MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀN QUANG TRONG VỰC THẲMChương 10: Huyết Ngạn

HÀN QUANG TRONG VỰC THẲM

Chương 10: Huyết Ngạn

1,815 từ · ~10 phút đọc

Con tàu đánh cá cũ kỹ lầm lũi rẽ nước, tiến vào vùng biển đen kịt nơi ranh giới giữa ánh bình minh yếu ớt và bóng đêm còn sót lại bị nhòa đi bởi làn sương muối đặc quánh. Tiếng động cơ nổ đều đặn như nhịp tim của một gã khổng lồ đang hấp hối. Trình Nghị đứng ở mũi tàu, cảm nhận hơi lạnh của biển Đông thấm vào tận xương tủy, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm thía gì so với sự kinh hoàng đang diễn ra ngay trước mắt anh. Trên tay Bảo Bảo, vết bớt hình ngọn lửa không chỉ đỏ rực lên, mà nó đang thực sự rỉ máu – một thứ máu đỏ sẫm, đặc quánh, thấm qua lớp áo sơ mi trắng của đứa trẻ và lan rộng thành một hình thù địa lý kỳ quái.

Giai Ninh quỳ thụp xuống, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vai đứa bé. Cô không còn khóc được nữa, nước mắt dường như đã cạn khô sau một đêm dài bị tra tấn cả về thể xác lẫn linh hồn. "Nghị... nhìn kìa. Nó không phải là vết thương bình thường."

Trình Nghị cúi xuống, ánh mắt anh tập trung vào vết máu trên áo Bảo Bảo. Anh là một cảnh sát, anh tin vào bằng chứng, tin vào pháp y và những gì có thể giải thích bằng khoa học. Nhưng những gì đang hiện ra trước mắt anh là một sự sỉ nhục đối với lý trí. Vết máu không loang lổ theo thớ vải một cách tự nhiên; nó đang tự định hình, tạo ra những đường nét uốn lượn, những điểm chấm li ti và những đường vạch ngang dọc. Đó là một bản đồ. Một bản đồ hoàn hảo về hòn đảo mà họ đang tiến tới – nơi mà Tử Mặc gọi là "Thiên đường", nhưng Trình Nghị biết đó là một địa ngục được xây dựng bằng quyền lực và sự dối trá của cha anh.

Bảo Bảo vẫn đứng im lìm, đôi mắt nó nhìn trân trân vào khoảng không vô tận phía trước. Nó không hề tỏ ra đau đớn, như thể cơ thể này không còn thuộc về nó nữa. "Hòn đảo... đang gọi," đứa bé thầm thì, giọng nói lạnh lẽo và vô hồn đến mức khiến Trình Nghị phải rùng mình.

Anh quay lại cabin, nhìn vào chiếc radio cũ vẫn đang phát đi giọng nói của chính mình mười tuổi. Những tọa độ đó trùng khớp hoàn hảo với hướng đi của con tàu đang chạy tự động. Trình Nghị nhận ra một sự thật cay đắng: mười năm trước, khi anh còn là một cậu bé ngây thơ, cha anh đã bắt đầu gieo mầm cho kịch bản này. Ông ta đã ghi âm lại giọng nói của con trai mình, biến nó thành mật mã khởi động cho một hành trình chết chóc mà anh chính là quân bài cuối cùng.

"Hứa Giai Ninh, nghe tôi đây," Trình Nghị nắm lấy đôi vai đang run rẩy của cô gái, kéo cô đứng dậy. "Tôi không còn là cảnh sát nữa, tôi không có hồ sơ, không có sự trợ giúp. Nhưng tôi vẫn còn bản năng của một kẻ săn mồi. Bất cứ điều gì xảy ra trên hòn đảo đó, cô phải tìm cách đưa Bảo Bảo trốn đi. Đừng quan tâm đến tôi."

