MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIMChương 2: ĐỔ BỘ XỨ DỪA

HÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIM

Chương 2: ĐỔ BỘ XỨ DỪA

1,476 từ · ~8 phút đọc

Chiếc sedan đen bóng lừ lừ lăn bánh vào con lộ tẻ dẫn đến rạch Cầu Quay, trông chẳng khác nào một con cá voi đen lạc quẻ giữa bầy cá lòng tong. Đường quê miền Tây những ngày cuối năm đầy ổ gà, ổ voi và những đống rơm rạ khô giòn vứt bừa bãi. Mỗi lần xe sập gầm, ông Bảy Sơn lại rít lên một tiếng đau xót như thể có ai vừa dùng dao khứa vào lòng mình, còn bà Mai thì bám chặt tay vịn, miệng không ngừng lầm rầm cầu nguyện cho bốn cái lốp xe triệu bạc được bình an vô sự.

Linh vẫn ngồi đó, mặt trơ ra như một pho tượng sáp bị hỏng. Cô cảm nhận được từng đợt rung lắc đang dội thẳng vào cái đầu đang đau ong ong vì thiếu ngủ. Sau màn kịch tính "thắng gấp quăng điện thoại" trên cao tốc, khoang xe giờ đây im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng một con muỗi đang bay vo ve ngoài cửa kính.

"Tới rồi đó. Linh, chỉnh lại cái đầu tóc cho đàng hoàng coi!" Ông Sơn gầm ghè, mắt liếc qua gương chiếu hậu với vẻ đầy cảnh báo.

Linh chẳng buồn đáp. Cô lười lĩnh lôi trong túi xách ra một chiếc lược, chải qua loa mái tóc bạch kim đang rối bời, rồi cố tình kéo thêm mấy sợi khuyên tai bạc cho nó lủng lẳng đầy thách thức. Với Linh, đây không phải là về quê ăn Tết, đây là một cuộc đổ bộ của "người ngoài hành tinh" xuống vùng đất đỏ sình lầy.

Xe vừa dừng hẳn trước cổng nhà nội, bụi đất còn chưa kịp lắng xuống thì một bóng người từ trong hiên đã phi ra với tốc độ của một vận động viên điền kinh chuyên nghiệp. Đó là bà Hai Chanh. Bà Hai Chanh năm nay ngoài sáu mươi, dáng người đậm đà, vận bộ đồ bà ba màu hoa mười giờ rực rỡ đến mức làm chói mắt cả những con gà đang bới đất gần đó. Bà đứng chống nạnh, đôi mắt ti hí nheo lại như hai vệt dao lam, quét một lượt từ đầu xe đến đuôi xe trước khi dừng lại ngay cửa sau.

"Trời đất thiên địa ơi! Thằng Bảy về đó hả bây?" Tiếng bà Hai vang lên rổn rảng, vang vọng khắp rạch Cầu Quay như tiếng loa phát thanh phường.

Cửa xe mở ra. Ông Sơn bước xuống, cố gắng lấy lại vẻ đạo mạo của một trưởng phòng trí thức thành phố, miệng cười gượng gạo: "Dạ, tụi con mới về tới nè chị Hai."

Bà Mai cũng tất tả xuống xe, tay xách nách mang đủ thứ quà cáp cao sang: "Dị Hai khỏe không chị? Tụi em có mua chút yến sào với..."

Nhưng bà Hai Chanh chẳng thèm nhìn mớ yến sào đắt đỏ đó. Mọi sự tập trung của bà đang dồn vào cánh cửa sau vừa mới mở ra. Linh bước xuống xe. Khoảnh khắc đôi giày Dr. Martens đen ngòm, hầm hố của cô chạm xuống mặt đất đầy phân gà và rơm rạ, cả không gian dường như ngưng đọng.

Linh vươn vai một cái thật dài, để lộ chiếc áo crop-top đen ôm sát và vòng eo có đeo một sợi xích bạc nhỏ. Mái tóc bạch kim sáng loáng dưới nắng chiều miền Tây trông chẳng khác nào một đốm vôi sống giữa đám cây lá um tùm. Đám trẻ con nhà hàng xóm đang chơi bắn bi gần đó đồng loạt há hốc mồm, có đứa còn sợ quá đánh rơi luôn vốc bi xuống mương.

Bà Hai Chanh chết trân mất ba giây. Bà dụi mắt, rồi lại dụi mắt lần nữa như thể không tin vào những gì mình đang thấy. Sau đó, bà đưa tay che miệng, phát ra một tiếng kêu thất thanh:

"Hú hồn hà! Thằng Bảy, mày chở con ma da ở rạch nào về đây vậy bây?"

Ông Sơn mặt tím tái, lúng túng đẩy Linh tới trước: "Dạ... con Linh đó chị Hai. Nó làm... nó làm nghệ thuật nên cái đầu nó hơi lạ tí."

