Nếu có ai đó hỏi Hạ Ly rằng điều gì đáng sợ hơn một cơn bão, cô sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là sự im lặng chết người của Khánh An phối hợp cùng sự ồn ào không hồi kết của Gia Bảo.
Hành tinh của Ly vốn được vận hành bởi những quy luật bất biến của sự tĩnh mịch, nhưng Tổ 4 đã chứng minh rằng họ có thể bẻ gãy mọi quy luật vật lý. Sáng hôm nay, Ly ngồi giữa hai thái cực đối lập nhau hoàn toàn, và cô cảm thấy mình như một sợi dây đàn đang bị kéo căng từ hai phía, chỉ chực chờ để đứt tung.
Bên trái cô, Gia Bảo – hay còn gọi là Nhật "Nhật mỏ lết" vì cái miệng có thể tháo tung sự kiên nhẫn của bất kỳ ai – đang thao thao bất tuyệt về trận bóng đá đêm qua. Cậu ta không cần biết Ly có đang nghe hay không, cũng không bận tâm đến việc cô đang cố dán mắt vào cuốn sổ quỹ để tránh né thực tại.
"Ly ơi, cậu phải thấy cú sút đó! Nó cong như cách Minh Ngọc kẻ mắt ấy, vèo một cái vào góc chết! Mà nói đến góc chết, cậu có thấy cái quán cà phê mới mở gần trường không? Tớ thề là view ở đó sống ảo đỉnh cực, cậu mà ra đó ngồi vẽ thì cứ gọi là..."
Ly siết chặt cây bút chì. Giọng của Nhật giống như một chiếc máy khoan điện đang hoạt động hết công suất ngay sát màng nhĩ cô. Mỗi từ ngữ cậu ta thốt ra đều mang theo một luồng năng lượng dư thừa, khiến bầu không khí xung quanh rung lên bần bật. Cô đã cố tăng âm lượng nhạc trong tai nghe lên mức tối đa, nhưng "cái mỏ" của Nhật dường như có khả năng xuyên thấu mọi rào cản kỹ thuật số.
"Nhật," Ly ngước lên, giọng cô khản đặc vì thiếu ngủ. "Cậu có thể im lặng năm phút thôi được không?"
Nhật khựng lại, chớp mắt nhìn cô với vẻ mặt ngây thơ vô tội đến mức đáng ghét. "Ôi, tớ làm phiền cậu à? Xin lỗi nhé, tớ cứ tưởng cậu thích nghe chuyện đời sống. Mà này, tớ kể tiếp cái đoạn quán cà phê chưa nhỉ?"
Ly thở dài, gục đầu xuống bàn. Đúng lúc đó, cô cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo tỏa ra từ bên phải. Khánh An đang ngồi đó, bất động như một bức tượng thạch cao. Trước mặt cậu luôn là một cuốn sách dày cộm với cái tựa đề khô khan về triết học hoặc vật lý lượng tử. An không nói lời nào, thậm chí tiếng lật giấy của cậu cũng nhẹ đến mức gần như không tồn tại.
Sự lầm lì của An là một loại áp lực khác. Nếu Nhật là một cơn bão nhiệt đới thì An chính là một tảng băng trôi ngầm. Cậu ta không nhìn ai, không chào hỏi ai, và luôn tỏa ra một khí chất "miễn làm phiền" còn mạnh mẽ hơn cả Ly. Nhưng chính sự khó gần đó lại khiến Ly cảm thấy bất an. Đôi khi, qua khóe mắt, cô thấy An lén lút ghi chép gì đó vào một cuốn sổ tay bọc da đen xì ngay sau khi nhìn vào chiếc hộp quỹ lớp.
"An," Ly đột ngột lên tiếng, một phần vì tò mò, một phần vì muốn phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này. "Cậu đang đọc gì vậy?"
An không ngước mắt lên, chỉ khẽ đẩy gọng kính cận. "Kiến thức mà cậu chưa cần biết."
Câu trả lời cụt lủn và kiêu ngạo của An khiến Ly cứng họng. Cô thấy mình thật nực cười khi định bắt chuyện với cái "tảng băng" này. Thế nhưng, Nhật – kẻ không bao giờ biết đến khái niệm "tự trọng" – lại ngay lập tức nhảy vào cuộc.
"Á à, An 'Lớp trưởng hụt' lại đang nghiên cứu kế hoạch thống trị thế giới bằng sách đấy à? Ly đừng có hỏi nó, nó sống ở hành tinh khác rồi. Mà nhắc đến hành tinh, Ly có thích xem phim khoa học viễn tưởng không? Tớ có bộ sưu tập đĩa..."
Ly lại đeo tai nghe vào, lần này cô bịt chặt cả hai tai bằng tay. Cô kẹt ở giữa hai thái cực: một kẻ nói quá nhiều những điều vô nghĩa và một kẻ nói quá ít những điều cần thiết. Một bên là sự huyên náo phù phiếm, một bên là tri thức lầm lì đầy định kiến.
Cả buổi học hôm đó, Ly cảm thấy mình như một quan sát viên bất đắc dĩ. Cô quan sát cách Nhật rủ rê Tùng đi ăn quà vặt dù Tùng đang ngủ gật, quan sát cách Diệp Anh nhõng nhẽo đòi Ngọc cho mượn son, và quan sát cả cách An lặng lẽ thu dọn đồ đạc khi chuông báo hết giờ vừa vang lên. Họ giống như những mảnh ghép lệch lạc của một bộ trò chơi, chẳng có mảnh nào khớp với mảnh nào, vậy mà họ lại đang "xâm chiếm" cuộc đời cô một cách rất thản nhiên.
Đến giờ ra chơi, khi Nhật đang mải mê trình diễn một điệu nhảy ngớ ngẩn trên bục giảng để làm trò cười, An đột nhiên đứng dậy. Cậu ta đi ngang qua bàn của Ly và đánh rơi một mẩu giấy nhỏ ngay trên cuốn sổ quỹ.
Ly ngơ ngác nhặt mảnh giấy lên. Bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng bút mực tím: "Nhật nói nhiều vì cậu ta sợ sự im lặng. Còn tớ im lặng vì tớ sợ phải nói những điều sai lầm. Cậu thì sao, Thủ quỹ?"
Ly sững sờ nhìn theo bóng lưng của An. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Kẻ lầm lì ấy, hóa ra lại đang quan sát cô một cách thấu đáo hơn tất cả những kẻ ồn ào kia cộng lại. Cô nhìn sang Nhật, người vẫn đang cười vang dù chẳng ai thực sự chú ý. Cô chợt nhận ra, "cái mỏ" của Nhật và "cuốn sách" của An đều là những tấm khiên, giống như chiếc tai nghe trắng của cô vậy.
Cô cúi xuống, định viết câu trả lời vào mặt sau mảnh giấy thì Minh Ngọc xông vào lớp, gương mặt lộ rõ vẻ hốt hoảng xen lẫn phấn khích.
"Anh em ơi! Phi vụ lớn đến rồi! Tớ vừa nhận được lời mời tham gia một dự án TikTok triệu view cho trường, nhưng họ chỉ đồng ý nếu chúng ta thuyết phục được 'Robot Hạ Ly' tham gia đóng chính!"
Ly đứng hình. Chiếc bút chì trong tay cô gãy đôi. Một dự án TikTok? Triệu view? Và cô là nhân vật chính? Ánh mắt của cả Tổ 4 đồng loạt đổ dồn về phía góc lớp, nơi hành tinh cô độc của Ly đang rung chuyển dữ dội trước một cuộc "tổng tiến công" mới mang tên sự nổi tiếng.