Giai Ninh nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên một sự thương hại đau đớn. "Anh vẫn nghĩ mình có thể kiểm soát được chuyện này sao? Nhìn vào vết máu trên tay đứa trẻ đi! Chúng ta không phải đang đi đến một địa danh, chúng ta đang đi vào bên trong một ký ức của cha anh. Một ký ức mà ông ta muốn xóa bỏ bằng máu của tất cả chúng ta."

Đột nhiên, con tàu rung chuyển dữ dội. Một tiếng rít xé tai vang lên từ phía gầm tàu. Họ đã chạm vào rặng đá ngầm đầu tiên bao quanh Đảo Ngư. Sương mù phía trước bỗng chốc tan biến, để lộ ra một hòn đảo sừng sững giữa biển khơi. Nó không giống bất kỳ hòn đảo nhiệt đới nào trong tấm ảnh cũ. Nó xám xịt, khô cằn với những vách đá dựng đứng như những lưỡi dao chọc thẳng lên trời. Và ở đỉnh cao nhất của hòn đảo, một tòa dinh thự bằng kính và thép – một tuyệt tác kiến trúc hiện đại nhưng mang đầy vẻ chết chóc – đang phản chiếu ánh sáng mặt trời đầu ngày như một viên kim cương đen.

Con tàu tự động giảm tốc độ, từ từ tiến vào một hang đá tự nhiên được cải tạo thành cảng tàu bí mật. Không khí bên trong hang ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và mùi hương trầm quen thuộc. Trình Nghị dắt Bảo Bảo và Giai Ninh bước xuống cầu tàu bằng gỗ. Mỗi bước chân của họ vang vọng trên vách đá, nghe như tiếng gõ cửa địa ngục.

Ngay tại lối vào hang, một chiếc bàn gỗ lim lớn được đặt trang trọng. Trên bàn có một bình trà nhài vẫn còn bốc khói và một chiếc phong thư màu đen có dấu ấn của Tòa án thành phố. Trình Nghị tiến lại gần, bàn tay anh vô thức đặt lên báng súng – vật bất ly thân duy nhất còn nhắc nhở anh về danh phận đã mất.

Anh mở phong thư. Bên trong là một tờ lệnh thi hành án tử hình, nhưng phần tên tội phạm lại bị bỏ trống. Phía dưới là bút tích của Thẩm phán Trình Minh: "Công lý thực sự không cần tên tuổi, nó chỉ cần sự hy sinh. Nghị, con đã mang 'vật chứng' đến rồi chứ?"

Trình Nghị nhìn sang Bảo Bảo. Đứa trẻ bỗng nhiên bước tới bàn trà, nó cầm lấy bình trà và rót vào chiếc tách duy nhất một cách thành thục, như thể nó đã làm việc này hàng ngàn lần. "Ông ấy đang chờ ở trên đỉnh," Bảo Bảo nói, rồi nó quay lại nhìn Trình Nghị. Lần này, trong đôi mắt đứa bé, một vệt sáng đỏ rực lóe lên, trùng khớp với màu máu trên cánh tay nó.

Họ bắt đầu leo lên con đường mòn được đục thủng qua lòng núi. Càng lên cao, không gian càng mở rộng, để lộ ra những căn phòng bí mật chứa đầy những hồ sơ bị niêm phong, những vật chứng của những vụ án chấn động Đài Loan mười năm qua đã bị tuyên bố "mất dấu". Trình Nghị nhận ra đây là một kho lưu trữ bóng tối, nơi cha anh thu thập tội lỗi của cả thế giới để dùng nó như một thứ quyền lực tối thượng.

Khi họ lên đến đỉnh núi và đứng trước tòa dinh thự kính, cánh cửa tự động mở ra. Bên trong không có lính canh, không có cạm bẫy công nghệ cao. Chỉ có những bức tranh của Hứa Giai Ninh được treo dọc hành lang, nhưng tất cả đều được lồng trong những khung hình làm từ xương người – khô trắng và lạnh lẽo.

