MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 3: DẤU CHÂN TRONG SƯƠNG

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 3: DẤU CHÂN TRONG SƯƠNG

707 từ · ~4 phút đọc

Họ đi trong im lặng suốt một quãng dài. Cô gái bước nhanh nhưng nhẹ, bàn chân gần như không chạm đất, để lại rất ít dấu vết. An phải căng mắt mới theo kịp, vừa đi vừa quan sát cách cô tránh những rễ cây trồi lên, những vùng đất sũng nước mà anh suýt nữa thì sụp xuống.

“Sao cô biết đường?” An hỏi khi không chịu nổi sự im lặng nữa.

“Rừng sẽ chỉ đường nếu anh biết nhìn,” cô đáp, không quay đầu lại. “Vấn đề là đa số mọi người chỉ biết nhìn bằng mắt.”

An chưa kịp hỏi thêm thì sương bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là những dải mỏng lững lờ giữa các thân cây, nhưng rất nhanh, nó dày lên, cuộn lại như những làn khói sống. Không khí lạnh hẳn đi, mang theo mùi ẩm mốc pha lẫn hương cỏ dại.

Cô gái dừng lại đột ngột, giơ tay ra hiệu cho An đứng yên. Cô cúi xuống, chạm tay vào mặt đất. Trên lớp bùn ướt hiện rõ những dấu chân—không phải của họ.

“Có người đi trước,” An thì thầm.

“Không,” cô lắc đầu. “Có thứ gì đó đi vòng quanh chúng ta.”

An nhìn kỹ hơn. Những dấu chân mờ nhạt, dài và hẹp, in thành một vòng tròn không khép kín, như thể kẻ để lại chúng không bao giờ hoàn toàn chạm đất. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng anh.

“Đừng bước ra khỏi lối tôi đi,” cô nói nhanh. “Và dù anh nghe thấy gì, cũng đừng trả lời.”

Một tiếng thì thầm vang lên trong sương, rất khẽ, rất gần—giống hệt giọng ông ngoại anh gọi tên anh thuở nhỏ.

“An…”

Bàn tay An run lên. Anh quay đầu theo phản xạ, nhưng ngay lập tức bị cô gái nắm lấy cổ tay, siết chặt đến đau điếng.

“Đừng,” cô nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nó đang thử anh.”

Giọng gọi vang lên lần nữa, lần này tha thiết hơn, đầy lo lắng. Những hình ảnh cũ tràn về—mái nhà gỗ, mùi trà nóng, tiếng cười ấm áp của ông. An cắn chặt răng, nhắm mắt lại, buộc mình không quay đầu.

Sương bắt đầu xoáy tròn, những bóng mờ lướt qua tầm mắt. Tiếng thì thầm dần biến thành những câu nói rời rạc, nhắc lại những ký ức mà An tưởng đã quên. Mỗi bước chân trở nên nặng nề, như thể khu rừng đang níu giữ anh bằng chính quá khứ của mình.

Cô gái dừng lại trước một thân cây lớn bị rỗng ruột. Cô kéo An vào trong hốc cây vừa đủ hai người đứng sát nhau. Mùi gỗ ẩm và rêu bám tràn ngập, nhưng sương không theo vào. Bên ngoài, những bóng mờ lượn quanh, phát ra những âm thanh thất vọng khe khẽ.

“Đó là gì?” An hỏi, giọng khàn đi.

“Dấu chân trong sương,” cô đáp. “Những kẻ từng lạc lối ở đây. Rừng giữ lại ký ức của họ, rồi dùng nó để dụ người mới.”

“Vậy họ… còn sống không?”

Cô im lặng. Sự im lặng ấy là câu trả lời.

Một lúc lâu sau, sương bắt đầu tan. Ánh sáng nhợt nhạt len lỏi trở lại giữa các tán cây. Cô gái bước ra trước, quan sát xung quanh rồi gật đầu.

“Đi thôi. Chúng ta không nên ở lại một chỗ quá lâu.”

An theo sau, lòng nặng trĩu. “Cô chưa nói tên mình.”

Cô khựng lại một nhịp, rồi đáp: “Mọi người gọi tôi là Ly.”

“Ly,” An lặp lại. “Cô biết ông ngoại tôi. Phải không?”

Ly không quay đầu. “Biết là một từ rất rộng. Nhưng đúng—ông anh từng đi qua khu rừng này. Và ông đã để lại thứ mà rất nhiều người đang tìm.”

An nắm chặt chiếc la bàn trong túi. “Thứ gì?”

Ly nhìn về phía Tây, nơi sương vẫn chưa tan hết, giọng trầm xuống: “Một lối đi.”

Phía trước họ, khu rừng bắt đầu thay đổi. Những thân cây thưa dần, mặt đất nghiêng xuống, và trong không gian yên ắng ấy, An có cảm giác rằng họ đã vượt qua thử thách đầu tiên—nhưng cũng đồng thời lọt vào tầm ngắm của thứ gì đó cổ xưa hơn, kiên nhẫn hơn.

Hành trình chỉ mới bắt đầu, và khu rừng đã ghi nhớ họ.