Thẩm Uyên lặng lẽ dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn của Linh Đan khi nàng rẽ vào một cửa hàng trà sữa trang trí rực rỡ đèn neon ở phía cuối phố. Sau cuộc cãi vã vừa rồi, dường như nàng chẳng hề mảy may đau lòng, trái lại còn có vẻ khát nước. Ánh mắt của vị Long Vương nghìn năm trầm mặc nhìn dòng chữ "Trà sữa trân châu đường đen" được in lớn trên tấm biển hiệu, trong lòng thầm thắc mắc không biết thứ nước uống gì lại có sức hút khiến nàng phải ghé chân nhanh đến thế.
Anh bước vào cửa hàng ngay sau nàng. Không gian bên trong thơm mùi trà hòa quyện với mùi sữa béo ngậy, tiếng máy móc vận hành và tiếng gọi món hối hả của nhân viên khiến Thẩm Uyên cảm thấy chóng mặt. Linh Đan đang đứng ở quầy thu ngân, cô thọc tay vào túi quần rồi lục lọi hồi lâu, vẻ mặt bắt đầu trở nên lúng túng. Có lẽ trong lúc xô xát với gã bạn trai cũ, cô đã làm rơi chiếc điện thoại hoặc ví tiền ở đâu đó. Nhân viên thu ngân nhìn cô bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn khi dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xầm to nhỏ.
Không bỏ lỡ cơ hội, Thẩm Uyên lướt nhẹ qua đám đông, hơi thở lạnh lẽo và phong thái uy nghiêm của anh khiến dòng người tự động giãn ra một lối đi. Anh đứng ngay cạnh Linh Đan, mùi hương hoa sen thanh khiết từ cơ thể anh khiến cô thoáng giật mình ngẩng lên. Nhận ra đó là "soái ca" hồi nãy ở ngoài phố, cô chưa kịp mở lời thì Thẩm Uyên đã chậm rãi đưa tay vào tay áo lụa đen.
Với một cử chỉ ung dung và tao nhã như đang ban thưởng cho quần thần, Thẩm Uyên đặt lên mặt quầy đá cẩm thạch một vật nặng trịch. Đó là một thỏi vàng ròng nguyên khối, hình dáng giống như một chiếc thuyền nhỏ, bề mặt chạm khắc hoa văn mây lượn vô cùng tinh xảo, bên dưới còn đóng dấu triện của kho bạc thời nhà Minh. Ánh vàng rực rỡ dưới ánh đèn điện khiến tất cả những người có mặt trong cửa hàng đều bị chói mắt.
Thẩm Uyên nhìn thẳng vào mắt nhân viên thu ngân đang đờ người ra vì sốc, giọng nói trầm thấp và vang dội như tiếng chuông đồng vang lên rằng vật này liệu có đủ để trả cho ly trà của cô nương đây không. Nhân viên thu ngân lắp bắp, cầm thỏi vàng lên cắn thử một cái theo bản năng rồi suýt gãy răng vì độ cứng và tinh khiết của nó. Cô gái trẻ run rẩy kêu lên rằng đây là vàng thật, là vàng cổ cực kỳ quý hiếm.
Ngay lập tức, cả cửa hàng trà sữa nổ tung trong sự hỗn loạn. Khách hàng đang ngồi uống nước đồng loạt đứng bật dậy, hàng chục chiếc điện thoại thông minh giơ lên để quay lại cảnh tượng hy hữu này. Có người hét lên hỏi anh là đại gia nhà nào, có người lại cho rằng đây là một màn quay phim giấu mặt.
Linh Đan nhìn thỏi vàng, rồi lại nhìn gương mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra của Thẩm Uyên, cô há hốc mồm kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất rằng anh chàng này nếu không phải là kẻ điên thì chắc chắn là một tên trộm cổ vật vừa đào được mộ của vị vua nào đó. Cô vội vàng chộp lấy thỏi vàng trên quầy, kéo mạnh tay áo của Thẩm Uyên rồi lôi anh chạy thẳng ra khỏi cửa hàng trước khi cảnh sát hay đám đông cuồng nhiệt kịp vây kín.
Ra đến một con hẻm vắng, Linh Đan vừa thở hổn hển vừa nhìn thỏi vàng trong tay, sau đó cô trừng mắt nhìn Thẩm Uyên. Cô mắng anh là đồ ngốc, thời đại nào rồi mà còn dùng vàng thỏi đi mua trà sữa, lại còn là vàng từ mấy trăm năm trước. Thẩm Uyên đứng yên để nàng mắng, đôi mắt vàng kim chỉ hiện lên vẻ dịu dàng vô hạn. Anh không quan tâm đến giá trị của thỏi vàng hay sự náo loạn ngoài kia, anh chỉ thấy ấm lòng khi sau ngàn năm, đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng lại một lần nữa chủ động nắm lấy tay anh, dù cho kiếp này nàng có hơi dữ dằn và "ngang ngược".