MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHàng Xóm Của Tôi Là RồngChương 5

Hàng Xóm Của Tôi Là Rồng

Chương 5

745 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Uyên đứng trước tòa nhà chung cư cao cấp mang tên Vân Đỉnh, nơi Linh Đan đang thuê một căn hộ nhỏ ở tầng mười hai. Sau khi rời khỏi quán ăn vỉa hè, anh đã dùng một buổi đêm để "tìm hiểu" về phương thức vận hành của xã hội này. Đối với một vị thần có thể điều khiển cả thủy tộc, việc biến ra một thân phận giả là "người thừa kế tập đoàn tài chính kín tiếng" và vung tiền mua đứt toàn bộ tòa nhà chỉ trong vài giờ đồng hồ là điều dễ như trở bàn tay.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyên xuất hiện tại sảnh tòa nhà trong sự cung kính đến run rẩy của ban quản lý. Anh không quan tâm đến những lời nịnh nọt, chỉ chỉ tay vào căn hộ đối diện phòng của Linh Đan và yêu cầu dọn vào ở ngay lập tức. Trong tâm niệm của vị Long Vương, việc ở gần người thương là cách tốt nhất để bảo vệ nàng khỏi những gã bạn trai tồi tệ hay những hiểm nguy của phố thị.

Thế nhưng, thử thách thực sự của vị thần ngàn năm tuổi không phải là việc chi ra hàng trăm triệu tệ, mà lại nằm ở một vật nhỏ bé gắn trên cánh cửa gỗ lim: chiếc khóa cửa thông minh.

Linh Đan vừa ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi thang máy, trên tay cầm túi rác, đầu tóc còn hơi bù xù thì đập vào mắt cô là một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc. "Đại gia vàng thỏi" hôm qua đang đứng trước căn hộ đối diện, gương mặt nghiêm nghị, đôi lông mày nhíu chặt đang nhìn chằm chằm vào cái màn hình cảm ứng của ổ khóa như thể đang đối đầu với một loại pháp trận thượng cổ vô cùng thâm sâu.

Thẩm Uyên đưa ngón tay dài, thon gọn của mình chạm nhẹ vào bề mặt kính đen. Chiếc khóa phát ra tiếng "tít tít" khô khốc và hiện lên một dãy số xanh lét cùng dòng chữ yêu cầu nhập mật mã hoặc quét vân tay. Anh hơi sững người, thử dùng một luồng chân khí nhỏ truyền vào với hy vọng cánh cửa sẽ tự động mở ra như cách anh thường mở cổng Long Cung. Kết quả là chiếc khóa không những không mở, mà còn bắt đầu rú lên những hồi chuông cảnh báo "xâm nhập trái phép" chói tai.

Linh Đan đứng hình mất ba giây, sau đó cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cô tiến lại gần, nhìn bộ dạng lúng túng của vị "tổng tài" đang bị chiếc ổ khóa làm khó dễ. Cô trêu chọc anh rằng hóa ra đại gia đi mua cả tòa nhà mà lại không biết dùng mật khẩu, nhìn anh giống hệt mấy ông cụ từ thời đồ đá mới xuyên không tới đây vậy.

Thẩm Uyên hơi đỏ mặt, sự kiêu hãnh của một vị thần khiến anh không muốn thừa nhận mình đang bị một món đồ chơi của con người đánh bại. Anh hắng giọng, cố giữ vẻ bình tĩnh rồi bảo rằng chiếc hộp này bị hỏng rồi, nó dám cự tuyệt anh. Linh Đan cười đến mức suýt rơi cả túi rác trên tay, cô đưa tay cầm lấy bàn tay của Thẩm Uyên, áp ngón cái của anh vào vùng nhận diện vân tay rồi nhập dãy số mật định mà ban quản lý vừa gửi qua điện thoại anh.

Cạch một tiếng, cánh cửa mở ra nhẹ nhàng. Linh Đan buông tay anh ra, khoanh tay trước ngực với vẻ đắc ý, bảo anh nên học cách sống như một người bình thường đi, đừng có lúc nào cũng mang vàng thỏi ra dọa người rồi đứng ngẩn ngơ trước cái cửa như thế.

Thẩm Uyên nhìn cánh cửa đã mở, rồi lại nhìn vào bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm từ những ngón tay của Linh Đan. Anh chợt nhận ra, việc làm hàng xóm của nàng có lẽ sẽ mang lại cho anh nhiều cung bậc cảm xúc hơn cả ngàn năm tu luyện dưới đáy hồ sâu thẳm. Nhưng trước hết, anh cần phải chinh phục được một thứ mà Linh Đan gọi là "Smartphone", thứ mà nàng bảo rằng nếu không có nó, anh sẽ chẳng khác gì một kẻ tàn phế giữa thành phố này.