MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 1: LỜI GỌI TỪ VÙNG ĐẤT CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊN

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 1: LỜI GỌI TỪ VÙNG ĐẤT CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊN

777 từ · ~4 phút đọc

An đứng trên ban công căn phòng trọ nhỏ, nhìn thành phố chìm dần trong ánh chiều tàn. Dòng xe phía dưới vẫn cuộn chảy như mọi ngày, ồn ào, vội vã, không mảy may quan tâm đến những người đang đứng yên giữa cuộc đời mình. An đã quen với nhịp sống ấy—quen đến mức từng nghĩ rằng mình sẽ ở lại đây mãi mãi, sống một cuộc đời an toàn, dự đoán được, và… trống rỗng.

Bức thư nằm trên bàn gỗ cũ phía sau lưng anh. Một phong bì dày, không tem, không dấu bưu điện, chỉ có tên anh viết bằng nét mực xanh nhạt, quen thuộc đến lạ lùng. An đã mở nó từ sáng, đọc đi đọc lại đến mức gần như thuộc lòng, nhưng mỗi lần đọc, tim anh vẫn đập nhanh như vừa nghe một lời thì thầm gọi tên mình từ rất xa.

“Nếu cậu đọc được những dòng này, nghĩa là thời điểm đã đến. Vùng đất phía Tây, nơi chưa từng xuất hiện trên bản đồ, đang chờ cậu. Đừng tìm câu trả lời ở đây. Hãy đến và tự mình thấy.”

Không chữ ký. Nhưng An biết người viết là ai.

Ông ngoại anh—người đã biến mất mười lăm năm trước trong một chuyến thám hiểm mà không ai hiểu rõ—từng kể cho An nghe về những vùng đất bị lãng quên, nơi lịch sử bị xóa khỏi trí nhớ con người, nơi những kẻ dám bước vào sẽ không bao giờ còn là chính mình như trước. Khi đó, An chỉ cười, cho rằng đó là những câu chuyện để ru ngủ một đứa trẻ tò mò. Nhưng giờ đây, khi cầm trên tay chiếc la bàn cũ được gửi kèm bức thư, An biết rằng mọi thứ không còn là tưởng tượng.

Chiếc la bàn không chỉ về hướng Bắc. Kim của nó rung nhẹ, xoay tròn rồi dừng lại ở một điểm lệch hẳn khỏi mọi quy ước. Phía Tây.

An khẽ siết chặt chiếc la bàn trong tay. Anh không biết điều gì đang chờ mình ở đó—vinh quang, nguy hiểm, hay cái kết giống như ông ngoại. Nhưng điều anh biết rõ hơn bao giờ hết là nếu không đi, anh sẽ mãi sống với câu hỏi “nếu như”.

Đêm xuống nhanh hơn anh tưởng. An thu dọn đồ đạc trong im lặng: vài bộ quần áo gọn nhẹ, con dao nhỏ từng dùng trong những chuyến leo núi ngắn ngày, cuốn sổ tay cũ và bức ảnh chụp anh cùng ông ngoại trước một khu rừng rậm mờ sương. Trong ảnh, ông cười rất hiền, ánh mắt sáng rực như thể đang nhìn thấy một điều gì đó mà người khác không thấy.

Sáng hôm sau, An rời thành phố trên chuyến xe sớm nhất. Những tòa nhà bê tông dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cánh đồng, rừng cây, rồi những con đường đất gập ghềnh. Ở bến cuối, nơi bản đồ chính thức kết thúc, An xuống xe một mình. Người lái xe nhìn anh bằng ánh mắt tò mò pha chút ái ngại.

“Cậu chắc chứ?” ông ta hỏi. “Phía trước không có thị trấn nào đâu.”

An gật đầu. “Cháu biết.”

Con đường mòn dẫn An vào rừng. Càng đi sâu, không khí càng thay đổi—ẩm hơn, lạnh hơn, và yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp tim mình. Ánh sáng xuyên qua tán cây dày đặc tạo thành những mảng sáng tối đan xen, như thể khu rừng đang quan sát từng bước chân của anh.

Đến trưa, An nhận ra mình không còn nghe thấy tiếng chim. Một cảm giác bất an len lỏi, nhưng cùng lúc đó là sự phấn khích kỳ lạ. Chiếc la bàn trong túi rung nhẹ, như thúc giục anh tiếp tục.

Rồi anh nhìn thấy nó.

Một tấm bia đá cũ, phủ đầy rêu xanh, đứng lặng lẽ giữa khoảng trống của rừng. Trên mặt đá là những ký hiệu lạ, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào An từng biết, nhưng khi đặt tay lên, anh bỗng hiểu—không phải bằng lý trí, mà bằng cảm giác.

“Người bước qua nơi này sẽ không thể quay lại như cũ.”

An rút tay ra, thở sâu. Mọi con đường phía sau dường như đã khép lại từ khoảnh khắc anh bước vào khu rừng này. Anh nhìn về phía trước, nơi lối mòn biến mất trong màn sương dày, và bước tiếp.

Ở đâu đó rất xa, gió thổi qua những tàn tích cổ xưa, mang theo lời gọi của một vùng đất chưa từng được đặt tên. Và hành trình của An—hành trình sẽ thay đổi tất cả—chính thức bắt đầu.