Nếu "đại hội xiên bẩn" là một cuộc đổ bộ đầy dầu mỡ vào hành tinh của Ly, thì công việc thủ quỹ chính thức biến cô thành một "trạm trung chuyển" bất đắc dĩ cho đủ loại rắc rối.
Hạ Ly ngồi trước chiếc hộp nhựa trong suốt, giờ đây đã được dán thêm một dải băng keo ghi chữ "QUỸ TỔ 4" bằng nét chữ bay bướm của Minh Ngọc. Ly vốn là người yêu thích sự ngăn nắp của những con số. Cô thích cách mà phép tính cộng trừ luôn cho ra một kết quả duy nhất, không mập mờ, không cảm xúc. Thế nhưng, thực tế quản lý ngân khố cho sáu con người này lại là một bài toán hỗn loạn nằm ngoài mọi giáo trình toán học mà cô từng biết.
"Này, Ly-Bot, cho tớ ứng trước năm nghìn được không? Chỉ năm nghìn thôi, tớ thề sẽ trả vào sáng thứ Hai!"
Gia Bảo ló cái mặt hớn hở vào sát tầm mắt của Ly. Cậu ta vừa tan học thể dục, mồ hôi nhễ nhại và năng lượng thì vẫn cứ như một cái lò phản ứng hạt nhân chưa bao giờ biết tắt.
Ly không ngước lên, tay vẫn di di đầu bút chì trên trang sổ quỹ. Cô đáp bằng giọng phẳng lặng: "Quỹ dùng cho việc chung, không cho vay cá nhân."
"Kìa, tớ đang chết khát đây! Máy bán nước tự động nuốt mất tờ mười nghìn của tớ rồi, giờ tớ chỉ thiếu đúng năm nghìn để mua chai điện giải thôi. Cậu nhìn xem, tớ sắp bốc hơi đến nơi rồi này!" Bảo bắt đầu thực hiện màn kịch thường thấy: ôm tim, thở dốc và bám chặt vào mép bàn của Ly như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng trên đại dương.
"Không."
Một chữ duy nhất, dứt khoát như tiếng nhát kéo cắt đứt sợi dây thừng. Bảo xụ mặt xuống, đang định tung ra thêm một tràng thuyết phục dài hơi thì một cánh tay khác gạt cậu ta sang một bên.
Minh Ngọc bước tới, đôi giày cao gót kêu lộc cộc trên nền gạch. Cô nàng đặt lên bàn một sấp hóa đơn màu hồng rực rỡ, kèm theo một nụ cười rạng rỡ không kém.
"Thủ quỹ yêu quý, tớ vừa đặt mua một bộ sticker phát quang để trang trí bảng tin của tổ chúng mình. Đây là hóa đơn, tám mươi lăm nghìn nhé!"
Ly cầm tờ hóa đơn lên, chân mày khẽ nhíu lại. "Tám mươi lăm nghìn? Lớp trưởng nói định mức trang trí chỉ có năm mươi nghìn."
"Ôi trời, mấy cái sticker năm mươi nghìn trông sến súa lắm!" Ngọc bĩu môi, bàn tay sơn móng cầu kỳ vung vẩy trong không trung. "Loại này là hàng thiết kế, dán vào là Tổ 4 nổi bần bật nhất khối luôn. Đáng đồng tiền bát gạo mà, đúng không?"
"Trả lại đi. Tớ chỉ duyệt đúng năm mươi nghìn."
"Hả? Ly! Cậu nghiêm túc đấy à? Tớ lỡ bóc seal dán thử một cái lên ốp điện thoại rồi!" Ngọc kêu lên, gương mặt sành điệu hiện rõ vẻ thảng thốt.
Đúng lúc đó, từ phía góc lớp, Quốc Huy chậm rãi tiến lại gần. Cậu không ồn ào như Bảo, cũng không hào nhoáng như Ngọc. Huy đặt xuống bàn Ly một cuốn sổ tay nhỏ cũ kỹ, bên trong kẹp những mẩu giấy lộn xộn nhưng được ghi chép cực kỳ tỉ mỉ.
"Tớ vừa đi khảo sát giá dụng cụ học tập ở ba cửa hàng văn phòng phẩm quanh trường," Huy nói, giọng cậu trầm và bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên định của một người đã quá quen với việc phải tính toán từng đồng xu lẻ. "Nếu chúng ta mua bút viết bảng và phấn ở tiệm đầu hẻm phía Tây, chúng ta sẽ tiết kiệm được mười hai nghìn so với giá Ngọc vừa xem ở trung tâm thương mại. Ngoài ra, tớ tìm được một chỗ bán giấy thi theo sấp, rẻ hơn mua lẻ mười lăm phần trăm."
