Tiếng động cơ chiếc sedan đời mới rầm rì đều đặn trên cao tốc Trung Lương không át nổi sự im lặng đến nghẹt thở bên trong khoang lái. Kim đồng hồ trên bảng taplo chỉ hơn ba giờ chiều. Nắng miền Tây những ngày cận Tết dội thẳng vào cửa kính, nóng hầm hập và chói gắt, nhưng không khí trong xe thì giống như đang bị khóa chặt trong một cái ngăn đông đá.
Linh ngồi ở băng ghế sau, dựa đầu vào cửa kính, đôi mắt dán chặt vào những cánh đồng sen đang lùi dần phía sau. Gương mặt cô lạnh băng, được che phủ bởi một lớp trang điểm đậm kiểu phương Tây với hàng eyeliner sắc lẹm và màu son cá tính. Mái tóc bạch kim – thứ mà ông nội cô ở dưới quê chắc chắn sẽ gọi là "tóc trắng như ma" – rũ xuống che nửa khuôn mặt. Cô không nhìn ba, cũng chẳng nhìn mẹ. Đôi tai được bịt kín bởi chiếc headphone cỡ lớn, bên trong là những giai điệu Heavy Metal chát chúa đang gầm thét, như một nỗ lực tuyệt vọng để xây dựng bức tường ngăn cách với thế giới thực tại.
Ở ghế lái, ông Bảy Sơn siết chặt vô lăng đến mức những khớp xương ngón tay trắng bệch ra. Ông thỉnh thoảng nhìn con gái qua gương chiếu hậu, cơ mặt giật nhẹ. Bên cạnh ông, bà Mai đang giả vờ lướt iPad, nhưng thực tế cả mười phút nay bà chẳng chuyển sang trang mới nào. Bà không dám lên tiếng, bởi bà biết chỉ cần một mồi lửa nhỏ, cái thùng thuốc súng trong xe này sẽ nổ tung.
Cơn giận của ông Sơn đã tích tụ từ ba ngày trước, khi ông phải gần như dùng "biện pháp mạnh" để lôi con gái ra khỏi căn hộ studio bừa bãi trên Sài Gòn. Linh đã tuyên bố xanh rờn là Tết này cô ở lại thành phố để chạy deadline, thực chất là để đi dự mấy cái tiệc tùng của giới nghệ sĩ tự do mà ông Sơn gọi là "lũ vô loài". Đối với một người đàn ông miền Tây đi lên từ hai bàn tay trắng, học hành đỗ đạt rồi làm đến chức trưởng phòng một viện nghiên cứu như ông, sự nổi loạn của Linh là một cái tát vào danh dự của gia đình.
"Linh, bỏ cái tai nghe ra. Ba nói chuyện với con."
Giọng ông Sơn trầm và đục, vang lên trong khoang xe chật hẹp. Linh không nghe thấy, hoặc đúng hơn là cô vờ như không nghe thấy. Cô nhắm nghiền mắt, nhịp chân theo tiếng trống gầm rú trong tai.
Ông Sơn liếc nhìn gương chiếu hậu một lần nữa. Cơn giận xộc lên não. Ông thấy cái vẻ bất cần đó là một sự sỉ nhục.
"Tao nói mày có nghe không? Bỏ cái đó xuống!" Ông Sơn gầm lên, tay đập mạnh vào vô lăng khiến bà Mai giật mình đánh rơi chiếc iPad xuống sàn xe.
Linh vẫn im lặng. Cô chỉ khẽ chỉnh lại tư thế ngồi, cố tình quay hẳn mặt ra phía cửa sổ, khoe trọn những chiếc khuyên tai bạc lấp lánh dưới nắng.
"Anh thôi đi, con nó đang mệt..." Bà Mai khẽ khàng can ngăn, giọng run run.
"Mệt cái gì? Nó mệt hay là nó đang khinh thường cái nhà này? Mày nhìn cái mặt nó kìa Mai, có giống con gái nhà lành không? Về quê lần này, tao nhục với dòng họ một, thì tao nhục với cái bản thân tao mười vì không dạy nổi nó!"
Ông Sơn đột ngột thắng gấp. Chiếc xe lạng nhẹ rồi dừng khựng lại bên làn dừng khẩn cấp trên đường cao tốc. Tiếng lốp xe rít lên ghê người. Theo quán tính, Linh bị xô mạnh về phía trước, trán đập vào lưng ghế tài xế. Chiếc tai nghe văng khỏi tai cô, rơi xuống kẽ ghế.
Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm trong vài giây. Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt trang điểm cầu kỳ giờ hằn lên những tia máu vì giận dữ. Cô không thèm xoa chỗ đau trên trán, mà nhìn thẳng vào gương chiếu hậu, đối diện với ánh mắt rực lửa của ba mình.
"Ba điên à? Ba muốn cả nhà chết hết đúng không?" Linh gắt lên, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ và vì sự kìm nén bấy lâu.
Ông Sơn quay phắt người lại, tay ông thò ra phía sau, chộp lấy chiếc điện thoại đang nằm chơ vơ trên ghế cạnh Linh. Không để cô kịp phản ứng, ông quăng mạnh nó ra ghế sau, sát cửa kính bên kia.
"Mày nói ai điên? Tao bắt mày về quê ăn Tết là để mày nhớ cái gốc gác của mày, chứ không phải để mày ngồi đây làm cái bộ mặt hình sự đó với tao! Mày nhìn lại mày đi Linh, mày là ai? Mày làm cái nghề 'vẽ bậy vẽ bạ' đó rồi mày tưởng mày ngon hơn người ta sao?"
Linh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Gốc gác? Ba về quê vì ba yêu nội, yêu họ hàng, hay ba về vì ba sợ ông Chín Quyền, sợ bà Hai Chanh nói ba không có con nối dõi, không dạy nổi con gái? Ba sống vì cái miệng của thiên hạ, sao bắt con phải sống giống ba?"
"Mày..." Ông Sơn giơ tay lên, định giáng một bạt tai nhưng bà Mai kịp thời chồm người sang giữ lấy tay ông.
"Sơn! Anh bình tĩnh lại! Đang trên đường mà!" Bà Mai khóc nấc lên.
Linh không hề né tránh. Cô rướn người tới trước, đưa cái mặt đầy khuyên và mái tóc trắng về phía ba mình. "Ba đánh đi! Đánh cho chết luôn cũng được, rồi ba mang cái xác con về rạch Cầu Quay mà giải trình với họ hàng. Nói là con ba nó hư quá nên ba giết nó rồi. Như vậy ba đỡ nhục hơn đó!"
Cánh tay ông Sơn run rẩy rồi từ từ hạ xuống. Ông nhìn con gái – đứa trẻ từng ngồi trên cổ ông đi xem pháo hoa đêm giao thừa ngày nào, giờ đây nhìn ông bằng ánh mắt của một kẻ thù. Trái tim người đàn ông trung niên như bị ai bóp nghẹt. Ông quay người lại, nổ máy xe, đôi bàn tay vẫn chưa thôi run rẩy trên vô lăng.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, nhưng bầu không khí đã không còn là "đóng băng" nữa, mà là một sự nổ vỡ tan tành. Linh nhặt chiếc điện thoại lên, màn hình đã nứt một đường dài chạy dọc thân máy. Cô không khóc. Những giọt nước mắt của cô đã cạn từ cái năm cô quyết định nhuộm tóc màu này để phản kháng lại sự áp đặt của ba.
Chiếc xe rời cao tốc, rẽ vào những cung đường nhỏ hơn, hai bên đường là những rặng dừa nước bát ngát và mùi bùn đất đặc trưng của miền Tây. Những ngôi nhà bắt đầu thưa thớt hơn, thay vào đó là màu xanh lơ của nước sông và màu vàng của hoa mai sớm.
Linh nhìn xuống bàn tay mình, những móng tay được sơn đen bóng. Cô biết, rạch Cầu Quay đang đợi cô phía trước không phải là một kỳ nghỉ, mà là một trận chiến sinh tử. Ở đó, có những người đang mài sẵn "lưỡi dao" ngôn từ để xâu xé cô, và có một người ba đang sẵn sàng hy sinh con gái mình để giữ vững cái danh dự trí thức mỏng manh.
Xe đi qua một cây cầu sắt cũ kỹ, tiếng sắt thép rên rỉ dưới bánh xe như báo hiệu cho những ngày giông bão sắp tới. Phía xa, cổng chào rạch Cầu Quay hiện ra dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch. Linh hít một hơi thật sâu, mùi khói đồng cháy khét nồng nặc tràn vào khoang xe. Cô nhận ra, mình đã thực sự bị đưa về đến "pháp trường".
Ngay phía trước cổng nhà nội, bóng dáng bà Hai Chanh đang đứng chống nạnh, mắt nheo lại nhìn về phía chiếc xe như một con diều hâu đang nhắm con mồi. Linh thấy tim mình thắt lại một nhịp, không phải vì sợ, mà vì cô biết cái Tết này, không ai trong gia đình họ có thể lành lặn trở về.