22 (trong cơ thể Ethan) tiếp tục chuyến khám phá của mình. Cô ta không quan tâm đến các cuộc họp kinh doanh hay các dự án. Cô ta chỉ đi bộ. Ethan thật luôn đi bằng xe hơi tốc độ cao, nhưng 22 đi chậm, cảm nhận mọi thứ.
Cô ta đi bộ qua một công viên. Cô ta nằm dài trên bãi cỏ dưới ánh nắng mặt trời, cảm nhận hơi ấm trên da. Cô ta nhìn thấy những đứa trẻ chơi đùa, những người già tập Thái Cực Quyền. Cô ta lắng nghe tiếng ve kêu, tiếng gió xào xạc trong lá. Sự bình yên này là thứ mà Ethan thật chưa bao giờ cho phép mình cảm nhận.
"Ethan thật là ngu ngốc," 22 nghĩ. "Anh ta đã có một cơ thể, có thể cảm nhận được ánh nắng này, mà lại dành cả đời để nhìn vào bản vẽ lạnh lẽo."
Ethan (mèo), kiên nhẫn theo dõi, cố gắng dùng sức mạnh ý chí để làm cơ thể 22 quay trở lại thành phố. Anh ta cố gắng niệm tên các đối tác, các thuật ngữ kiến trúc. Nhưng 22 chỉ nhắm mắt lại, đung đưa theo tiếng nhạc vỉa hè, hoàn toàn bỏ qua anh ta.