Huy nhìn sang Ngọc, ánh mắt có chút nghiêm khắc: "Ngọc này, tám mươi lăm nghìn cho sticker là quá hoang phí. Số tiền đó đủ để chúng ta mua nước uống cho cả tổ trong một tuần đi lao động đấy."
"Nước uống thì mang từ nhà đi là được mà! Hình ảnh của tổ là quan trọng nhất!" Ngọc phản pháo, cuộc chiến giữa "chủ nghĩa hình thức" và "chủ nghĩa thực dụng" bắt đầu bùng nổ ngay trên đầu Ly.
Ly cảm thấy thái dương mình bắt đầu giật liên hồi. Tiếng Bảo vẫn đang lầm bầm xin năm nghìn, tiếng Ngọc than vãn về sự "kém sang" của món đồ rẻ tiền, và tiếng Huy lật giở những trang tính toán chi li. Hành tinh của cô vốn chỉ có tiếng mưa rơi ảo, giờ đây bị bủa vây bởi hơi thở của đồng tiền – thứ thực tế và trần trụi nhất.
Cô nhìn vào chiếc hộp quỹ. Trong đó là những đồng tiền lẻ mà Huy đã phải vuốt phẳng phiu từng tờ một trước khi nộp, là số tiền mà Bảo đã bớt một bữa sáng để đóng phạt, là sự đóng góp của Diệp Anh kèm theo một cái kẹo mút cầu hòa. Mỗi tờ tiền ở đây đều mang theo một câu chuyện, một sự chắt chiu hay một sự bốc đồng.
Bất chợt, Ly nhìn thấy Khánh An đang ngồi ở dãy bàn đối diện, vẫn lặng lẽ đọc cuốn sách dày cộm. Cậu ta không tham gia vào cuộc tranh cãi, nhưng đôi khi lại liếc nhìn về phía này với vẻ mặt đăm chiêu. Còn Hoàng Tùng thì vẫn đang gục đầu ngủ, nhưng bàn tay lại vô tình nắm chặt lấy quai ba lô, như thể sợ ai đó lấy mất món đồ bên trong.
Ly thở dài. Cô lấy cuốn sổ quỹ ra, viết một dãy số dài dằng dặc rồi quay sang Ngọc.
"Năm mươi nghìn. Không hơn. Phần còn lại cậu tự bù vào vì lỗi 'bóc seal' vô tội vạ."
Tiếp theo, cô quay sang Huy: "Tớ duyệt phương án mua sỉ của cậu. Chiều nay tớ sẽ đi cùng cậu để kiểm tra chất lượng hàng."
Cuối cùng, cô nhìn Bảo, lôi từ trong túi áo ra một đồng năm nghìn của chính mình, đặt lên bàn. "Cho vay cá nhân. Lãi suất là một tuần không được giật tai nghe của tớ."
Cả ba người sững lại. Gia Bảo chớp mắt, rồi chộp lấy đồng tiền, nhảy cẫng lên như vừa trúng số độc đắc. Ngọc dậm chân hậm hực nhưng cũng đành chấp nhận thực tế, còn Huy thì khẽ gật đầu, một thoáng mỉm cười lướt qua gương mặt u buồn thường ngày.
Khi đám đông giải tán, Ly lại đeo chiếc tai nghe lên. Cô lại được trở về với âm thanh của những bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Nhưng lần này, khi nhìn vào những con số trong sổ quỹ, cô không còn thấy chúng khô khan nữa. Chúng là sự cân bằng mỏng manh giữa giấc mơ lấp lánh của Ngọc và chiếc xe đạp cũ chở đầy lo toan của Huy.
Ly vừa định đóng sổ lại thì bỗng thấy một mảnh giấy nhỏ bị kẹp ở trang cuối từ lúc nào. Trên đó là nét chữ cứng cáp, gãy gọn của Khánh An: "Cảm ơn cậu vì đã giữ cho hành tinh này không bị phá sản."
Ly khựng lại. Cô ngước nhìn về phía An, nhưng cậu bạn đã biến mất từ lúc nào. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tim cô – không phải là sự xâm chiếm khó chịu, mà là một sự ghi nhận thầm lặng. Tuy nhiên, niềm vui ấy không kéo dài lâu khi cô nghe thấy tiếng Gia Bảo hét lên từ phía cổng trường:
"Huy ơi! Đừng mua phấn vội! Tớ vừa thấy An lớp trưởng hụt cầm một cuốn sách lạ lắm, hình như cậu ấy đang giấu chúng ta một bí mật cực lớn liên quan đến quỹ lớp đấy!"
Ly nhíu mày. Bí mật? Liên quan đến quỹ lớp? Những con số trong đầu cô bắt đầu nhảy múa một điệu nhảy đầy bất an. Chuyện gì đang thực sự xảy ra đằng sau những trang sách của kẻ lầm lì nhất nhóm?