MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Qua Miền Bí ẨnChương 10: TRÚ ẨN CỦA NHỮNG KẺ TỪ CHỐI

Hành Trình Qua Miền Bí Ẩn

Chương 10: TRÚ ẨN CỦA NHỮNG KẺ TỪ CHỐI

808 từ · ~5 phút đọc

Hang động rộng và sâu, ánh lửa từ những ngọn đuốc cổ chiếu lên vách đá tạo thành những cái bóng lay động như sinh vật sống. An đứng dậy chậm rãi, phủi lớp bụi đá bám trên áo, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cánh cửa đá lớn phía trước. Nó đứng đó như một ranh giới—không hề đe dọa, nhưng cũng không hứa hẹn an toàn.

“Không phải ai cũng nhìn thấy Trú Ẩn,” Ly nói nhỏ. “Và không phải ai nhìn thấy cũng được bước vào.”

An tiến lại gần cửa. Trên bề mặt đá khắc dày đặc những dòng chữ cổ, đan xen với biểu tượng ba phần quen thuộc. Nhưng khác với những nơi trước, các ký hiệu ở đây bị gạch chéo, đục bỏ, hoặc sửa lại—như thể có ai đó cố tình phủ nhận những luật lệ cũ.

“Những người ở đây…” An hỏi, “…họ là ai?”

“Là những kẻ từng được chọn làm người dẫn đường,” Ly đáp. “Nhưng họ không chấp nhận việc dẫn người khác đến một số phận đã định sẵn.”

Ly đặt tay lên cánh cửa. Không có tiếng động, không ánh sáng, nhưng một luồng khí ấm lan tỏa, như nhịp thở sâu và đều của một sinh thể khổng lồ đang ngủ.

“Cửa chỉ mở khi nó nhận ra người đứng trước,” Ly nói. “Không phải bằng tên. Bằng lựa chọn.”

An nhớ lại Ngưỡng Cửa, nhớ cảm giác bị lấy đi một phần ký ức. Anh hít sâu, đặt tay lên cửa, ngay bên cạnh tay Ly.

“Chúng tôi không tìm sự an toàn,” An nói, không biết mình đang nói với ai—cánh cửa, vùng đất, hay chính bản thân. “Chúng tôi tìm quyền được chọn.”

Cánh cửa rung nhẹ.

Một đường nứt mảnh xuất hiện giữa hai cánh đá, ánh sáng ấm áp từ bên trong tràn ra, xua tan bóng tối trong hang. Cánh cửa mở ra chậm rãi, đủ để hai người bước vào.

Bên trong không phải là một căn phòng khép kín, mà là một không gian rộng mở đáng kinh ngạc. Những bậc đá xếp thành vòng tròn, ở giữa là một ngọn lửa lớn cháy âm ỉ, không khói, không tro. Xung quanh ngọn lửa là những con người—không đông, nhưng đủ để An cảm nhận được sự hiện diện của họ.

Họ đủ mọi lứa tuổi. Có người mang vết sẹo cũ, có người khoác áo choàng sờn rách, có người chỉ ngồi lặng lẽ, ánh mắt sâu và bình thản. Tất cả đều mang trên người một dấu hiệu chung—biểu tượng ba phần đã bị phá vỡ, đeo như mặt dây chuyền hoặc khắc lên da.

Một người đàn ông tóc bạc đứng dậy khi thấy An và Ly. Ông cao, gầy, ánh mắt sáng và sắc.

“Lại có người bước qua Ngưỡng Cửa,” ông nói. “Và còn sống.”

“Chúng tôi không ở lại lâu,” Ly đáp. “Chỉ cần thông tin.”

Người đàn ông mỉm cười, nụ cười không hề thân thiện, nhưng cũng không thù địch. “Thông tin luôn có giá. Đặc biệt là ở đây.”

Ông quay sang nhìn An, ánh mắt dừng lại khá lâu trên chiếc la bàn mà An vẫn cầm trong tay.

“Dấu của kẻ mở lối,” ông nói khẽ. “Ta tưởng nó đã biến mất cùng người cuối cùng.”

An cảm thấy tim mình thắt lại. “Ông biết ông ngoại tôi?”

Người đàn ông gật đầu chậm rãi. “Biết. Và cũng chính vì ông ấy mà Trú Ẩn còn tồn tại.”

Cả không gian như lặng đi.

“Người Giữ Lối đang săn các lối mới,” ông tiếp tục. “Chúng tin rằng nếu kiểm soát được bản đồ, chúng sẽ kiểm soát được tương lai. Ông ngoại cậu đã ngăn điều đó… bằng cách phân tán các lối đi.”

“Và giờ chúng đang tìm lại chúng,” Ly nói.

“Đúng,” người đàn ông đáp. “Và chúng đã đánh hơi thấy cậu.”

An siết chặt la bàn. “Tôi không muốn trở thành nguyên nhân khiến nơi này gặp nguy hiểm.”

Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt An. “Quá muộn rồi. Từ khoảnh khắc cậu đặt la bàn vào tháp đá, lối đi đã bắt đầu tụ lại.”

“Vậy chúng tôi phải làm gì?” An hỏi.

Người đàn ông quay lại ngọn lửa trung tâm. Trong ánh lửa, An thấy những hình ảnh mờ ảo hiện lên—những con đường chồng chéo, những vùng đất khác nhau, và ở trung tâm, một khoảng trống đen đặc.

“Muốn phá vỡ vòng săn,” ông nói chậm rãi, “cậu phải đến Tâm Lối Đi—nơi mọi con đường đều bắt đầu và kết thúc.”

Ly hít sâu. “Không ai trở về từ đó.”

Người đàn ông gật đầu. “Nhưng có người đã đi. Và để lại một lời hứa.”

Ánh lửa bùng lên mạnh hơn. Trong khoảnh khắc ấy, An hiểu rằng con đường phía trước không còn là trốn chạy hay tìm hiểu nữa.

Nó là đối diện.

Và lần này, không ai có thể chọn thay anh.