MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Tinh Cô Độc Bị Xâm ChiếmChương 8: Sự Cố Chiếc Tai Nghe Trắng

Hành Tinh Cô Độc Bị Xâm Chiếm

Chương 8: Sự Cố Chiếc Tai Nghe Trắng

1,193 từ · ~6 phút đọc

Tiếng "tạch" nhỏ vang lên trong kẽ bàn thanh mảnh như tiếng gãy của một sợi dây liên kết mỏng manh. Hạ Ly nhìn chằm chằm vào sợi dây tai nghe bị đứt lìa một bên, cảm giác như một bức tường bảo vệ kiên cố vừa bị sụp đổ, để lộ ra một khoảng trống hoác đầy gió lộng.

Đối với Ly, chiếc tai nghe màu trắng này không đơn thuần là một thiết bị điện tử. Nó là tấm khiên, là ranh giới cuối cùng giữa hành tinh tĩnh lặng của cô và vũ trụ ồn ào ngoài kia. Mất đi nó, cô cảm thấy mình như một kẻ khỏa thân đứng giữa bão tố, mọi âm thanh của lớp học bỗng chốc trở nên sắc lẹm, đâm thẳng vào màng nhĩ. Tiếng quạt trần quay lạch cạch, tiếng bút chì sột soạt, và đặc biệt là tiếng cười nói của "biệt đội" Tổ 4 đang vây quanh.

Gương mặt Ly tái đi. Cô vội vàng nhét phần tai nghe còn lại vào tai, nhưng sự mất cân đối âm thanh chỉ khiến cô thêm chóng mặt. Một bên là tiếng nhạc mưa rơi nhỏ xíu, bên kia là tiếng Gia Bảo đang oang oang về một trận đấu game.

"Này Ly-Bot, cậu sao thế? Trông cậu như vừa thấy ma ấy!" Gia Bảo nhận ra sự bất thường trước tiên. Cậu ngưng bặt tràng liên thanh của mình, cúi sát xuống nhìn gương mặt đang cúi gầm của Ly.

Ly không trả lời, đôi bàn tay cô run rẩy cố gắng nối hai đầu dây đứt lại một cách vô vọng. Cô cảm thấy một sự hoảng loạn bắt đầu dâng lên trong lồng ngực. Không gian lớp học dường như thu hẹp lại, ngột ngạt và đầy áp lực.

"Tai nghe của cậu hỏng rồi à?" Minh Ngọc tiến lại, nhìn vào sợi dây đứt rồi chép miệng. "Ôi trời, loại này cổ lỗ sĩ rồi, để tớ chỉ cho cậu mấy mẫu không dây cực xịn, dán thêm sticker vào là bao đẹp!"

"Không... tớ cần cái này," Ly lý nhí, giọng cô lạc đi. Đây là quà sinh nhật cuối cùng bố tặng cô trước khi những cuộc cãi vã trở thành "món chính" trong mọi bữa cơm gia đình. Nó là vật duy nhất khiến cô cảm thấy an toàn.

Bỗng nhiên, một bàn tay thô ráp nhưng nhẹ nhàng đặt lên vai Ly. Là Hoàng Tùng. Cậu vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, mắt vẫn còn ngái ngủ nhưng giọng nói lại mang một sự trấn tĩnh lạ kỳ. "Đừng hoảng. Để tụi tớ."

Dường như có một tín hiệu ngầm được phát ra, sáu thành viên của Tổ 4 bắt đầu di chuyển. Họ không còn là những kẻ xâm lăng náo nhiệt nữa, mà biến thành một đội quân bảo vệ.

Quốc Huy nhanh chóng lấy từ trong ba lô ra một cuộn băng dính điện và một chiếc kìm nhỏ – những vật dụng cậu luôn mang theo khi đi làm thêm. "Tớ có thể nối lại tạm thời cho cậu, nhưng phải mất một lúc."

Khánh An, người vốn dĩ lầm lì nhất, bỗng đứng bật dậy. Cậu không nói lời nào, chỉ lẳng lặng kéo ghế của mình và ghế của Nhật lại sát bàn của Ly. Minh Ngọc và Diệp Anh cũng hiểu ý, họ đứng quây lại thành một vòng tròn khép kín, dùng chính cơ thể mình để chắn đi những ánh nhìn tò mò của các bạn khác trong lớp.

