MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 7: NGƯỠNG CỬA CỦA NHỮNG KẺ KHÔNG QUAY LẠI

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 7: NGƯỠNG CỬA CỦA NHỮNG KẺ KHÔNG QUAY LẠI

737 từ · ~4 phút đọc

Lối đi hẹp dẫn họ rời khỏi Thung Lũng Ánh Bạc, uốn lượn giữa hai vách đá cao dựng đứng như những bức tường cổ xưa. Ánh sáng bạc nhạt dần phía sau lưng, nhường chỗ cho một sắc xám lạnh, nặng nề hơn. Không khí ở đây khô và tĩnh, đến mức An có thể nghe rõ từng nhịp thở của mình.

Con đường kết thúc trước một cánh cổng đá khổng lồ.

Không phải cổng theo nghĩa thông thường—không có cánh cửa, chỉ là một khung đá hình vòng cung, đứng trơ trọi giữa khoảng trống. Trên bề mặt đá khắc dày đặc những dòng chữ cổ, xếp chồng lên nhau như vô số lời trăn trối.

An tiến lại gần. Dù không hiểu từng ký tự, anh vẫn cảm nhận được sức nặng của chúng—những câu chuyện chưa bao giờ được kể trọn vẹn.

“Ngưỡng Cửa,” Ly nói khẽ. “Ai bước qua đây đều phải để lại thứ gì đó.”

“Để lại… cái gì?” An hỏi.

“Không giống nhau với mỗi người,” Ly đáp. “Có người để lại ký ức. Có người để lại tên. Cũng có người để lại cả con đường quay về.”

An nhìn khung đá, lòng trĩu nặng. “Còn cô?”

Ly im lặng khá lâu. Cuối cùng, cô nói: “Tôi đã để lại quá khứ.”

Một luồng gió lạnh thổi qua khung cổng. Những dòng chữ trên đá khẽ phát sáng, từng ký tự hiện lên rồi mờ đi, như đang đọc vị hai kẻ đứng trước nó.

“Chỉ một người có thể bước qua mỗi lần,” Ly nói. “Ngưỡng Cửa không thích sự do dự tập thể.”

An hiểu ngay điều đó có nghĩa gì. “Tôi đi trước.”

Ly nhìn anh, ánh mắt sâu và khó đoán. “Nếu anh bước qua, rất có thể anh sẽ không còn nhớ mình là ai trong khoảnh khắc đầu tiên ở phía bên kia.”

“Còn nếu tôi không bước qua,” An đáp, “chúng ta sẽ không bao giờ đi tiếp.”

Ly khẽ gật đầu. “Đúng.”

An đứng trước khung đá. Chiếc la bàn trong túi anh rung lên, yếu ớt nhưng dứt khoát. Anh lấy nó ra, nhìn kim chỉ—lần đầu tiên kể từ khi vào vùng đất này, kim không chỉ về phía Tây, mà quay tròn chậm rãi, rồi dừng lại, hướng thẳng vào khung cổng.

An hít sâu, bước qua.

Khoảnh khắc bàn chân anh vượt qua ngưỡng đá, một cơn đau nhói xuyên qua đầu, như thể ai đó vừa lật tung từng ngăn ký ức. Những hình ảnh quen thuộc—khuôn mặt mẹ, căn phòng trọ, tiếng ồn của thành phố—chớp lên rồi tắt phụt.

An quỳ xuống phía bên kia, thở dốc. Mọi thứ xung quanh trông xa lạ, nhưng cảm giác sợ hãi lại không còn rõ ràng như trước. Thay vào đó là một khoảng trống mơ hồ—anh biết mình đang tìm kiếm điều gì đó, nhưng không nhớ vì sao.

Một bàn tay đặt lên vai anh.

“An,” Ly gọi.

Cái tên vang lên, chạm vào khoảng trống ấy như một hòn đá rơi xuống mặt nước. Những gợn sóng ký ức khẽ lan ra. An ngẩng đầu lên, ánh mắt dần lấy lại tiêu điểm.

“Tôi… nhớ lại rồi,” anh nói chậm rãi, như thử nghiệm từng từ. “Không phải tất cả. Nhưng đủ.”

Ly thở ra một hơi nhẹ nhõm. “Ngưỡng Cửa đã lấy đi một phần của anh. Nhưng nó để anh giữ lại thứ cốt lõi nhất.”

“Là gì?”

“Lý do anh đi,” cô đáp.

Phía trước họ là một vùng đất hoàn toàn mới. Không còn rừng, không còn đá bạc, mà là một cao nguyên rộng lớn, gió thổi mạnh, mang theo mùi khô cằn của đất và kim loại. Xa xa, những cấu trúc đổ nát nhô lên khỏi mặt đất—tàn tích của một nền văn minh từng tồn tại, giờ chỉ còn là bóng dáng.

Ly bước qua khung đá, đứng cạnh An. Khung cổng phía sau họ rung nhẹ, rồi từ từ sụp xuống, vỡ thành những mảnh đá vô hại.

“Vậy là đường quay về đã khép lại,” An nói.

“Không,” Ly đáp. “Chỉ là từ giờ trở đi, quay về không còn giống như trước nữa.”

Gió cao nguyên thổi mạnh hơn, cuốn theo bụi mờ và một cảm giác không thể gọi tên. Ở nơi này, An hiểu rằng họ đã thật sự bước vào vùng đất phía Tây—nơi không dành cho những kẻ do dự, và cũng không hứa hẹn sự trở về nguyên vẹn.

Hành trình đã sang một chương khác.