Bên trong căn phòng nhỏ trên tầng hai, Hạ Ly ngồi co chân trên ghế, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang sáng rực những tin nhắn từ nhóm chát Tổ 4. Bên ngoài, cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dứt hẳn, nó chuyển từ những tiếng đập rào rạt sang những nhịp rơi tí tách đều đặn trên mái hiên. Nhưng âm thanh đó vẫn không đủ để át đi sự im lặng đáng sợ đang bao trùm lấy ngôi nhà sau trận cuồng phong cãi vã của bố mẹ.
Dưới lầu, mẹ cô đã thôi khóc, nhưng tiếng thở dài thi thoảng vọng lên qua khe cửa vẫn nặng nề như chì. Ly cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, dù cô chẳng làm gì cả. Sự bất lực là một loại cảm giác có mùi vị, nó chát ngắt và khô khốc. Cô thèm một chút hơi ấm, nhưng lại sợ phải mở cửa phòng để đối diện với gương mặt hốc hác của mẹ hay sự trống trải mà bố để lại.
Đột nhiên, một tiếng "cộp" nhẹ vang lên từ phía cửa sổ sổ ban công. Ly giật mình, tim đập thình thịch. Cô sống ở khu phố này đã mười sáu năm, chưa bao giờ có tiếng động lạ nào phát ra từ phía đó vào giờ này.
"Cộp. Cộp. Xoẹt..."
Tiếng động rõ ràng hơn, giống như có vật gì đó đang ma sát vào lan can sắt. Ly run rẩy đứng dậy, cầm lấy chiếc thước kẻ gỗ trên bàn làm vũ khí tự vệ rồi tiến lại gần rèm cửa. Khi cô vừa hé mắt nhìn ra, một cái đầu bù xù tóc rễ tre đột ngột nhô lên, theo sau là một cặp mắt sáng rỡ và hàm răng trắng nhởn.
"Suỵt! Ly ơi, là tớ đây! Mở cửa nhanh, sắp tuột tay rồi!"
Gia Bảo.
Ly sững sờ đến mức suýt rơi cả cây thước. Cô vội vàng mở chốt cửa kính. Ngay lập tức, Bảo leo tót vào trong, người ướt sũng như chuột lột, thở không ra hơi. Đằng sau cậu ta, một sợi dây thừng bện bằng vải và dây dù được móc chắc chắn vào lan can. Và rồi, lần lượt từng cái đầu khác nhô lên: Quốc Huy, Hoàng Tùng, Minh Ngọc, Diệp Anh và cuối cùng là Khánh An.
"Các cậu... các cậu điên rồi à?" Ly thảng thốt thốt lên, giọng cô lạc đi giữa sự bàng hoàng. "Đây là tầng hai đấy!"
"Tầng mười bọn tớ cũng leo được, miễn là Thủ quỹ đang buồn!" Gia Bảo cười hì hì, vừa nói vừa vắt nước từ vạt áo đồng phục.
Minh Ngọc lảo đảo bước vào, bộ váy sành điệu của cô nàng bị bẩn một mảng lớn nhưng cô chẳng buồn quan tâm. Ngọc lôi từ trong cái túi ni lông bọc kín dưới nách ra một bát nhựa bốc khói nghi ngút.
"Đây, cháo hành giải cảm, giải sầu và giải độc tâm hồn. Tớ phải canh chừng không cho thằng Bảo ăn vụng suốt quãng đường từ quán đến đây đấy."
Cả sáu con người chen chúc trong căn phòng vốn dĩ chỉ dành cho một mình Ly. Hành tinh cô độc của cô bỗng chốc trở nên chật chội kinh khủng. Họ mang theo mùi mưa lạnh, mùi dầu mỡ từ quán cháo và cả cái không khí ồn ào đặc trưng khiến sự im lặng chết chóc lúc nãy tan biến hoàn toàn.
Hoàng Tùng lẳng lặng kéo chiếc ghế xoay của Ly ra, ấn cô ngồi xuống. "Ăn đi. Bọn tớ biết cậu chưa ăn gì từ chiều. Nhìn cái mặt cậu xanh như tàu lá chuối ấy."
