Sườn dốc kết thúc đột ngột, mở ra một thung lũng rộng lớn nằm trũng giữa những dãy đá xám dựng đứng. Ánh sáng bạc phủ lên mọi thứ như một lớp sương mỏng không tan, khiến cảnh vật trông vừa thực vừa ảo. Không có mặt trời, cũng không có trăng, nhưng cả thung lũng vẫn sáng đủ để nhìn rõ từng đường nét.
An đứng sững lại. Cảm giác đầu tiên không phải là sợ hãi, mà là… quen thuộc.
“Anh cảm thấy rồi, đúng không?” Ly hỏi, giọng nhỏ đi.
“Giống như tôi đã từng ở đây,” An đáp, khó hiểu. “Dù tôi biết là chưa.”
Ly gật đầu. “Vùng đất này giữ lại dấu chân của những người từng đi qua. Nếu ông ngoại anh thật sự mở lối, ký ức của ông vẫn còn ở đây.”
Họ đi xuống thung lũng. Mặt đất dưới chân An không phải đất hay đá thông thường, mà là một lớp khoáng chất mịn, lấp lánh ánh bạc. Mỗi bước chân để lại dấu in mờ, rồi chậm rãi tan biến, như thể thung lũng không muốn bị chiếm giữ quá lâu.
Ở trung tâm là một hồ nước lớn, phẳng lặng đến mức phản chiếu toàn bộ bầu trời bạc phía trên. Không gợn sóng, không tiếng nước chảy. Mặt hồ giống như một tấm gương khổng lồ đặt giữa lòng đất.
“Đừng lại quá gần,” Ly nhắc. “Hồ Ký Ức không phải thứ ai cũng chịu nổi.”
An dừng lại ở rìa hồ. Dù chưa chạm vào nước, anh đã thấy những hình ảnh chuyển động trên mặt gương—những cảnh không thuộc về mình. Những con người xa lạ, những chuyến đi dang dở, những khuôn mặt mờ nhạt theo năm tháng.
“Đây là ký ức của… ai?” An hỏi.
“Của vùng đất,” Ly đáp. “Và của những người để lại một phần linh hồn ở đây.”
An chợt nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc. Ông ngoại anh—trẻ hơn trong ký ức của An—đứng bên bờ hồ, tay cầm chiếc la bàn giống hệt của anh. Ông quay đầu lại, ánh mắt trầm tĩnh, như thể biết có người đang nhìn.
An bước lên một bước theo bản năng.
“An,” Ly gọi, lần đầu tiên giọng cô mang theo sự lo lắng rõ rệt. “Đừng.”
Nhưng đã muộn. Mặt hồ khẽ gợn lên, tạo thành những vòng tròn ánh bạc lan rộng. Một lực kéo vô hình níu lấy An, không thô bạo, mà dai dẳng, như một lời mời không thể từ chối.
Anh ngã quỵ xuống bờ hồ, bàn tay vô thức chạm vào mặt nước.
Ngay khoảnh khắc đó, cả thung lũng tối sầm lại.
An thấy mình đứng giữa một nơi khác—một lối đi đá cổ, bầu trời phía trên đỏ sẫm, gió mang theo mùi tro và kim loại. Ông ngoại đứng trước mặt anh, không còn mờ ảo, mà rõ ràng, sống động.
“Ông…” An thốt lên.
“Cháu đã đến được đây,” ông nói, giọng bình thản. “Nhanh hơn ông tưởng.”
“Ông đã ở đâu suốt từng ấy năm?” An hỏi, hàng ngàn câu hỏi dồn nén bật ra cùng lúc.
Ông ngoại nhìn về phía xa, nơi những cột đá đổ nát chìm trong sương đỏ. “Ông ở giữa các lối đi. Giữ cho chúng không sụp đổ.”
“Giữ… cho ai?”
“Cho những người dám đi tiếp,” ông đáp. Ánh mắt ông dịu lại khi nhìn An. “Và cho cháu.”
Cảnh vật rung chuyển. Mặt đất nứt ra, ánh sáng bạc len vào, phá vỡ không gian đỏ sẫm.
“Thời gian của cháu ở đây không nhiều,” ông nói nhanh. “Hồ Ký Ức không cho ai ở lại quá lâu. Hãy nhớ—lối đi không phải con đường. Nó là sự lựa chọn.”
“Ông chờ cháu sao?” An hỏi, giọng nghẹn lại.
Ông mỉm cười, rất khẽ. “Không. Ông tin cháu.”
Mọi thứ vỡ vụn như mặt gương bị đập mạnh.
An giật mình tỉnh lại, nằm trên bờ hồ. Ly quỳ bên cạnh, một tay giữ vai anh, ánh mắt vẫn còn căng thẳng.
“Anh bất tỉnh gần một phút,” cô nói. “Ở đây, thế là quá lâu.”
An ngồi dậy, tim vẫn đập dồn dập. “Tôi gặp ông.”
Ly im lặng, rồi khẽ gật đầu. “Vậy là Hồ đã chấp nhận anh.”
“Chấp nhận để làm gì?”
Ly nhìn về phía bên kia thung lũng, nơi một lối đi hẹp đang dần hiện ra giữa hai vách đá bạc. “Để anh bước sâu hơn vào vùng đất phía Tây. Và để anh gánh lấy điều mà ông ngoại anh đã để lại.”
An nhìn lại mặt hồ. Hình ảnh đã tan biến, mặt nước trở lại phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng anh biết—từ khoảnh khắc này, hành trình của anh không còn chỉ là đi tìm câu trả lời. Nó đã trở thành sự tiếp nối của một lời hứa chưa từng được nói ra.