"Gia Bảo, im cái mỏ lại và đứng gác ở kia đi," Diệp Anh ra lệnh, mắt vẫn chăm chú nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của Ly.

Và rồi, một chuyện kỳ diệu xảy ra. Thay vì tiếng nhạc kỹ thuật số, Ly bắt đầu nghe thấy những âm thanh khác.

Để giúp Ly quên đi sự trống trải của một bên tai, Nhật bắt đầu... kể chuyện cổ tích. Nhưng đó không phải là phiên bản bình thường. "Ngày xửa ngày xưa, có một nàng thủ quỹ xinh đẹp sống trong một cái tháp bằng tai nghe..." Nhật hạ thấp tông giọng, cố gắng bắt chước phong cách kể chuyện truyền cảm của các nghệ sĩ radio.

Minh Ngọc thì lẩm nhẩm một giai điệu bài hát đang hot trên mạng, một tông giọng rất khẽ, đủ để chỉ có những người trong vòng tròn nghe thấy. Tùng thì ngồi cạnh bên, thỉnh thoảng lại gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một thứ nhịp điệu giống như tiếng mưa rơi mà Ly vẫn thường nghe.

Hành tinh của Ly lần đầu tiên không còn âm thanh từ máy móc, nhưng nó cũng không hề đáng sợ. Sáu người bạn đang dùng chính giọng nói, nhịp đập và sự hiện diện của họ để tạo ra một "lớp màng lọc" mới. Một lớp màng lọc làm từ sự quan tâm thầm lặng.

Ly từ từ buông thõng hai tay. Cô không còn cố nối sợi dây nữa. Cô ngồi im lặng giữa vòng vây của Tổ 4, lắng nghe tiếng kể chuyện tào lao của Nhật, tiếng nhịp điệu của Tùng và hơi ấm từ những người bạn đang che chắn cho mình. Cô nhận ra rằng, dù thế giới ngoài kia có chát chúa đến đâu, chỉ cần có sáu "gã khổng lồ" vụng về này bao quanh, cô sẽ không bao giờ thực sự bị tổn thương bởi tiếng ồn nữa.

"Xong rồi đây!" Huy khẽ reo lên, chìa ra chiếc tai nghe đã được nối bằng một đoạn băng dính đen trông hơi nhem nhuốc nhưng chắc chắn. "Cậu thử xem."

Ly cầm lấy, đeo vào. Âm thanh vang lên cả hai bên. Dù có một chút tạp âm nhỏ do vết nối, nhưng đối với Ly, nó là âm thanh hay nhất mà cô từng được nghe.

"Cảm ơn... các cậu," Ly ngước lên, đôi mắt vốn dĩ luôn né tránh giờ đây đã chứa đựng một chút ánh sáng của sự tin tưởng.

"Chuyện nhỏ mà! Bọn tớ mà không bảo vệ Thủ quỹ thì lấy ai phát lương xiên bẩn cho cả nhóm!" Nhật cười hì hì, lại vò mái tóc Ly một cái khiến cô lần này không còn thấy khó chịu.

Tiếng chuông tan học vang lên. Cả nhóm cùng nhau thu dọn đồ đạc, huyên náo như thường lệ. Ly bước ra khỏi cổng trường, tay chạm nhẹ vào vết nối băng dính trên sợi dây tai nghe trắng. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, một cảm giác bình yên lạ lùng mà cô tưởng mình chỉ tìm thấy khi ở một mình.

Thế nhưng, khi vừa bước chân vào sân nhà, niềm vui ấy bỗng chốc vỡ tan. Từ bên trong cánh cửa chính đang khép hờ, tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng cùng tiếng quát tháo nảy lửa của bố mẹ vang lên, xé toạc không gian buổi chiều tà. Ly khựng lại, đôi chân như hóa đá, chiếc tai nghe vừa được chữa lành dường như cũng không thể ngăn được "tiếng nổ" khủng khiếp đang trực chờ bùng phát từ chính tổ ấm của mình.