Cuối lớp Mười Một, Lý Minh giành được giải thưởng Khoa học cấp tỉnh với một dự án nghiên cứu phức tạp về thuật toán dự đoán chuyển động vật lý. Cậu được các trường đại học hàng đầu chú ý.
Trong buổi liên hoan mừng Lý Minh, cậu đã có một phát biểu bất ngờ, bộc lộ sự thay đổi lớn trong nhận thức của mình.
"Thành công này không phải là của riêng tớ," Lý Minh nói, ánh mắt nhìn lần lượt từng người bạn. "Các cậu đã dạy tớ một bài học mà khoa học thuần túy không thể dạy: đó là khoa học vị kỷ."
Cậu giải thích: "Tớ luôn nghĩ việc học của mình là vị kỷ, chỉ phục vụ mục đích cá nhân, để đạt được thành tích cao. Nhưng khi tớ giúp đỡ Vương Dương với môn Hóa, hay giúp Trần Phong với Vật lý, tớ nhận ra sự hỗ trợ đó đã làm cho kiến thức của tớ trở nên sâu sắc, vững chắc và ý nghĩa hơn."
Lý Minh nói rằng, việc tham gia vào cuộc sống của nhóm đã khiến cậu bớt khô khan, bớt cứng nhắc hơn. Cậu đã học cách nhìn thế giới qua lăng kính cảm xúc của Lâm Tịnh, sự mạnh mẽ của Triệu Mai, sự nhiệt tình của Vương Dương, sự ổn định của Trần Phong và sự ấm áp của Hà Nhu.
Trần Phong, đại diện cả nhóm, nói: "Chúng ta là một hệ thống cân bằng, Lý Minh. Chúng ta đều cần nhau để hoạt động tối ưu. Mỗi người cung cấp một yếu tố cần thiết cho những người khác. Đó mới là tình bạn."
Trong đêm đó, sáu người chụp một bức ảnh dưới ánh đèn đường, bức ảnh đó ghi lại những khuôn mặt vui tươi, tràn đầy hy vọng. Bức ảnh đó, như một lời hứa im lặng, đã đóng lại giai đoạn hồn nhiên nhất của cuộc đời họ, sẵn sàng bước vào áp lực lớn nhất: năm Mười Hai và kỳ thi Gaokao định mệnh.