Ethan (là mèo) cố gắng tiếp cận cơ thể của mình (22). Anh gào thét bằng tiếng mèo, cào cấu giường, cố gắng chỉ đạo 22. Nhưng 22, tò mò về cơ thể mới, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt thích thú.
Old Man Kaito (người giữ đền) bước vào. Ông nhìn cơ thể Ethan đã mở mắt, và sau đó cúi xuống nhìn con mèo hoang đang hoảng loạn. Ông mỉm cười một cách bí ẩn.
"Con mèo này, con đang căng thẳng quá," Kaito nói bằng giọng điệu trầm ấm, như thể ông đang nói chuyện với một người bạn cũ. "Hãy thư giãn. Đôi khi, sống chỉ đơn giản là sống, không cần phải gào thét về những thứ đã mất."
Kaito dường như hiểu được sự hiện diện của linh hồn Ethan bên trong con mèo. Ông bắt đầu chăm sóc 22 (Ethan), hướng dẫn cô ta cách di chuyển, cách ăn uống. 22 (Ethan) thực hiện những hành động vụng về, nhưng cô ta lại có vẻ thích thú với mọi cảm giác mới.
Ethan (mèo) bị buộc phải chấp nhận sự thật: Anh ta đã mất quyền kiểm soát. Anh ta chỉ có thể quan sát cơ thể mình sống một cuộc đời hoàn toàn khác, một cuộc đời bình dị mà anh đã từng khinh thường. Hành trình tái sinh thực sự bắt đầu, không phải bằng cách thiết kế Tòa Tháp Vô Cực, mà bằng cách học cách chấp nhận thân phận một con mèo và quan sát những điều bình thường.