Thẩm Uyên bước đi trên những con phố lát đá bằng phẳng của thành phố hiện đại, cảm giác lạc lõng bủa vây lấy vị thần cổ xưa. Anh đã thay đổi diện mạo, dùng ảo thuật biến bộ long bào rườm rà thành một bộ đồ lụa đen đơn giản, nhưng khí chất vương giả tỏa ra từ đôi lông mày thanh tú và sống mũi cao thẳng vẫn khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn. Giữa âm thanh ồn ào của động cơ và tiếng nhạc xập xình từ các cửa hiệu, Thẩm Uyên bỗng khựng lại. Một luồng linh khí quen thuộc, mỏng manh nhưng vô cùng đặc biệt, vừa lướt ngang qua giác quan của anh.
Đó là mùi hương của hoa sen trắng trộn lẫn với hơi sương ban mai, mùi hương mà anh đã ghi tạc vào linh hồn suốt ba ngàn năm qua. Không sai đi đâu được, là nàng.
Thẩm Uyên vội vã rẽ qua một góc phố sầm uất, nơi ánh đèn neon xanh đỏ đang nhấp nháy liên hồi. Trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của Long Vương bỗng đập liên hồi trong lồng ngực. Anh đã mường tượng ra cảnh nàng đang đứng dưới gốc cây mai, hay dịu dàng gảy đàn bên khung cửa sổ như những kiếp trước. Thế nhưng, thực tế trước mắt lại giáng cho anh một cú sốc không hề nhẹ.
Giữa đám đông đang vây quanh xem náo nhiệt, một cô gái có mái tóc nhuộm màu trà sữa, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình và quần short ngắn đang chống nạnh, tay chỉ thẳng vào mặt một gã đàn ông ăn mặc chải chuốt. Cô gái ấy chính là Linh Đan, người mà anh tìm kiếm bấy lâu, nhưng thay vì vẻ e lệ thoát tục, cô đang tung ra một tràng ngôn ngữ sắc sảo đến mức khiến đối phương không kịp vuốt mặt.
Linh Đan mắng gã bạn trai cũ là đồ bắt cá hai tay, là kẻ hèn nhát chỉ biết bám váy phụ nữ. Tiếng nói của cô vang dội cả một góc phố, dõng dạc và tràn đầy năng lượng đến mức gã đàn ông kia chỉ biết lắp bắp, mặt đỏ tía tai vì xấu hổ. Linh Đan không chỉ mắng bằng lời, cô còn cầm lấy ly trà sữa đang uống dở, dứt khoát hất thẳng vào bộ vest đắt tiền của gã rồi nhếch môi cười khẩy một cái đầy ngạo nghễ.
Thẩm Uyên đứng chết trân ở phía đối diện, đôi mắt vàng kim mở to kinh ngạc. Đây là vị tiểu thư từng vì một cánh hoa rơi mà cảm thán cả buổi chiều sao? Đây là người con gái từng nói khẽ như tiếng gió thoảng sao? Kiếp này, nàng dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác, mạnh mẽ, ngỗ nghịch và đầy gai góc.
Gã đàn ông kia sau khi bị làm nhục giữa đám đông thì trở nên điên tiết. Hắn giơ tay định vung một cái tát về phía Linh Đan. Ánh mắt Thẩm Uyên ngay lập tức trở nên lạnh thấu xương. Anh không cho phép bất cứ ai chạm vào nàng, dù chỉ là một sợi tóc.
Ngay khi bàn tay gã kia vừa vung lên, một luồng gió lạnh buốt đột ngột thổi qua, khiến gã rùng mình một cái rồi trượt chân ngã sóng soài xuống vũng nước trà sữa dưới đất. Linh Đan ngạc nhiên nhìn gã đàn ông đang chật vật bò dậy, rồi cô vô tình ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Thẩm Uyên đang đứng cách đó không xa.
Giữa dòng người qua lại hối hả, thời gian như ngưng đọng giữa hai người. Thẩm Uyên nhìn nàng bằng ánh mắt thâm tình, chứa đựng nỗi nhớ nhung tích tụ qua hàng thế kỷ. Anh khẽ mấp máy môi, định gọi tên nàng theo cách cổ xưa nhất. Ngược lại, Linh Đan chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn vị "soái ca" mặc đồ lụa đen đang nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống. Cô thầm nghĩ trong đầu rằng anh chàng này chắc hẳn là một fan hâm mộ cuồng nhiệt nào đó của kênh livestream mình, hoặc cũng có thể là một diễn viên đang đi lạc.
Linh Đan không hề cảm động như Thẩm Uyên mong đợi. Cô chỉ nhướn mày, vẫy vẫy tay rồi thản nhiên nói một câu khiến Long Vương đại nhân suýt chút nữa ngã ngửa vì sốc văn hóa rằng nhìn gì mà nhìn, đẹp trai thế này mà chưa thấy con gái chửi tra nam bao giờ à. Nói xong, cô quay lưng bước đi một mạch, để lại Thẩm Uyên đứng bơ vơ giữa phố thị, lòng đầy ngổn ngang về hành trình chinh phục lại "ái phi" phiên bản Gen Z đầy gian truân phía trước.