Ánh trăng tan ra trên mặt hồ Tây Hồ, dát một lớp bạc mỏng lên những tán sen tàn của mùa đông lạnh giá. Đáy hồ vốn tĩnh lặng bấy lâu nay đột nhiên rung chuyển, từng dải bọt khí lớn cuộn trào lên mặt nước như thể có một sinh vật khổng lồ vừa chuyển mình sau một giấc ngủ dài dằng dặc.
Thẩm Uyên mở mắt. Đôi đồng tử vàng kim lấp lánh trong bóng tối sâu thẳm nhanh chóng thu hẹp lại thành một đường chỉ mảnh trước khi trở về màu đen huyền ảo của nhân loại. Hơi thở của anh tạo thành một luồng khí lạnh khiến đám rong rêu xung quanh dạt sang hai bên. Đã một ngàn năm kể từ lần cuối cùng anh nhìn thấy ánh mặt trời. Một ngàn năm trôi qua, lời thề độc về việc tìm kiếm linh hồn của người con gái ấy vẫn chưa một phút nào nguôi ngoai trong tâm khảm của vị chủ tể vùng sông nước.
Anh nhẹ nhàng đứng dậy, từng bước chân trần đạp lên bùn lầy nhưng tuyệt nhiên không một vết bẩn nào có thể chạm vào da thịt. Khi cơ thể anh dần trồi lên khỏi mặt nước, những giọt nước dường như có ý thức tự động tách ra, để lại một thân hình cao lớn, uy nghiêm trong bộ long bào thêu chỉ vàng tinh xảo. Lớp lụa vân rồng lóng lánh dưới ánh trăng, mỗi chuyển động của anh đều mang theo một luồng uy áp cổ xưa khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
Thẩm Uyên bước lên bờ cỏ, đưa đôi mắt xa xăm nhìn về phía những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn phía xa. Đối với một vị thần đã ngủ vùi mười thế kỷ, cảnh tượng trước mắt thực sự là một cú sốc lớn. Những "ngọn núi" nhân tạo phát ra thứ ánh sáng kỳ quái và những "con quái vật" bằng kim loại đang gầm rú chạy trên mặt đất khiến chân mày anh khẽ nhíu lại.
Đang lúc Thẩm Uyên còn đang trầm mặc suy tính về hướng đi, một luồng ánh sáng chói mắt đột ngột chiếu thẳng vào gương mặt hoàn mỹ của anh. Đi kèm với đó là tiếng còi inh ỏi và tiếng quát tháo thô lỗ.
Một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ màu xanh đậm, tay cầm đèn pin, tay kia lăm lăm chiếc dùi điện, vội vàng chạy lại phía anh. Người bảo vệ nhìn từ đầu đến chân bộ trang phục lộng lẫy trên người Thẩm Uyên, rồi nhìn vào mái tóc dài đen nhánh xõa ngang lưng, trên mặt lộ rõ vẻ bực dọc. Ông ta cho rằng đây lại là một trong số những diễn viên của đoàn làm phim cổ trang đang quay gần đó, hoặc tệ hơn là một kẻ tâm thần trốn viện có sở thích hóa trang cầu kỳ.
Người bảo vệ quát lớn yêu cầu anh đứng yên và hỏi anh thuộc đoàn phim nào mà lại dám nhảy xuống hồ vào đêm hôm khuya khoắt thế này. Ông ta còn lẩm bẩm về việc nếu anh có mệnh hệ gì thì ông ta sẽ mất việc, rồi tiến lại gần định túm lấy cổ áo của vị Long Vương cao quý.
Thẩm Uyên đứng bất động, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bàn tay đang vươn tới của người phàm trần. Trong tâm trí của anh, việc một kẻ hạ giới dám chạm vào long thể là tội chết. Tuy nhiên, luồng linh lực yếu ớt còn sót lại trong huyết quản báo hiệu cho anh biết rằng thế giới này đã thay đổi, quy tắc cũ đã không còn tác dụng. Anh khẽ phẩy tay, một luồng gió nhẹ nhưng mang theo sức mạnh nghìn cân hất văng người bảo vệ lùi lại mấy bước, khiến ông ta ngã ngồi xuống thảm cỏ.
Nhân lúc người bảo vệ còn đang hốt hoảng chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Thẩm Uyên đã thu liễm hơi thở, bóng dáng cao lớn của anh nhanh chóng hòa vào bóng tối của những hàng cây ven hồ. Anh cần tìm một nơi để ẩn náu và quan trọng hơn là tìm ra manh mối về người con gái mà anh đã đánh đổi cả ngàn năm tu vi chỉ để gặp lại thêm một lần nữa. Anh không hề hay biết rằng, ở phía bên kia thành phố, trong một căn phòng ngập tràn ánh đèn livestream, định mệnh của anh đang cầm một chiếc đùi gà và cười nói oang oang trước hàng vạn khán giả điện tử.
Cái duyên nợ truyền kiếp ấy đã chính thức bắt đầu lại theo một cách mà vị Long Vương uy nghiêm nhất cũng không thể ngờ tới.