Bà Hai Chanh tiến lại gần, đi vòng quanh Linh một vòng như đang kiểm tra một món hàng lạ từ biên giới mới chuyển về. Bà dùng ngón tay mập mạp của mình chỉ thẳng vào mái tóc trắng xác của Linh, giọng mỉa mai:

"Nghệ thuật hả? Tao tưởng nó bị trúng gió rồi tóc nó bạc trắng ra vậy chứ! Rồi mấy cái khuyên trên tai nó kìa, nhìn y chang cái dàn móc áo của tao ở sau hè. Trời ơi là trời, con gái con lứa gì mà mặc cái quần rách nát y như bị chó đuổi từ Sài Gòn tới đây vậy hả Linh?"

Linh nhìn bà Hai Chanh, nở một nụ cười không thể "giả trân" hơn: "Dạ, con chào bác Hai. Cái này là mốt 'cái bang' đó bác, bác không hiểu được đâu."

"Bác cái con khỉ! Tao là Hai Chanh của mày đây!" Bà Hai chống nạnh, giọng bắt đầu cao vút lên theo đúng tông của dân miền Tây sắp sửa vào trận chửi. "Cái thứ tóc tai này ở trên trển gọi là nghệ thuật chứ ở đây người ta gọi là 'cô hồn' rạch đó bây. Nhìn nó giống mấy đứa đi bụi đời xóm chợ quá trời quá đất. Thằng Bảy à, mày dạy con kiểu gì mà để nó thành con vẹt trắng vầy nè?"

Ông Sơn chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức. Ông lườm Linh một cái cháy mặt, rồi vội vàng đánh tiếng lảng sang chuyện khác: "Thôi thôi, nóng quá, chị cho tụi con vô nhà chào mẹ cái đi."

Cả gia đình lục đục khiêng vác đồ đạc vào nhà dưới sự giám sát nghiêm ngặt của bà Hai Chanh. Bà nội từ trong buồng bước ra, tay run run chống gậy. Nhìn thấy Linh, bà nội khựng lại, cặp kính lão suýt chút nữa rơi khỏi sống mũi.

"Linh đó hả con? Sao... sao tóc con giống ông nội con lúc hấp hối vậy?" Bà nội thốt lên đầy xót xa.

Linh thấy tim mình hơi thắt lại một chút vì lời nói ngây ngô của bà nội, nhưng bà Hai Chanh đã kịp thời chen vào, phá tan bầu không khí cảm động: "Má thấy chưa? Con con nhỏ Linh đó. Nó về nó ám cái nhà mình đó má. Đầu năm đầu tháng mà nó diện nguyên cây đen, tóc thì trắng như tang chế. Tụi bây đem 'đám ma' về nhà hả Sơn?"

Bà Mai vội vàng giải thích: "Dị Hai nói quá lời, con nhỏ nó chỉ nhuộm tóc thôi mà..."

"Nhuộm cái gì mà nhuộm!" Bà Hai Chanh vẫn không buông tha, bà quay sang nhìn mấy cái hình xăm nhỏ sau gáy Linh khi cô cúi xuống nhặt đồ. "Trời đất ơi, nó còn vẽ bùa lên người nữa kìa má! Thằng Bảy, mày đi làm quan to trên thành phố cho lắm vào rồi mày để con mày thành cái bảng quảng cáo di động vầy nè hả?"

Linh quẳng cái vali xuống sàn nhà gỗ kêu "rầm" một cái. Cô nhìn thẳng vào bà Hai Chanh, ánh mắt tóe lửa: "Con thích thì con làm thôi, tiền con làm ra con tiêu, tóc con con nhuộm. Bác Hai lo cho mấy con gà nhà bác đi, đừng có lo cho cái đầu của con!"

Cả gian nhà chính im phăng phắc. Tiếng một con thạch sùng chặc lưỡi trên xà nhà nghe rõ mồn một. Bà Hai Chanh tức đến mức mặt đỏ lựng như gạch cua, đôi môi run rẩy chỉ vào Linh:

"Mày... mày dám hỗn với tao hả? Thằng Bảy, mày coi nó chưa! Nó mới về tới cổng là nó xả vô mặt tao rồi đó!"

Ông Sơn mặt bừng bừng sát khí. Ông tiến lại gần Linh, cánh tay cuộn chặt lại. Linh không lùi bước, cô đứng thẳng, nhìn ba mình bằng ánh mắt không sợ hãi. Sự căng thẳng giữa hai cha con như một sợi dây đàn sắp đứt. Đúng lúc đó, từ phía cổng, ông Chín Quyền – trưởng họ, người quyền lực nhất rạch Cầu Quay – lững thững đi vào với cái tẩu thuốc trên môi và ánh mắt già dơ đầy định kiến, chỉ nhìn lướt qua chiếc xe sedan rồi dừng lại ngay vị trí của Linh như thể đang nhìn thấy một mớ rác rưởi rơi giữa sảnh đường.

Mọi người nín thở, vì ai cũng biết, bà Hai Chanh chỉ mới là "món khai vị", còn ông Chín Quyền mới thực sự là "món chính" đầy cay đắng mà gia đình ông Sơn phải nuốt trôi trong cái Tết này.