MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHàng Xóm Của Tôi Là RồngChương 4

Hàng Xóm Của Tôi Là Rồng

Chương 4

691 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Uyên đứng lặng người giữa con hẻm nhỏ, nhìn Linh Đan đang vừa đi vừa cằn nhằn về việc "phung phí của trời". Trong ký ức xa xăm của anh, người con gái ấy mỗi khi bước đi đều nhẹ nhàng như mây trôi, ăn một miếng bánh quế cũng phải che quạt kín đáo, giọng nói chưa bao giờ cao quá tiếng chim hót sau vườn. Thế nhưng, Linh Đan trước mặt anh lúc này lại đang vừa đi vừa hùng hổ xắn tay áo, miệng không ngừng càu nhàu về việc thỏi vàng kia có thể mua được cả mấy nghìn ly trà sữa chứ chẳng chơi.

Sự ngỡ ngàng của Thẩm Uyên lên đến đỉnh điểm khi Linh Đan dừng lại trước một hàng quán xập xệ ven đường, nơi khói bốc lên nghi ngút cùng mùi hương nồng nặc của dầu mỡ và gia vị cay nồng. Thay vì chọn những lầu cao sang trọng với tơ lụa giăng đầy, nàng thản nhiên kéo một chiếc ghế nhựa thấp tịt, ngồi xuống một cách thoải mái rồi vẫy tay gọi chủ quán cho hai bát đậu phụ thối và một đĩa chân gà cay tê mặn ngọt.

Thẩm Uyên nhìn chiếc ghế nhựa mỏng manh như thể nó sẽ gãy ngay lập tức dưới sức nặng của mình, rồi lại nhìn đĩa đồ ăn có màu sắc kỳ lạ trước mặt. Anh khẽ nhíu mày, dùng đôi mắt rồng có thể nhìn thấu vạn vật để quan sát. Đối với một vị thần vốn quen với việc thưởng thức những giọt sương sớm tinh khiết trên đỉnh núi hay linh chi ngàn năm, mùi hương của đậu phụ thối thực sự là một loại "vũ khí" tấn công khứu giác mạnh mẽ.

Anh định lên tiếng nhắc nhở nàng rằng những thứ này không tốt cho sức khỏe, nhưng chưa kịp mở lời thì Linh Đan đã gắp một miếng chân gà, đưa lên miệng gặm một cách ngon lành, vẻ mặt tận hưởng như đang nếm trải mỹ vị nhân gian. Cô nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh rồi cười khẩy, bảo rằng anh chàng công tử bột như anh chắc chỉ biết ăn bào ngư vi cá, chưa nếm được cái tinh túy của ẩm thực đường phố thì chưa phải là sống ở đời.

Thẩm Uyên bị nàng khích tướng, cộng thêm việc muốn làm hài lòng "ái phi", anh đánh liều cầm đôi đũa gỗ dùng một lần lên. Ngay khi miếng đậu phụ chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác cay nồng bùng nổ khiến vị Long Vương vốn dĩ hô phong hoán vũ phải đỏ bừng cả mặt, cổ họng nóng rực như vừa nuốt phải hỏa châu. Anh vội vã dùng tay quạt lấy quạt để, trong khi Linh Đan ở đối diện thì cười sằng sặc, vỗ đùi bôm bốp vì thấy cảnh vị soái ca thoát tục bị đo ván bởi một món ăn lề đường.

Trong khoảnh khắc nhìn nàng cười sảng khoái, không chút giữ kẽ, Thẩm Uyên chợt nhận ra rằng sự đanh đá và phóng khoáng này của nàng lại mang một sức sống mãnh liệt mà những kiếp trước nàng chưa từng có. Nàng không còn là bông hoa trong lồng kính cần anh che chở khỏi từng cơn gió nhẹ, mà là một ngọn lửa nhỏ rực cháy, tự do và đầy kiêu hãnh.

Tuy nhiên, sự tự do ấy cũng đi kèm với rắc rối. Linh Đan vừa ăn vừa hào hứng kể về công việc livestream cực khổ của mình, về việc cô phải đối mặt với những lời bình luận khiếm nhã và sự chèn ép của cấp trên. Thẩm Uyên lắng nghe, ánh mắt dần trở nên trầm mặc. Anh không chịu nổi việc người phụ nữ mình yêu phải vì vài đồng bạc lẻ mà chịu uất ức. Ý nghĩ phải dùng uy quyền của một vị vua để dẹp loạn cho nàng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dẫn đến quyết định táo bạo là thâm nhập vào giới kinh doanh hiện đại ngay trong ngày hôm sau.