Thế giới của Hạ Ly có một nguyên tắc vàng: Không dính líu đến rắc rối. Nhưng khi bạn là thủ quỹ của Tổ 4, rắc rối không đợi bạn tìm đến, nó tự gõ cửa bằng tiếng khóc sụt sùi của Diệp Anh và vẻ mặt hầm hố của thầy giám thị.
Sáng hôm nay, hành tinh tĩnh lặng của Ly bị chấn động bởi một "vụ nổ" ngay tại văn phòng Đoàn trường. Thầy giám thị – người có biệt danh là "Sắt lạnh" – đang đập mạnh xấp hóa đơn xuống bàn. Diệp Anh, hay còn gọi là Bé Bánh Bèo, đứng đó với hai hàng nước mắt lã chã, vai run lên bần bật như một nhành hoa trước bão.
"Em giải thích sao về việc số tiền ghi trên hóa đơn mua dụng cụ hội trại bị tẩy xóa? Đây là hành vi gian lận công quỹ!" Tiếng thầy vang lên đanh thép.
Ly đứng ở cửa phòng, tim đập loạn xạ. Cô vừa mới giao xấp hóa đơn đó cho Diệp Anh chiều qua để cô bạn đi nộp cho văn phòng đoàn. Ly biết chắc chắn mình không hề tẩy xóa gì cả. Cô nhìn sang Quốc Huy, người cũng đang đứng cạnh với gương mặt tái mét. Cả hai đều biết rằng nếu không chứng minh được sự trong sạch, cả Tổ 4 sẽ bị hạ hạnh kiểm, và Ly – với tư cách thủ quỹ – sẽ là người chịu trách nhiệm chính.
Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở, Diệp Anh bỗng nhiên ngước mặt lên. Nước mắt cô nàng vẫn chảy, nhưng có một điều gì đó thay đổi trong ánh mắt.
"Thầy ơi..." Diệp Anh nấc lên một tiếng dài đầy thê lương. "Thầy có biết tại sao hóa đơn đó bị nhòe không ạ? Đó không phải là tẩy xóa đâu ạ, đó là nước mắt của em đấy thầy ơi!"
Ly và Huy nhìn nhau, sững sờ. Nước mắt?
"Nước mắt?" Thầy giám thị nhướn mày, vẻ mặt vẫn chưa bớt nghiêm nghị.
"Vâng ạ!" Diệp Anh bắt đầu "nhập vai" một cách xuất thần. Cô nàng tiến lại gần bàn thầy, giọng nói trở nên nghẹn ngào như đang kể một câu chuyện bi kịch. "Hôm qua khi tớ và Huy đi mua đồ, em đã đọc được một mẩu tin về hoàn cảnh của một bạn học sinh nghèo trong trường mình. Em cảm động quá nên vừa cầm hóa đơn vừa khóc, giọt nước mắt rơi đúng vào chỗ con số khiến nó bị nhòe đi. Em sợ bị mắng nên mới lấy bút tô lại cho rõ... Em không ngờ lại khiến thầy hiểu lầm là em gian lận. Thầy ơi, em thà bị phạt chạy mười vòng sân trường chứ không muốn bị mang tiếng là kẻ tham lam đâu ạ!"
Nói đoạn, Diệp Anh òa lên khóc nức nở, tiếng khóc của cô nàng có một giai điệu rất đặc biệt – nó không quá ồn ào nhưng lại vô cùng não lòng, khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng cảm thấy mình là "kẻ ác" nếu còn tiếp tục tra hỏi.
Gia Bảo từ ngoài cửa cũng nhanh nhảu lách vào, mặt mũi đầy vẻ "đau khổ" phụ họa: "Đúng đấy thầy ạ! Diệp Anh tâm hồn mong manh lắm, một con kiến bị thương cậu ấy cũng khóc cả buổi. Thầy nhìn xem, mắt cậu ấy sưng vù lên rồi kìa. Cả tổ chúng em còn đang định dùng tiền quỹ cá nhân để đóng góp thêm cho bạn học sinh nghèo kia nữa cơ!"
