MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Tinh Cô Độc Bị Xâm ChiếmChương 9: Tiếng Nổ Từ Phòng Khách

Hành Tinh Cô Độc Bị Xâm Chiếm

Chương 9: Tiếng Nổ Từ Phòng Khách

1,185 từ · ~6 phút đọc

Hạ Ly đứng sững lại trước cổng nhà, đôi bàn tay siết chặt quai ba lô đến trắng bệch.

Chiếc tai nghe màu trắng – tấm khiên vừa được Quốc Huy nối lại bằng băng dính đen nhem nhuốc – vẫn đang treo trên cổ cô. Ly muốn đeo nó lên ngay lập tức, muốn vặn âm lượng đến mức tối đa để nhấn chìm mọi thứ, nhưng đôi tay cô như hóa đá. Từ bên trong cánh cửa gỗ đang khép hờ, những âm thanh chát chúa lao ra như những mũi tên tẩm độc.

"Loảng xoảng!"

Tiếng bát đĩa vỡ tan trên nền gạch men lạnh lẽo. Sau đó là giọng nói gắt gỏng của bố, trầm đục và đầy sự thất vọng: "Tôi đi làm cả ngày để lo cho cái nhà này, không phải để về nghe bà cằn nhằn về mấy con số!"

"Mấy con số? Đó là tiền học thêm của con Ly, là tiền hóa đơn điện nước tháng này đấy!" Tiếng mẹ đáp trả, cao vút và run rẩy vì uất ức. "Ông có bao giờ thực sự nhìn xem con nó đang sống thế nào không? Hay ông chỉ biết đến những cuộc nhậu nhẹt?"

Ly nhắm mắt lại. Cơn chấn động từ "tiếng nổ" ở phòng khách lan tỏa vào tận tâm trí cô. Đây không phải lần đầu tiên, nhưng mỗi lần nó xảy ra, hành tinh tĩnh lặng của Ly lại bị xé toạc thêm một chút. Cô cảm thấy mình như một kẻ đứng bên ngoài một vụ tai nạn mà không thể làm gì để ngăn cản. Mọi âm nhạc êm dịu nhất thế giới cũng không thể lấp đầy hố sâu ngăn cách giữa bố và mẹ.

Cô hít một hơi thật sâu, rón rén bước qua khoảng sân nhỏ, cố gắng không gây ra tiếng động nào để lẻn thẳng lên phòng. Nhưng ngay khi cô vừa đặt chân lên bậc thềm, một bóng đen to lớn đổ ập xuống. Bố cô mở phăng cánh cửa, gương mặt đỏ gay vì giận dữ và hơi men. Ông nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt ấy dường như xuyên qua người cô, lạnh lùng và xa lạ. Ông bước sượt qua vai cô, bỏ ra ngoài ngõ mà không nói một lời.

Bên trong, mẹ cô đang ngồi sụp xuống giữa những mảnh sành vỡ, đôi vai gầy rung lên từng nhịp. Ly đứng đó, bơ vơ giữa ngưỡng cửa. Cô muốn vào ôm mẹ, muốn nói điều gì đó để an ủi, nhưng cổ họng cô đắng ngắt. Từ bé, cô đã học cách trở nên vô hình trong chính ngôi nhà của mình. "Robot" Hạ Ly không chỉ là biệt danh ở trường, nó là lớp vỏ bọc cô tự tạo ra để không phải đối diện với nỗi đau này.

Ly quay người, chạy trốn lên tầng hai. Cô đóng sập cửa phòng, chốt khóa, rồi ngã quỵ xuống giường. Cô vội vàng đeo tai nghe lên, bật bản nhạc "Tiếng mưa rơi trên mái tôn" với âm lượng lớn nhất.

Nhưng hôm nay, tấm khiên đã bị hỏng một lần thì không còn hoàn hảo nữa. Qua khe hở của tiếng nhạc, cô vẫn nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ dưới lầu. Cô thấy mình thật hèn nhát. Cô ghét sự ồn ào này, ghét cả sự im lặng đáng sợ đang bao trùm căn phòng ngay sau đó.

Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo cô rung lên liên tục.

Nhóm chát Tổ 4 (6 thông báo mới)

Gia Bảo: "Này Ly-Bot, về nhà an toàn chưa? Mai nhớ mang cái tai nghe đi tớ dán thêm cho mấy lớp băng dính nữa cho chắc nhé!" Minh Ngọc: "Huy ơi, ông nối kiểu gì mà trông 'phong cách' thế, mai tớ mang sticker xịn qua 'độ' lại cho Ly." Khánh An: "Ly, cậu ổn chứ?"

Ly nhìn dòng tin nhắn của Khánh An. Chỉ ba chữ thôi nhưng khiến cô sững lại. Hình như kẻ lầm lì nhất nhóm đã nhận ra điều gì đó qua ánh mắt của cô lúc ở cổng trường. Cô định tắt màn hình, nhưng rồi một tin nhắn khác hiện lên từ Quốc Huy.

Quốc Huy: "Cả nhóm đang ở quán trà sữa gần nhà Ly này. Tùng bảo hôm nay Thủ quỹ buồn nên cả tổ quyết định 'xâm chiếm' quán này để ăn mừng chiếc tai nghe được hồi sinh. Cậu có ra không?"

Ly nhìn ra cửa sổ. Trời bắt đầu đổ mưa thật, không phải tiếng mưa giả lập trong tai nghe. Những giọt nước quất vào cửa kính nghe lạch cạch. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, cô chợt thấy sáu bóng người đang đứng trú mưa dưới mái hiên của cửa hàng tạp hóa đối diện nhà cô.

Gia Bảo đang làm trò hề bằng cách múa ô, Minh Ngọc đang cố che chắn bộ đồ sành điệu khỏi ướt, còn Huy và Tùng thì đang xách theo mấy túi ni lông gì đó trông như đồ ăn nóng. Họ không vào quán trà sữa nào cả. Họ đang đứng đó, ngay trước cửa nhà cô.

Hóa ra, họ đã đi theo cô. Hoặc có lẽ họ biết rõ hơn cô nghĩ về những gì đang diễn ra bên trong căn nhà có vẻ ngoài yên tĩnh này.

Ly gỡ chiếc tai nghe xuống. Lần đầu tiên, cô tự nguyện tháo nó ra khi cơn bão trong lòng vẫn chưa dịu xuống. Cô nhìn lại những mảnh băng dính đen trên sợi dây trắng – dấu vết của sự vụng về nhưng chân thành của Huy.

Cô lau nước mắt, mở cửa sổ phòng và hét lớn xuống dưới: "Này! Đồ ngốc! Đứng đó làm gì cho ướt hết thế?"

Sáu cái đầu đồng loạt ngước lên. Gia Bảo vẫy tay rối rít như một con chim cánh cụt: "Á à! Thủ quỹ xuất hiện rồi! Xuống mở cửa đi, bọn tớ mang 'thuốc chữa lành' đến đây!"

Ly nhìn xuống sân nhà, nơi mẹ cô cũng vừa bước ra hành lang vì nghe tiếng ồn ào. Bà nhìn thấy nhóm bạn của con gái, nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ bất chấp cơn mưa tầm tã. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Ly thấy mẹ khẽ mỉm cười và lau nước mắt.

Hành tinh của Ly hôm nay bị xâm chiếm bởi một "đội quân" không báo trước, mang theo hơi lạnh của nước mưa nhưng lại sưởi ấm căn phòng đang giá băng. Tuy nhiên, khi cô chạy xuống lầu để mở cổng, cô chợt nhận ra bố mình vẫn chưa về, và Quốc Huy đang đứng tách biệt hẳn ra phía sau, ánh mắt cậu không nhìn vào cô mà nhìn chăm chăm vào một chiếc xe hơi đen bóng vừa đỗ lại phía xa, nơi có một người đàn ông trung niên đang bước xuống với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Gương mặt Huy bỗng chốc đanh lại, và Ly nhận ra "tiếng nổ" ở phòng khách nhà cô có lẽ chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những biến cố sắp sửa ập đến với cả nhóm.