Khu rừng thưa dần rồi đột ngột mở ra, như thể ai đó vừa kéo bức màn cây cối sang hai bên. Trước mặt An và Ly là một thung lũng hẹp, dài và uốn lượn, chìm trong ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm không rõ giờ. Sương vẫn lảng vảng sát mặt đất, nhưng không còn dày đặc. Không khí ở đây khô hơn, mang theo mùi đá và rêu già.
Giữa thung lũng là một con đường đất nén chặt, hẹp đến mức chỉ đủ hai người đi song song. Nó quá ngay ngắn, quá rõ ràng để là sản phẩm của tự nhiên, nhưng lại cũ kỹ đến mức gần như bị thế giới quên lãng.
“Con đường này…” An lên tiếng, “…trên bản đồ không hề có.”
“Vì nó không muốn được tìm thấy,” Ly đáp. Cô bước lên trước vài bước, cúi xuống chạm tay vào mặt đất. “Đây là một trong những lối đi mà ông ngoại anh từng mở.”
An cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. Anh lấy chiếc la bàn ra. Kim chỉ không còn rung lắc như trước mà đứng yên, chĩa thẳng theo con đường này, như thể cuối cùng cũng tìm được nơi thuộc về.
Họ đi được một đoạn thì An nhận ra hai bên đường có những cột đá thấp, ngả nghiêng, bị rêu phủ kín. Trên mỗi cột đều khắc cùng một biểu tượng: một vòng tròn bị chia làm ba phần không đều.
“Biểu tượng đó là gì?” An hỏi.
“Dấu của người dẫn đường,” Ly nói. “Những người từng đi vào vùng đất phía Tây và trở về… nếu còn sống.”
An khẽ nhíu mày. “Không nhiều người quay lại?”
“Gần như không,” Ly trả lời thẳng thắn.
Con đường dẫn họ đến một khe đá hẹp, nơi ánh sáng gần như bị nuốt trọn. Gió từ trong khe thổi ra lạnh buốt, mang theo âm thanh trầm thấp, như tiếng thở dài kéo dài vô tận.
Ly dừng lại. “Từ đây trở đi, mọi thứ sẽ khác. Anh cần biết một điều trước khi bước vào.”
“Điều gì?”
“Con đường này không chỉ thử thách sức chịu đựng,” cô nhìn thẳng vào mắt An, “mà còn thử thách lựa chọn. Nó sẽ cho anh thấy những ngã rẽ mà anh không biết mình đang tìm.”
An siết chặt quai ba lô. “Nếu tôi chọn sai thì sao?”
Ly im lặng vài giây. “Thì con đường sẽ chọn thay anh.”
Họ bước vào khe đá. Không gian lập tức thu hẹp lại, vách đá hai bên sần sùi, lạnh và ẩm. Ánh sáng mờ dần cho đến khi chỉ còn là một dải sáng mỏng phía sau lưng. Tiếng bước chân vang vọng, dội lại nhiều lần, như thể có người thứ ba đang đi cùng.
An quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy bóng mình và Ly kéo dài trên vách đá.
“Anh có nghe thấy không?” anh hỏi khẽ.
“Có,” Ly đáp. “Đừng để ý.”
Khe đá bất ngờ mở rộng thành một khoảng trống hình tròn. Ở giữa là một hố sâu, không nhìn thấy đáy. Một cây cầu đá hẹp bắc ngang, trông mong manh đến mức chỉ cần một bước lệch là có thể rơi xuống bóng tối vô tận bên dưới.
Trước cây cầu, ba lối rẽ hiện ra, mỗi lối được đánh dấu bằng một biểu tượng khác nhau khắc trên đá.
An cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu. Những hình ảnh lướt qua tâm trí—cuộc sống cũ, ông ngoại, khu rừng, những điều anh chưa kịp nói, chưa kịp làm.
“Ba con đường,” An nói. “Chúng dẫn đến đâu?”
Ly lắc đầu. “Mỗi người sẽ thấy một kết cục khác nhau. Tôi không thể chọn thay anh ở đoạn này.”
An nhìn chiếc la bàn. Kim không chỉ về lối nào cả. Nó đứng yên, như thể từ chối đưa ra câu trả lời.
Một cảm giác rất rõ ràng trỗi dậy trong anh: đây không còn là hành trình được dẫn dắt. Đây là lúc anh phải tự bước đi.
An hít sâu, nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra, bước về phía một trong ba lối rẽ.
Ngay khi bàn chân anh chạm vào cây cầu đá, con đường phía sau lưng khẽ rung lên, và khu rừng ở đâu đó rất xa dường như thở dài—như thể nó vừa ghi nhận thêm một lựa chọn không thể đảo ngược.
Cuộc thử thách thực sự… bắt đầu.