Thẩm Uyên ngồi trên chiếc ghế sofa da sang trọng trong căn hộ mới, nhưng tư thế của anh thẳng tắp và cứng nhắc như đang ngồi trên ngai vàng của thủy tộc. Trên mặt bàn đá cẩm thạch, một chiếc điện thoại đời mới nhất nằm im lìm như một khối hắc thạch bí ẩn. Linh Đan vừa nhai kẹo cao su vừa bước sang, cô thản nhiên ngồi bệt xuống thảm cỏ nhân tạo gần đó, cầm lấy chiếc điện thoại rồi bắt đầu thao tác một cách thuần thục.
Khi màn hình rực rỡ ánh sáng hiện lên cùng với những hình ảnh sống động, Thẩm Uyên ngay lập tức lùi lại phía sau, một luồng chân khí vô thức tụ lại nơi đầu ngón tay. Đôi mắt vàng kim của anh nheo lại đầy cảnh giác khi thấy một cô gái trẻ đang nhảy múa trên màn hình, miệng không ngừng nói cười. Anh trầm giọng hỏi Linh Đan rằng đây là loại cấm thuật gì, tại sao nàng lại có thể nhốt hồn phách của con người vào trong một mảnh gương nhỏ hẹp như thế này.
Linh Đan sững người một chút rồi phá lên cười đến mức ngã ngửa ra sàn. Cô giải thích cho anh rằng đó không phải là linh hồn, mà chỉ là video, là những tín hiệu điện tử được truyền đi qua không gian. Để minh họa, cô mở ứng dụng gọi video và hướng camera về phía Thẩm Uyên. Khi nhìn thấy chính gương mặt mình hiện lên trong chiếc hộp nhỏ, vị Long Vương không còn giữ được sự bình tĩnh. Anh cho rằng có kẻ đang thi triển thuật "phản chiếu linh hồn" để ám hại mình.
Trong phút chốc, vì quá lo lắng cho sự an toàn của Linh Đan khi tiếp xúc với thứ "tà vật" này, Thẩm Uyên đã vận dụng linh lực truyền thẳng vào chiếc điện thoại với ý định giải cứu những người bị nhốt bên trong. Chân khí của rồng thần ngàn năm vô cùng mãnh liệt, nó không chỉ khiến chiếc điện thoại nóng rực lên mà còn tạo ra một xung nhịp từ trường khổng lồ.
Luồng năng lượng ấy vượt ngoài tầm kiểm soát của các trạm phát sóng, khiến toàn bộ hệ thống wifi và mạng viễn thông trong bán kính vài km xung quanh tòa nhà Vân Đỉnh bị tê liệt hoàn toàn. Các màn hình quảng cáo ngoài trời đồng loạt nhiễu loạn, và điện thoại của hàng ngàn người dân trong khu vực bỗng chốc mất tín hiệu.
Linh Đan hoảng hốt chộp lấy tay Thẩm Uyên, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ lòng bàn tay anh, cô hét lên bảo anh dừng lại ngay nếu không muốn cảnh sát đặc nhiệm ập vào đây. Thẩm Uyên giật mình thu hồi sức mạnh, chiếc điện thoại trên bàn bốc lên một làn khói trắng rồi tắt ngóm. Anh nhìn nàng với vẻ mặt vô tội, giải thích rằng anh chỉ muốn giải phong ấn cho những người trong gương.
Linh Đan bất lực nhìn chiếc điện thoại đã cháy sạch linh kiện bên trong, cô thở dài rồi cốc nhẹ vào trán vị Long Vương một cái rõ đau. Cô bảo anh rằng nếu anh còn dùng "phép thuật" lung tung như thế, cô sẽ không dạy anh nữa. Thẩm Uyên không những không giận vì cú cốc trán, mà còn cảm thấy một cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể. Sau ngàn năm, đây là lần đầu tiên có một người phàm dám "động thủ" với anh theo cách gần gũi như vậy.
Buổi học kết thúc bằng việc Linh Đan phải lôi anh ra cửa hàng viễn thông để mua một chiếc điện thoại khác dưới ánh mắt đầy tò mò của mọi người. Thẩm Uyên bắt đầu lờ mờ hiểu ra rằng, thế giới này không vận hành bằng pháp thuật, mà bằng một thứ gọi là "công nghệ". Để có thể bảo vệ nàng trong kiếp này, anh nhận ra mình không chỉ cần sức mạnh của một vị thần, mà còn phải học cách làm chủ những "phép bổ trợ" hiện đại như cách tạo tài khoản mạng xã hội hay nạp tiền điện tử.
Và hơn cả, anh bắt đầu cảm thấy thích thú với việc bị nàng mắng mỏ mỗi khi làm sai, một sự kết nối đời thường mà anh chưa từng có được trong suốt ba ngàn năm cô độc dưới đáy nước sâu.