành một hình thù trông giống hệt như bản đồ của hòn đảo mà họ đang tiến tới.