MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 2: KHU RỪNG KHÔNG NGỦ

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 2: KHU RỪNG KHÔNG NGỦ

814 từ · ~5 phút đọc

An bước qua tấm bia đá, và ngay khoảnh khắc ấy, khu rừng dường như khẽ rung lên, như một sinh thể vừa tỉnh giấc. Không có tiếng sấm, không ánh chớp, chỉ là một cảm giác rất nhẹ—nhưng đủ để khiến sống lưng anh lạnh toát.

Lối mòn phía trước hẹp dần rồi biến mất. Thay vào đó là những thân cây cao vút, rễ trồi lên khỏi mặt đất như những mạch máu khổng lồ. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán lá dày đặc, tạo nên một thứ hoàng hôn vĩnh cửu, dù mặt trời vẫn đang ở đâu đó trên cao.

An dừng lại, lấy chiếc la bàn ra. Kim vẫn chỉ về hướng Tây, nhưng giờ đây nó rung mạnh hơn, xoay nhẹ như đang do dự, rồi mới ổn định. Anh nhét lại vào túi, cố giữ nhịp thở đều. Khu rừng này không giống bất kỳ nơi nào anh từng đi qua. Nó không ồn ào, nhưng cũng không tĩnh lặng. Có thứ gì đó đang chuyển động—không phải âm thanh, mà là cảm giác bị quan sát.

Tiếng bước chân không còn vang trên lá khô như trước. Mặt đất mềm và ẩm, như thể vừa mưa xong, dù không hề có giọt nước nào rơi từ bầu trời. An đi được một lúc thì nhận ra mình đã mất khái niệm về thời gian. Không có ánh nắng rõ ràng để đoán giờ, không có tiếng chim báo hiệu ngày hay đêm. Khu rừng… không ngủ.

Cơn đói kéo đến chậm rãi nhưng dai dẳng. An dừng lại bên một thân cây lớn, lấy bánh khô ra ăn, vừa ăn vừa quan sát xung quanh. Lúc này anh mới để ý những dấu khắc lạ trên vỏ cây—những đường nét cong, xoắn, giống hệt ký hiệu trên tấm bia đá. Chúng xuất hiện ở độ cao ngang tầm mắt, như thể được tạo ra bởi một bàn tay có chủ ý.

“Có người từng ở đây…” An lẩm bẩm.

Một tiếng động nhỏ vang lên phía sau.

An quay phắt lại, tay lập tức nắm lấy con dao trong túi áo. Giữa những thân cây, một bóng người đứng lặng lẽ. Đó là một cô gái, dáng người mảnh khảnh, khoác chiếc áo choàng sẫm màu đã sờn cũ. Mái tóc cô buộc gọn, ánh mắt sắc và tỉnh táo, không hề có vẻ sợ hãi khi bị phát hiện.

“Hạ dao xuống,” cô nói, giọng thấp nhưng dứt khoát. “Nếu tôi muốn hại anh, anh đã không nghe thấy tiếng bước chân đâu.”

An do dự vài giây rồi làm theo. “Cô là ai?”

“Là người không thuộc về nơi anh đến,” cô đáp, khóe môi khẽ nhếch lên. “Còn anh thì ngược lại.”

Câu nói khiến An rùng mình. “Cô theo dõi tôi?”

“Tôi quan sát anh,” cô sửa lại. “Từ lúc anh bước qua bia đá.”

An siết chặt quai ba lô. “Vậy cô biết nơi này là đâu?”

Cô gái nhìn quanh khu rừng, ánh mắt thoáng trầm xuống. “Người ta gọi nó là Khu Rừng Không Ngủ. Ở đây, thời gian trôi khác đi. Nếu anh đi lạc, rất có thể khi quay lại, thế giới cũ đã không còn chờ anh nữa.”

An nuốt khan. “Cô đang nói thật chứ?”

“Anh nghĩ tấm bia đá kia chỉ để trang trí sao?” cô hỏi lại.

Một khoảng im lặng ngắn ngủi. Gió khẽ thổi, làm lá cây rung lên thành những âm thanh thì thầm. An cảm thấy rõ ràng rằng mình đang đứng trước một lựa chọn—không phải giữa đi hay ở, mà là giữa tin hay không tin.

“Tôi là An,” anh nói. “Tôi đang tìm một vùng đất ở phía Tây. Ông ngoại tôi từng đến đó.”

Cô gái khựng lại rất khẽ, nhưng An nhận ra. Ánh mắt cô thoáng biến đổi—không phải ngạc nhiên, mà là cảnh giác.

“Ông anh tên gì?”

“Khang.”

Cô gái nhắm mắt trong giây lát, như đang cân nhắc điều gì đó. Khi mở ra, giọng cô trầm hơn. “Vậy thì anh đi đúng hướng rồi. Nhưng nếu muốn sống sót qua khu rừng này, anh không nên đi một mình.”

“Cô sẽ dẫn tôi sao?” An hỏi.

“Không,” cô lắc đầu. “Chúng ta sẽ cùng đi. Tôi có mục tiêu của tôi, anh có mục tiêu của anh. Chỉ là… hai con đường ấy tạm thời trùng nhau.”

Cô quay lưng, bước đi không chút do dự, như thể chắc chắn An sẽ theo sau. An nhìn theo bóng lưng ấy, rồi liếc lại con đường đã bị rừng cây nuốt chửng phía sau. Không còn dấu vết để quay lại.

Anh bước theo cô.

Phía trước, khu rừng càng lúc càng dày, và trong bóng tối mơ hồ ấy, những con mắt vô hình dường như đang mở ra. Khu Rừng Không Ngủ đã nhận ra sự hiện diện của họ—và nó không có ý định để hai kẻ lạ mặt rời đi dễ dàng.