MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 9: NHỮNG KẺ ĐI SAU LỐI ĐI

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 9: NHỮNG KẺ ĐI SAU LỐI ĐI

775 từ · ~4 phút đọc

Tiếng bước chân mỗi lúc một rõ, vọng xuống cầu thang đá xoắn ốc như những nhịp gõ chậm rãi vào lòng đất. An nín thở, mắt không rời khỏi lối vào căn phòng tròn. Ánh sáng xanh nhạt trên các bức tường khẽ rung, như phản ứng với sự hiện diện mới.

“Không phải người,” Ly nói khẽ, giọng căng lại. “Người không bước nặng như vậy.”

Từ bóng tối đầu cầu thang, những hình dáng cao gầy dần hiện ra. Chúng khoác những mảnh giáp cũ nát, kim loại hoen gỉ bám sát vào thân thể như đã hòa làm một. Gương mặt bị che khuất bởi mặt nạ đá, trơn nhẵn và vô cảm, chỉ có những khe hẹp tối om ở vị trí đôi mắt.

“Người Giữ Lối,” Ly thì thầm. “Những kẻ từng là người dẫn đường… trước khi phản bội con đường.”

An cảm thấy sống lưng lạnh toát. “Chúng muốn gì?”

“Kiểm soát bản đồ,” Ly đáp. “Kiểm soát lựa chọn của kẻ khác.”

Một trong những kẻ đó bước lên trước, dừng lại ngay rìa căn phòng. Nó nghiêng đầu, như đang đánh giá An và Ly. Giọng nói vang lên, trầm và khàn, như phát ra từ đá mài vào nhau.

“Người mới,” nó nói. “Ngươi mang dấu của kẻ mở lối.”

Ánh mắt—hay thứ gì đó thay thế ánh mắt—hướng thẳng vào An.

“Ngươi không thuộc về đây,” An đáp, cố giữ giọng vững vàng.

Một tiếng cười khô khốc vang lên. “Chúng ta thuộc về mọi lối đi.”

Không chờ thêm, Ly lao lên trước, rút vũ khí—một lưỡi dao ngắn cong, ánh lên sắc xám lạnh. Cô di chuyển nhanh và chính xác, nhằm thẳng vào kẻ đứng đầu.

Nhưng nó không né.

Lưỡi dao chạm vào lớp giáp đá, phát ra âm thanh chói tai, rồi bật ngược lại. Kẻ đó chỉ lùi nửa bước, như thể vừa bị chạm nhẹ.

“Vũ khí thường không làm chúng bị thương,” Ly nói nhanh. “Chúng được nuôi bằng ý chí.”

An quay về phía bàn đá. Bản đồ sống trên đó đang chuyển động mạnh hơn, các đường khắc sáng lên, rồi tối sầm, như thể đang hoảng loạn.

“Ý chí…” An lặp lại. Anh nhớ lời ông ngoại: Lối đi không phải con đường. Nó là sự lựa chọn.

An đặt cả hai tay lên bản đồ. Một luồng lạnh chạy dọc cánh tay, nhưng anh không rút lại. Anh tập trung, không nghĩ đến trốn chạy, không nghĩ đến sợ hãi—chỉ nghĩ đến một điều duy nhất: không để những kẻ này quyết định thay mình.

Bản đồ rung lên dữ dội.

Những đường khắc dịch chuyển, xếp lại, tạo thành một lối đi mới—một đường hẹp, sáng rực, dẫn về phía bức tường phía sau An.

“Ly!” An hét lên. “Về phía tôi!”

Ly hiểu ngay. Cô lăn người tránh một cú vung tay nặng nề của kẻ giữ lối, rồi lao về phía An. Ngay khi cô vừa chạm tới, bức tường đá phía sau nứt ra, mở thành một khe hẹp đủ hai người chui qua.

“Không!” kẻ giữ lối gầm lên. “Lối đó chưa được phép!”

“Lối nào cũng bắt đầu từ một người dám chọn,” An đáp, và kéo Ly vào khe nứt.

Bức tường khép lại ngay sau lưng họ, cắt đứt tiếng gầm giận dữ. Căn phòng tối sầm, rồi im bặt.

Họ rơi.

Không phải rơi tự do, mà là trượt dài trong một đường hầm dốc, hẹp và quanh co. Gió rít lên bên tai, mang theo bụi và hơi lạnh. An va mạnh vào vách đá, nhưng cố giữ Ly không bị tuột tay.

Cuối cùng, họ lăn ra khỏi đường hầm, rơi xuống một mặt đất mềm hơn nhiều so với đá.

An nằm thở dốc, đầu óc quay cuồng. Khi anh ngẩng lên, thứ đầu tiên anh thấy không phải bóng tối—mà là ánh sáng ấm áp của lửa.

Họ đang ở trong một hang động rộng, trần cao, những ngọn đuốc cổ cháy âm ỉ dọc theo vách. Trên nền đá, những ký hiệu cũ kỹ được khắc chồng chéo lên nhau, như thể rất nhiều người từng tụ họp ở đây.

Ly chống tay ngồi dậy, nhìn quanh. “Chúng ta vừa bước vào một nơi mà Người Giữ Lối không thể theo.”

“Là đâu?” An hỏi.

Ly nhìn về phía sâu trong hang, nơi ánh lửa phản chiếu lên một cánh cửa đá lớn, khắc cùng biểu tượng ba phần quen thuộc.

“Trú Ẩn,” cô đáp. “Nơi những kẻ từ chối bị dẫn đường tìm đến.”

An nuốt khan. Sau lưng họ là những kẻ săn lùng lối đi. Trước mặt là một cánh cửa chưa từng mở ra dễ dàng.

Và giờ đây, không còn con đường nào là an toàn nữa.