MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Tinh Cô Độc Bị Xâm ChiếmChương 2: Đại Hội Xiên Bẩn

Hành Tinh Cô Độc Bị Xâm Chiếm

Chương 2: Đại Hội Xiên Bẩn

1,195 từ · ~6 phút đọc

Hành tinh của Ly thường có mùi của những trang giấy mới hoặc mùi mưa lạnh lẽo bám trên khung cửa sổ. Nhưng hôm nay, sau giờ tan học, hành tinh ấy bỗng bị tấn công bởi một loại mùi hương nồng nặc, hỗn loạn và có sức công phá khủng khiếp: mùi dầu mỡ chiên đi chiên lại quyện với vị cay nồng của tương ớt và mùi khói than tổ ong.

"Đi thôi Ly! Đừng có ngồi đó đóng rêu nữa, hôm nay là ngày Thủ quỹ giải ngân cho đại hội xiên bẩn!"

Gia Bảo, cái tên có nguồn năng lượng dồi dào đến mức đáng sợ, đang đứng chắn ngay trước mặt Ly. Cậu ta không đợi cô trả lời, cũng không bận tâm đến việc cô đang cố đeo lại chiếc tai nghe trắng. Bảo nhanh thoăn thoắt tóm lấy quai ba lô của Ly, lôi cô đứng dậy khỏi vị trí trú ẩn quen thuộc ở góc lớp.

Ly loạng choạng bước theo, gương mặt vẫn giữ vẻ đờ đẫn như một con robot bị chập mạch. Cô chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy mình đứng trước một chiếc xe đẩy nhỏ ven đường, nơi có một tán dù che nắng cũ kỹ và hàng chục chiếc khay inox đựng đầy những món đồ chiên xanh xanh đỏ đỏ.

"Chào cô ạ! Cho bọn cháu combo cũ, nhưng gấp đôi bò viên nhé, hôm nay bọn cháu có thành viên mới!" Minh Ngọc hào hứng lên tiếng, tay cô nàng dán đầy những miếng sticker lấp lánh đang chỉ trỏ liên tục vào khay xiên que.

Ly đứng nép vào một góc, cố gắng thu nhỏ diện tích cơ thể để không chạm vào ai. Đám đông học sinh vây quanh chiếc xe đẩy tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự ồn ào. Tiếng xèo xèo của đồ ăn thả vào chảo dầu sôi, tiếng nói cười hô hố của Nhật, tiếng xuýt xoa vì cay của Diệp Anh, và cả tiếng còi xe inh ỏi của dòng người qua lại trên phố. Đối với một người coi sự im lặng là hơi thở như Ly, đây chẳng khác nào một cuộc hành hình cảm giác.

"Cậu nhìn gì mà kinh hoàng thế?" Quốc Huy đứng cạnh, khéo léo đưa cho cô một chiếc ly nhựa đựng trà tắc đá để cô bớt lạc lõng. "Chưa ăn xiên bẩn bao giờ à?"

Ly khẽ lắc đầu, mắt vẫn dán vào chảo dầu đen ngòm. "Nó... không sạch."

"Ôi dào, sạch thì không phải là xiên bẩn!" Hoàng Tùng, kẻ dường như chỉ tỉnh táo khi có đồ ăn, vừa nhai một viên cá chiên vừa lầm bầm. "Ngon là được. Ăn đi, tớ bao. À không, Thủ quỹ bao bằng tiền bọn mình vừa đóng mà."

Ly nhìn cái hộp nhựa đựng quỹ lớp đang nằm trong tay mình, rồi nhìn đĩa xiên que vàng ruộm vừa được cô bán hàng đặt lên chiếc bàn nhựa thấp lè tè. Sáu con người, sáu tính cách khác nhau, lúc này đang vây quanh cái đĩa ấy như thể đó là một kho báu vô giá. Họ chẳng mảy may quan tâm đến bụi đường hay những chiếc ghế nhựa có thể gãy bất cứ lúc nào. Họ cười đùa, tranh nhau miếng đậu hũ cá cuối cùng, và kể cho nhau nghe những chuyện vớ vẩn ở lớp.

