MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 8: TÀN TÍCH TRÊN CAO NGUYÊN GIÓ

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 8: TÀN TÍCH TRÊN CAO NGUYÊN GIÓ

736 từ · ~4 phút đọc

Gió rít lên không ngừng, quét qua cao nguyên trống trải như muốn lột đi mọi dấu vết của sự sống. An kéo cao cổ áo, nheo mắt nhìn về phía những tàn tích phía xa—những cột đá gãy đổ, những bức tường nứt vỡ nằm rải rác, sẫm màu theo năm tháng. Chúng trông như bộ xương của một thành phố đã chết, bị bỏ lại giữa đất trời.

“Có người từng sống ở đây,” An nói, không chắc là hỏi hay khẳng định.

“Không chỉ sống,” Ly đáp, bước chậm hơn để tránh những cơn gió giật mạnh. “Họ từng xây dựng các lối đi. Rất nhiều lối đi.”

Khi đến gần, An nhận ra các tàn tích không hề hỗn loạn như anh tưởng. Chúng được sắp xếp theo một trật tự nhất định—những khối đá lớn tạo thành các vòng tròn chồng lên nhau, hướng về một điểm trung tâm. Trên bề mặt đá, những ký hiệu quen thuộc lại xuất hiện: vòng tròn bị chia làm ba phần không đều.

“Biểu tượng của người dẫn đường,” An lẩm bẩm.

Ly gật đầu. “Đây từng là nơi họ tập hợp. Trước khi mọi thứ sụp đổ.”

Ở trung tâm cao nguyên là một tháp đá thấp, chỉ cao hơn đầu người, nhưng bề mặt nhẵn mịn lạ thường, như thể được mài giũa bởi gió và thời gian. Trên đỉnh tháp, một hốc đá lõm xuống, vừa khít hình dáng chiếc la bàn.

Tim An đập mạnh. Anh lấy la bàn ra. Kim chỉ lập tức đứng yên, không rung, không xoay—như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

“Đặt nó vào đi,” Ly nói. “Nếu đây thật sự là lối ông ngoại anh để lại, nó sẽ phản hồi.”

An do dự trong giây lát, rồi đặt chiếc la bàn vào hốc đá.

Mặt đất rung nhẹ. Một âm thanh trầm thấp vang lên từ sâu bên dưới, không phải tiếng sụp đổ, mà giống như tiếng bánh răng cổ xưa bắt đầu chuyển động. Những vòng đá xung quanh tháp phát sáng mờ mờ, từng vòng một, lan ra như sóng.

Không khí trở nên nặng nề. Gió đột ngột lặng đi.

“Có gì đó… đang thức dậy,” An nói khẽ.

Ly nắm lấy cánh tay anh. “Chuẩn bị đi.”

Từ giữa tháp đá, một khe nứt mở ra, kéo dài xuống mặt đất, để lộ một cầu thang đá xoắn ốc đi xuống lòng cao nguyên. Hơi lạnh phả lên, mang theo mùi kim loại và bụi cổ.

“Xuống đó?” An hỏi.

“Muốn biết ông ngoại anh đã để lại gì,” Ly đáp, “chúng ta không có lựa chọn khác.”

Họ bước xuống cầu thang. Ánh sáng từ trên cao nhanh chóng bị nuốt chửng, chỉ còn lại thứ ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những đường khắc trên tường đá. Mỗi bước đi vang lên tiếng vọng dài, nhưng không hề lạc lõng—như thể nơi này được tạo ra để đón nhận người bước vào.

Khi xuống đến đáy, họ bước vào một căn phòng tròn rộng lớn. Ở trung tâm là một bàn đá lớn, trên đó đặt một bản đồ—không phải giấy, mà là một phiến đá mỏng, khắc đầy những đường nét phức tạp.

An tiến lại gần. Những đường khắc ấy… chuyển động.

Chúng thay đổi rất chậm, như những dòng chảy, nối liền rồi tách ra, tạo thành những lối đi mới, xóa đi những lối cũ.

“Đây là…” An thì thầm.

“Bản đồ sống,” Ly nói. “Chỉ tồn tại ở những nơi mà vùng đất vẫn còn tự quyết định số phận của mình.”

An nhận ra một điểm sáng nhỏ trên bản đồ, nhấp nháy yếu ớt. Khi anh đưa tay lại gần, điểm sáng ấy di chuyển—đúng theo hướng anh nghiêng tay.

“Nó phản ứng với tôi.”

“Không chỉ với anh,” Ly đáp. “Với lựa chọn của anh.”

An rút tay lại. Điểm sáng dừng lại.

“Vậy nếu tôi chọn sai thì sao?” anh hỏi.

Ly nhìn anh, ánh mắt nghiêm nghị. “Thì lối đi sẽ thay đổi. Và có thể… đóng lại vĩnh viễn.”

Bất chợt, một tiếng động vang lên từ phía cầu thang—những bước chân nặng nề, không hề vội vã.

Ly quay phắt lại, tay đã đặt lên vũ khí giấu trong áo choàng. “Chúng ta không còn một mình.”

An nhìn về hướng âm thanh, tim đập mạnh. Ở nơi mà các lối đi được quyết định bởi ý chí, có những kẻ không đi—mà săn lùng.

Và họ vừa bị phát hiện.