"Kiệt tác cuối cùng không phải là một bức tranh," một giọng nói già nua, trầm ấm vang lên từ phía ban công lộng gió hướng ra biển. "Mà là khoảnh khắc sự thật bị bóp nghẹt bởi chính kẻ luôn nhân danh sự thật."

Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành bọc da quay lại. Đó là Thẩm phán Trình Minh. Ông ta không hề già đi so với mười lăm năm trước, gương mặt vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, thánh thiện của một vị quan tòa lỗi lạc. Nhưng đôi mắt ông ta – đôi mắt giống hệt Trình Nghị – lại mang một màu sắc của hư vô.

Trình Nghị giơ súng lên, nòng súng chỉ thẳng vào giữa trán cha mình. "Trò chơi kết thúc rồi. Tôi sẽ đưa ông về, hoặc tôi sẽ kết thúc di sản này ngay tại đây."

Trình Minh không hề nao núng. Ông ta thản nhiên nhấp một ngụm trà, rồi chỉ tay về phía Giai Ninh và Bảo Bảo. "Con nghĩ con đang cứu họ sao? Con trai, hãy nhìn kỹ vào cánh tay của đứa bé đi. Máu của nó đã ngừng chảy từ lúc nó bước chân lên hòn đảo này."

Trình Nghị kinh hoàng cúi nhìn. Vết bớt trên tay Bảo Bảo không còn chảy máu, nhưng lớp da xung quanh bắt đầu nứt ra, lộ ra bên dưới không phải là xương thịt, mà là một hệ thống dây dẫn tinh vi và một thiết bị đếm số nhấp nháy.

"Uông Tử Mặc không chỉ là kiến trúc sư, hắn còn là một kỹ sư thiên tài về sự hủy diệt," Trình Minh mỉm cười cay đắng. "Hắn đã biến đứa trẻ này thành một quả bom sinh học. Cách duy nhất để vô hiệu hóa nó không phải là cắt dây, mà là nhịp tim của con. Chỉ cần tim con ngừng đập, thiết bị trong nó sẽ dừng lại. Hắn muốn ta phải tự tay giết chết đứa con trai duy nhất của mình để cứu lấy đứa cháu nội mà ta hằng mong đợi."

Trình Nghị sững sờ, ngón tay anh đặt trên cò súng run rẩy. Anh nhìn sang Bảo Bảo, rồi nhìn sang cha mình. Trong khoảnh khắc đó, chiếc radio trên bàn làm việc của Trình Minh bỗng phát ra một âm thanh rè rè, và giọng nói của Tử Mặc vang lên, lảnh lót như từ cõi chết trở về:

"Trình Nghị... anh đã chọn cứu em gái mình, cứu con trai mình. Nhưng anh đã bao giờ hỏi, tại sao tôi lại chọn cái chết trong đám cháy chưa? Hãy nhìn vào bên trong họng súng của anh đi."

Trình Nghị sững sờ nhìn xuống khẩu súng trên tay mình. Anh nhận ra từ nãy đến giờ, anh không hề cầm một khẩu súng thực sự. Đó là một thiết bị kích nổ từ xa đã được ngụy trang hoàn hảo, và ngòi nổ cuối cùng... chính là hơi ấm từ lòng bàn tay anh. Nếu anh buông tay ra ngay lúc này, toàn bộ hòn đảo – bao gồm cả kho hồ sơ tội ác và tất cả bọn họ – sẽ biến thành cát bụi.

Giai Ninh hét lên một tiếng đau đớn khi thấy Bảo Bảo bỗng nhiên khuỵu xuống, cơ thể đứa trẻ bắt đầu phát ra những tiếng kêu "tít tít" dồn dập, và từ phía chân trời, một hạm đội tàu không số đang lầm lũi tiến về phía hòn đảo, mang theo lá cờ đen có biểu tượng của một tổ chức mà ngay cả Thẩm phán Trình Minh cũng phải tái mặt khi nhìn thấy.