MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 5: VỰC KHÔNG CÓ TIẾNG VỌNG

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 5: VỰC KHÔNG CÓ TIẾNG VỌNG

713 từ · ~4 phút đọc

Bàn chân An vừa chạm trọn lên cây cầu đá, không gian quanh anh lập tức đổi khác. Âm thanh biến mất. Không phải sự im lặng thông thường, mà là một khoảng trống tuyệt đối—đến mức chính nhịp tim anh cũng không vang lên trong tai.

An dừng lại giữa cầu. Theo phản xạ, anh thử gọi:

“Ly?”

Không có tiếng đáp. Không có tiếng vọng. Giọng anh tan biến ngay khi vừa thoát khỏi môi, như chưa từng tồn tại.

Anh quay đầu. Lối vào khe đá phía sau đã mờ đi, như một bức tranh cũ bị lau nhòe. Ly không còn ở đó. Cây cầu kéo dài phía trước, hẹp và xám, treo lơ lửng giữa một vực sâu đen kịt—một khoảng không không có đáy, không có gió, không có bất cứ dấu hiệu nào của thế giới quen thuộc.

An nuốt khan, tiếp tục bước. Mỗi bước chân đều khiến cây cầu rung nhẹ, nhưng không phát ra tiếng. Cảm giác mất thăng bằng khiến dạ dày anh thắt lại, nhưng nỗi sợ lớn hơn là sự cô độc tuyệt đối—như thể anh là sinh vật duy nhất còn tồn tại.

Khi đi được nửa cầu, những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trong vực sâu bên dưới.

Không phải cảnh vật, mà là ký ức.

An thấy mình ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn vàng nhạt, chiếc điện thoại sáng lên với những tin nhắn chưa bao giờ được trả lời. Anh thấy mình từ chối những lời mời, trì hoãn những ước mơ, chọn an toàn thay vì bước đi. Mỗi hình ảnh trôi qua đều quen thuộc đến đau lòng.

Một giọng nói vang lên—không phải bên tai, mà trực tiếp trong đầu anh.

“Nếu quay lại, mọi thứ vẫn sẽ như cũ. Không ai trách anh. Không ai nhớ anh đã từng định đi xa.”

An dừng lại. Đôi tay anh run lên, bám chặt lấy sợi dây đá thô ráp bên cạnh cầu. Lời thì thầm ấy không hề ép buộc—nó chỉ đưa ra một lựa chọn rất dễ dàng.

“Không,” An nói, dù không nghe thấy giọng mình. “Tôi không quay lại.”

Những hình ảnh trong vực sâu biến đổi. Giờ đây là ông ngoại—đứng trước khu rừng mờ sương, quay lưng về phía An, như trong bức ảnh cũ. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vừa tự hào vừa buồn bã.

An bước tiếp. Mỗi bước chân như nặng thêm, không phải vì mệt, mà vì anh đang bước qua chính những điều từng giữ chân mình lại.

Cuối cầu hiện ra một bệ đá nhỏ. Khi An đặt chân lên đó, âm thanh bất ngờ trở lại—một tiếng “thở” rất khẽ, như thể cả không gian vừa được phép sống lại.

An quỳ xuống, thở dốc. Tai anh ù đi, nhưng ít nhất, anh nghe thấy chính mình.

Một bóng người đứng phía trước.

Ly.

Cô đứng bên rìa bệ đá, nhìn anh chăm chú. “Anh qua được rồi.”

“Cô… cô đã biến mất,” An nói, giọng khàn đặc.

“Không. Chỉ là ở đoạn đó, anh phải đi một mình,” Ly đáp. “Vực Không Có Tiếng Vọng chỉ cho phép một người mang theo ký ức của mình bước qua.”

An nhìn lại phía sau. Cây cầu giờ đây trông ngắn hơn rất nhiều, như thể co lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

“Đó là thử thách gì?” anh hỏi.

“Lựa chọn giữa việc quay về con người cũ,” Ly nói chậm rãi, “và chấp nhận rằng anh sẽ không còn như trước nữa.”

An im lặng. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng lại nhẹ hơn.

Phía trước họ, một lối đi mới mở ra—không còn là rừng, cũng không phải khe đá, mà là một sườn dốc phủ đầy đá vụn, dẫn xuống một vùng đất chìm trong ánh sáng nhạt màu bạc.

“Chúng ta đã rời Khu Rừng Không Ngủ chưa?” An hỏi.

Ly lắc đầu. “Chưa. Nhưng khu rừng đã để anh đi tiếp.”

Cô quay người bước xuống sườn dốc. An theo sau, mỗi bước chân giờ đây vững hơn trước.

Ở đâu đó rất sâu dưới lòng đất, một tiếng động trầm thấp vang lên—như một cánh cửa cổ xưa vừa được mở khóa. Và cùng với nó, một sự thật đang dần tiến gần hơn, chờ đến lúc được phơi bày.