Thầy giám thị nhìn Diệp Anh, rồi nhìn sang Ly đang đứng như trời trồng, cuối cùng thầy nhìn xuống xấp hóa đơn nhòe nhoẹt. Sự im lặng kéo dài khiến Ly cảm thấy tai mình ù đi. Nhưng thần kỳ thay, đôi lông mày của thầy bắt đầu giãn ra. Có lẽ ngay cả "Sắt lạnh" cũng không thể chống lại sức công phá của "vũ khí nguyên tử" mang tên nước mắt Diệp Anh.
"Hừm... Thôi được rồi. Nếu đúng là hiểu lầm thì lần sau phải cẩn thận hơn. Đừng có cầm hóa đơn mà đi khóc lóc nữa." Thầy thở dài, xua tay. "Ghi lại tờ khác rồi nộp lại sau. Giải tán!"
Cả nhóm lủi thủi đi ra khỏi văn phòng. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại và khuất tầm mắt thầy, Diệp Anh lập tức ngừng khóc. Cô nàng rút khăn giấy ra lau khô mặt, vẻ mặt "nữ hoàng bi kịch" biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là nụ cười đắc thắng đầy tinh quái.
"Thấy chưa? Tớ đã bảo rồi, đôi khi logic không thắng được cảm xúc đâu!" Diệp Anh nháy mắt với Ly.
"Cậu... cậu diễn sâu thật đấy," Ly thốt lên, lần đầu tiên cô thấy cảm phục khả năng "thao túng" của cô bạn bánh bèo này.
Quốc Huy thở phào nhẹ nhõm: "May mà có Diệp Anh. Nhưng Ly này, tớ nghĩ hóa đơn bị nhòe thực sự là do tớ sơ ý để rơi vào vũng nước lúc dắt xe đạp. Tớ xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng."
Ly nhìn nhóm bạn. Một kẻ nói nhiều đến nhức đầu, một kẻ ngủ mọi lúc mọi nơi, một nàng thơ sống ảo, một lớp trưởng hụt lầm lì, một công tử nghèo chi li và một cô nàng hay khóc. Những cá thể kỳ quặc này vừa mới cùng nhau vượt qua một bàn thua trông thấy bằng cách thức chẳng giống ai. Hành tinh của Ly không còn là một nơi chỉ có tiếng mưa rơi ảo nữa, nó đang dần tràn ngập những màu sắc rực rỡ và cả những trò "ma mãnh" đầy tình bạn.
Họ kéo nhau về lớp, cười đùa rôm rả như chưa hề có cuộc thẩm vấn căng thẳng vừa rồi. Gia Bảo còn đang mải mê bàn về việc sẽ dùng "tuyệt chiêu nước mắt" của Diệp Anh để xin cô giáo miễn bài tập về nhà vào tuần sau.
Nhưng khi Ly vừa ngồi xuống chỗ của mình và định đeo lại chiếc tai nghe trắng – vật bất ly thân bảo vệ cô khỏi thế giới – thì cô bỗng khựng lại. Sợi dây tai nghe của cô bị kẹt vào ngăn bàn, và khi cô cố kéo mạnh, một tiếng "tạch" nhỏ vang lên. Một bên tai nghe không còn phát ra âm thanh.
Ly bàng hoàng nhìn chiếc tai nghe hỏng trên tay. Tấm khiên bảo vệ duy nhất của cô đã nứt vỡ ngay lúc này, giữa lúc tiếng ồn ào của lớp học đang lên đến đỉnh điểm. Cô cảm thấy một sự trống trải và hoảng sợ bắt đầu xâm chiếm, nhưng cô không biết rằng, sáu người bạn quanh mình đã bắt đầu nhận ra sự cố ấy qua ánh mắt thảng thốt của cô.