Diệp Anh thì ngồi bệt xuống sàn, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Ly. "Đừng sợ, Ly ạ. Bố mẹ cãi nhau là chuyện bình thường mà. Bố tớ còn từng dọa bỏ nhà đi vì mẹ tớ mua quá nhiều giày cơ. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Ly nhìn bát cháo trên tay. Những hạt gạo nở bung, lấm tấm hành xanh và tiêu đen. Cô cầm thìa, múc một miếng nhỏ. Vị nóng ấm lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận dạ dày, sưởi ấm cả những góc khuất đang đóng băng trong lòng cô. Nước mắt cô bỗng dưng trào ra, rơi lã chã vào bát cháo.
"Ơ kìa, đừng khóc chứ! Hay là tại Huy cho nhiều tiêu quá?" Gia Bảo luống cuống, cậu vội vàng lấy cái tai nghe hỏng bọc băng dính đen đeo lên cổ mình rồi nhảy múa một điệu vớ vẩn để làm cô cười. "Nhìn này, tớ là siêu nhân tai nghe đây!"
Lần đầu tiên, Ly không cần âm nhạc để trốn tránh. Cô nhận ra rằng những "ngoại lực" này không hề phá hủy thế giới của cô, mà họ đang cùng cô xây dựng lại nó, kiên cố hơn và ấm áp hơn. Khánh An, người nãy giờ vẫn im lặng đứng tựa vào giá sách, bỗng đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ được cắt ra từ sổ tay.
"Đừng cố gắng một mình chống lại cả vũ trụ. Đôi khi, hãy để vũ trụ xâm chiếm cậu một chút."
Ly bật cười giữa những giọt nước mắt. Cô nhìn sáu vị khách không mời này – những kẻ đã bất chấp nguy hiểm leo thang dây chỉ để đưa cho cô một bát cháo mười lăm nghìn đồng. Họ ngớ ngẩn, họ phiền phức, nhưng họ thật sự ở đây.
Căn phòng vốn dĩ chỉ có tiếng mưa ảo nay tràn ngập tiếng cười nói thì thầm (vì sợ mẹ Ly nghe thấy). Họ ngồi quanh Ly, kể về những chuyện tào lao ở lớp, về việc Ngọc vừa bị mất một lượt theo dõi trên TikTok, về việc Tùng suýt ngủ gật khi đang leo dây.
Khi đêm đã về khuya, cả nhóm mới bắt đầu chuẩn bị "rút quân" theo con đường cũ. Gia Bảo là người cuối cùng bước ra ban công, cậu quay đầu lại nháy mắt với Ly:
"Ngủ ngon nhé Thủ quỹ. Mai nhớ đi học đúng giờ để tớ còn xin ứng quỹ mua bánh mì đấy!"
Ly đứng ở ban công nhìn theo sáu bóng dáng khuất dần trong màn đêm. Cô khép cửa lại, cảm thấy căn phòng không còn lạnh lẽo như trước nữa. Cô đặt bát cháo đã cạn xuống bàn, lòng thầm cảm ơn những kẻ "điên rồ" ấy. Thế nhưng, khi cô vừa quay lại giường, ánh mắt Ly bỗng va phải một thứ gì đó lạ lẫm nằm ngay dưới chân cầu thang dây vẫn còn bỏ lại. Đó là một chiếc phong bì màu trắng, trên đó ghi một cái tên mà Ly chưa bao giờ ngờ tới, và dường như nó liên quan trực tiếp đến lý do tại sao bố mẹ cô lại nổ ra trận chiến kinh hoàng chiều nay.
Cô cầm chiếc phong bì lên, hơi thở lại bắt đầu dồn dập. Có vẻ như bát cháo hành này không chỉ mang đến sự an ủi, mà còn mang theo một sự thật khác mà nhóm bạn vô tình nhặt được dưới sân nhà cô. Liệu Ly có đủ dũng cảm để mở nó ra, hay cô sẽ lại cần đến sự "trợ giúp" đầy náo nhiệt của hai cô nàng Ngọc và Diệp Anh vào sáng ngày mai?