Ethan bắt đầu bài học của mình bằng cách đưa 22 đi qua "Phòng Thành Tựu Vĩnh Cửu" của Thiên Giới – nơi lưu giữ hồ sơ về những công trình kiến trúc vĩ đại nhất.
Ethan chỉ vào hình ảnh các Kim Tự Tháp, Vạn Lý Trường Thành: "Thấy chưa? Đây là mục đích. Họ đã sống và họ đã để lại điều gì đó không thể bị lãng quên!"
22 chỉ nhìn với vẻ chán nản. Cô ta hỏi một câu hỏi đơn giản nhưng sắc bén: "Ngài nghĩ người thợ xây đã đổ mồ hôi dưới nắng để làm nên Kim Tự Tháp đó có hạnh phúc hơn không? Ngài nghĩ, sau khi người thiết kế Kim Tự Tháp chết đi, ông ta có còn cảm nhận được sự vĩ đại đó không?"
Câu hỏi của 22 khiến Ethan chùn bước. Anh nhận ra, anh đã dành cả cuộc đời để đuổi theo sự bất tử, nhưng sự bất tử đó lại không thể cảm nhận được. Nó chỉ là một khái niệm vô hồn.
22 dẫn anh đến một góc khác, nơi lưu giữ hình ảnh của những người đơn giản: một người mẹ đang nấu ăn, một người thợ mộc đang làm một chiếc ghế đơn giản. "Ngài thấy không? Cái ghế đó chỉ là gỗ. Nhưng nó giữ một người mẹ đang ôm con. Mục đích là cái ghế, hay là cái ôm?" 22 thách thức. Ethan bắt đầu nhận ra sự khác biệt giữa mục tiêu và ý nghĩa.