c
22 (trong cơ thể Ethan) khám phá cảm giác của một cơ thể vật chất. Điều đầu tiên cô ta bị hấp dẫn không phải là kiến trúc hay danh vọng, mà là Mùi. Mùi của đất ẩm sau cơn mưa, mùi của gỗ cũ trong đền thờ, và đặc biệt là Mùi Thức Ăn.
22 (Ethan) lén lút trốn khỏi ngôi đền và đi lang thang. Cô ta đi qua một con phố đông đúc ở Sài Gòn (hoặc khu phố mang phong cách Á Đông). Cô ta ngửi thấy mùi hương đậm đà, quyến rũ từ một quán ăn nhỏ vỉa hè. Mặc dù Ethan thật luôn coi thường thức ăn đường phố và chỉ ăn đồ ăn kiêng đắt tiền, 22 lại bị cuốn hút.
Cô ta gọi một tô Phở. Cảm giác đầu tiên khi nếm nước dùng là một sự bùng nổ của vị giác. Cô ta ăn ngấu nghiến, cảm nhận vị mặn, vị ngọt, vị chua cay của ớt và chanh. "Đây là cuộc sống!" 22 thốt lên trong sự ngây ngất. "Nó ngon hơn mọi triết lý về mục đích sống!"
Ethan (là mèo) đã theo dõi và phát điên lên. Anh ta là một kiến trúc sư kiêu hãnh, và giờ cơ thể anh ta đang bị lãng phí vào một tô Phở rẻ tiền. Anh ta cố gắng kêu meo meo, nhảy lên bàn để ngăn cản, nhưng 22 chỉ nghĩ con mèo này đang đòi ăn và ném cho anh ta một miếng thịt. Ethan bị buộc phải ăn miếng thịt, cảm thấy sự sỉ nhục tột cùng.