Hành tinh của Hạ Ly bắt đầu xuất hiện những "vết nứt" kỳ lạ. Đó không phải là những vết nứt do sự ồn ào xâm lấn, mà là những kẽ hở lộ ra sự thật về những con người mà cô vốn tưởng rằng mình đã hiểu rõ qua vẻ bề ngoài.
Sáng thứ Hai, lớp học chìm trong bầu không khí uể oải đặc trưng. Ly ngồi ở góc quen thuộc, chiếc tai nghe vẫn yên vị trên tai nhưng âm lượng đã được vặn nhỏ đi một nửa. Cô đang mải miết ghi chép vào sổ quỹ số tiền thưởng từ cuộc thi TikTok – một con số bất ngờ giúp ngân khố Tổ 4 trở nên "giàu có" đột ngột.
Cạnh bên cô, Hoàng Tùng vẫn như thường lệ, gục mặt xuống bàn, cánh tay làm gối, chìm sâu vào giấc ngủ bất tận. Tiếng thở đều đặn của Tùng đôi khi bị ngắt quãng bởi một cái cựa mình mệt mỏi. Cách đó không xa, Quốc Huy đang lúi húi kiểm tra lại chiếc xe đạp cũ dựng ở hành lang qua cửa sổ. Gương mặt Huy hốc hác hơn mọi khi, quầng thâm dưới mắt hiện rõ dù cậu luôn cố nở nụ cười nhẹ nhàng khi thấy Ly nhìn sang.
"Này, Ly-Bot, cậu có thấy hai tên kia dạo này giống xác ướp sống không?" Gia Bảo lân la lại gần, hạ thấp giọng một cách hiếm hoi. "Tùng thì ngủ không biết trời trăng, còn Huy thì cứ như đang bay trên mây ấy."
Ly không đáp, nhưng ánh mắt cô vô tình chạm vào mu bàn tay của Tùng đang lộ ra ngoài tay áo. Có một vết bầm tím dài và những vết xước nhỏ chưa kịp đóng vảy. Cô nhíu mày. Tùng chỉ ngủ thôi mà, sao lại có những vết thương như vừa trải qua một cuộc lao động khổ sai?
Câu hỏi đó cứ ám ảnh Ly suốt cả buổi học. Đến giờ ra về, thay vì lập tức rời đi như mọi khi, cô nán lại sau cánh cửa hành lang. Cô thấy Huy dắt chiếc xe đạp cũ ra cổng, và Tùng – kẻ vừa mới "tỉnh giấc" sau tiết học cuối – lảo đảo đi theo sau. Họ không rẽ về hướng khu tập thể như thường lệ, mà đi ngược lại phía khu chợ đầu mối của thành phố.
Một sự tò mò không tên thôi thúc Ly. Cô lặng lẽ đi theo, giữ một khoảng cách đủ xa để không bị phát hiện, đồng thời tay vẫn siết chặt quai ba lô. Chiếc tai nghe lúc này đã được quàng xuống cổ. Cô muốn nghe thấy âm thanh của thực tế.
Điểm dừng chân của hai người bạn là một kho hàng đông lạnh nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Ly đứng nép sau một cột điện, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Huy và Tùng nhanh chóng thay bộ đồng phục trường bằng những chiếc áo khoác dày cộm, sờn cũ. Họ bắt đầu vác những thùng hàng nặng trịch từ xe tải xuống kho.
Tùng – người vốn dĩ lười biếng và luôn thiếu ngủ ở trường – lúc này lại đang gồng mình vác một thùng hải sản lớn, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt dù trời tối lạnh. Huy thì thoăn thoắt kiểm hàng, đôi tay run lên vì lạnh nhưng vẫn ghi chép cẩn thận.
"Cố lên Tùng, nốt chuyến này thôi là đủ tiền đóng học phí tháng này cho cậu rồi," giọng Huy vang lên, khàn đặc vì mệt nhưng đầy ấm áp.
"Tớ ổn... chỉ là mai vào tiết Lý chắc tớ lại phải làm bạn với cái bàn thôi," Tùng thở dốc, cố cười một tiếng đầy nhọc nhằn.