Minh Ngọc vừa cầm điện thoại quay TikTok về "bữa ăn thượng hạng", vừa không quên gắp một viên bò viên to nhất bỏ vào bát của Ly. "Ăn đi Ly. Đừng có tỏ ra thanh cao nữa, nếm thử một miếng là nghiện luôn đấy. Coi như đây là lễ ra mắt của cậu với Tổ 4."

Ly nhìn viên bò viên sũng tương đen và tương ớt trong bát mình. Cô định từ chối, nhưng ánh mắt của cả nhóm đang đổ dồn về phía cô – không phải ánh mắt dò xét, mà là sự mong chờ đầy háo hức. Thậm chí cả Khánh An, người nãy giờ vẫn im lặng đọc sách, cũng bỏ cuốn sách xuống và nhìn cô đầy ẩn ý.

Dưới áp lực của mười hai con mắt, Ly chậm chạp cầm chiếc xiên tre lên. Cô cắn một miếng nhỏ.

Vị ngọt của thịt, vị béo của dầu mỡ, vị cay nồng của ớt bùng nổ trong khoang miệng. Nó không hề giống với những bữa cơm gia đình hoàn hảo nhưng lạnh lẽo mà mẹ cô hay chuẩn bị. Nó có vị của vỉa hè, vị của bụi bặm, và một vị gì đó mà Ly chưa bao giờ biết đến: vị của sự kết nối.

"Thấy sao? Ngon đúng không?" Gia Bảo cười rộ lên, đập tay vào vai cô một cái rõ đau.

Ly không trả lời ngay, nhưng cô cũng không nhăn mặt nữa. Cô phát hiện ra rằng, khi miệng đang bận nhai và tai đang bận nghe những câu chuyện phiếm của họ, thế giới bỗng nhiên bớt đáng sợ đi một chút. Cô không cần phải cố gắng tìm chủ đề để nói, bởi vì đã có Nhật nói hộ phần của cả thế giới. Cô không cần phải giả vờ xinh đẹp, vì Ngọc và Diệp Anh đã tự tin thay cho phần của cô.

"Nhìn kìa, Ly-Bot biết ăn đồ người thường rồi!" Diệp Anh reo lên, rồi cả bọn cùng cười ồ lên.

Lần đầu tiên trong đời, Ly thấy cái biệt danh "Robot" mà họ đặt cho mình không còn mang tính mỉa mai. Nó giống như một mật danh riêng của nhóm. Cảm giác này thật kỳ lạ. Giống như bạn đang đứng giữa một cơn bão, nhưng thay vì bị thổi bay, bạn lại tìm thấy một vòng tròn những người đang nắm tay nhau để chắn gió cho bạn.

Buổi "đại hội" kéo dài đến khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả con phố. Quỹ lớp hôm nay hụt đi một khoản đáng kể, nhưng đổi lại, cuốn sổ tay của Ly đã có thêm một ghi chú mới: Xiên que có vị rất lạ, giống như tiếng cười của Bảo – ồn ào nhưng không thấy ghét.

Khi cả nhóm chia tay nhau ở ngã tư để về nhà, Ly chợt nhận ra mình đã quên đeo lại tai nghe suốt cả buổi chiều. Cô vẫn nghe thấy tiếng ồn, nhưng trái tim cô không còn rung lên vì hoảng sợ nữa. Tuy nhiên, niềm vui nhỏ bé ấy nhanh chóng bị dập tắt khi cô nhìn thấy tin nhắn từ mẹ trong điện thoại: "Về nhà ngay, bố mẹ có chuyện cần nói về bảng điểm của con."

Ly siết chặt quai ba lô, cảm giác ấm áp vừa nãy biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo quen thuộc khi nghĩ về căn bếp bóng loáng nhưng không tiếng người ở nhà. Cô không biết rằng, phía sau lưng cô, Quốc Huy vẫn đang đứng lặng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy với một ánh mắt đầy lo âu, dường như cậu đã nhận ra điều gì đó không ổn đằng sau sự lầm lì của nàng thủ quỹ.