Ly đứng chôn chân tại chỗ. Trái tim cô thắt lại. Hóa ra, đằng sau "thần ngủ" thâm trầm và "công tử hết thời" tiết kiệm từng đồng xu quỹ lớp là một cuộc chiến sinh tồn thầm lặng. Tùng ngủ gật trong lớp không phải vì lười, mà vì đêm qua cậu đã thức trắng để kiếm tiền đi học. Huy chi li từng nghìn đồng mua phấn không phải vì kẹo kiệt, mà vì cậu biết giá trị của mỗi giọt mồ hôi rơi xuống giữa đêm lạnh.
Hành tinh cô độc của Ly bỗng chốc trở nên chật chội bởi sự thấu hiểu. Cô nhận ra bấy lâu nay mình đã dùng chiếc tai nghe để lọc bỏ mọi phiền toái, nhưng đồng thời cũng vô tình lọc bỏ cả những nỗi đau và sự nỗ lực của những người xung quanh.
Ly bước ra khỏi bóng tối. Tiếng bước chân của cô khiến Huy và Tùng giật mình quay lại.
"Ly? Sao cậu lại ở đây?" Huy thốt lên, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối, cậu vội vàng giấu đôi tay lấm lem vào sau lưng.
Ly không nói gì. Cô đi tới, mở ba lô lấy ra chiếc hộp quỹ Tổ 4. Cô đặt nó lên một thùng hàng sạch.
"Số tiền thưởng TikTok hôm trước," Ly nói, giọng cô không còn phẳng lặng mà có chút run rẩy. "Tớ đã xin ý kiến cô giáo. Đây là tiền quỹ dùng cho các hoạt động giúp đỡ thành viên trong tổ gặp khó khăn. Các cậu... không cần phải làm việc này một mình nữa."
Tùng nhìn Ly, đôi mắt lim dim của cậu bỗng mở to, chứa đựng một sự ngạc nhiên tột độ. Huy thì lặng người, cậu nhìn chiếc hộp nhựa rồi nhìn sang cô bạn vốn dĩ lạnh lùng của mình.
"Tụi tớ... tụi tớ ổn mà Ly," Huy lắp bắp.
"Không ổn đâu," Ly kiên quyết. "Tùng cần ngủ. Còn cậu cần một đôi tay không bị lạnh cóng."
Đêm đó, ba người họ cùng nhau ngồi trên vỉa hè trước cửa kho hàng, ăn chung một túi bánh bao nóng hổi mua từ số tiền lẻ trong túi Tùng. Ly không đeo tai nghe. Cô lắng nghe tiếng còi xe đêm, tiếng thở dài nhẹ nhõm của Tùng và những câu chuyện về gia đình Huy. Lần đầu tiên, cô thấy những âm thanh của cuộc sống không còn là mũi kim châm, mà là những nhịp đập của sự sẻ chia.
Khi tiễn Ly ra bến xe buýt, Huy đột nhiên khẽ nói: "Cảm ơn cậu, Ly. Không chỉ vì số tiền, mà vì cậu đã không nhìn tụi tớ bằng sự thương hại."
Ly bước lên xe, nhìn qua cửa kính thấy hai bóng dáng lầm lũi quay lại kho hàng để dọn dẹp nốt công việc. Cô mở sổ tay, gạch bỏ dòng chữ "Bí mật sau những giấc ngủ" và viết lại: "Ngày chúng tôi trở thành đồng đội thực sự."
Nhưng niềm xúc động ấy chưa kịp lắng xuống thì sáng hôm sau, một sự cố lớn đã xảy ra tại trường. Diệp Anh "Bé Bánh Bèo" đang đứng giữa văn phòng đoàn trường, mặt mũi lấm lem nước mắt, trong khi thầy giám thị đang cầm trên tay một xấp hóa đơn quỹ lớp có dấu hiệu bị tẩy xóa. Ly rụng rời chân tay khi nhận ra đó chính là xấp hóa đơn mà cô đã giao cho Diệp Anh đi thanh toán hộ chiều qua. Chuyện gì đã xảy ra với "nữ hoàng kịch tính" của nhóm, và liệu hành tinh vừa mới gắn kết này có sắp phải đối mặt với một cơn bão kỷ luật cực lớn?