MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIMChương 3: CƠN ÁC MỘNG WI-FI

HÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIM

Chương 3: CƠN ÁC MỘNG WI-FI

1,513 từ · ~8 phút đọc

Nếu có một giải thưởng dành cho "Sự kiên nhẫn hèn mọn nhất năm", chắc chắn giải đó phải thuộc về cái điện thoại đang nằm thoi thóp trong tay Linh. Sau trận "đổ bộ" kinh điển tại cổng nhà nội, Linh bị tống vào căn buồng cũ ở chái bếp. Căn phòng này có mùi của sáu mươi năm lịch sử: mùi gỗ mục, mùi gián chết khô, và đặc biệt là mùi của sự tuyệt vọng về mặt công nghệ.

Linh đứng trên giường, hai tay giơ cao điện thoại như đang làm lễ tế thần mặt trời. Cô xoay 360 độ, chân nhón lên hết cỡ, mặt nhăn nhó như đang dò mìn.

"Một vạch... làm ơn đi... một vạch thôi mà!" Linh lẩm bẩm, mồ hôi chảy ròng ròng trên lớp phấn nền đắt đỏ.

Ở rạch Cầu Quay, sóng điện thoại là một thứ xa xỉ phẩm chỉ dành cho những người có "nhân phẩm" cao. Điện thoại của Linh báo "No Service" (Không dịch vụ) một cách lạnh lùng. Với một đứa làm nghề Freelance Designer như cô, việc mất mạng chẳng khác nào bị cắt oxy. Deadline đang réo rắt trên Sài Gòn, khách hàng đang chờ duyệt file, mà ở đây, đến cả cái tin nhắn văn bản cũng phải mất mười lăm phút mới bay qua được rặng dừa.

"Trời ơi! Cái chỗ này là tam giác quỷ Bermuda hay gì?" Linh gầm lên, quăng chiếc điện thoại xuống nệm. Chiếc nệm bông cỏ cũ kỹ bốc lên một luồng bụi mịn làm cô hắt xì liên tục năm cái.

"Linh! Mày làm cái giống gì trong đó mà nhảy rầm rầm vậy con?" Tiếng bà Hai Chanh rổn rảng dội vào từ phía hiên sau. "Ra đây phụ tao lặt lá mai, ngồi đó mà nhảy đồng hả mậy?"

Linh bước ra, mặt hầm hầm. Cô nhìn thấy ba cô, ông Bảy Sơn, đang ngồi nhàn nhã uống trà với ông Chín Quyền dưới gốc cây mận. Ông Sơn nhìn thấy con gái với vẻ mặt sắp bốc hỏa thì khẽ nhấp một ngụm trà, đắc thắng nói: "Ở đây không có Wi-Fi cho mày quậy đâu con. Lo mà tịnh tâm đi."

Linh không thèm nhìn ba, cô tiến thẳng về phía bà nội đang ngồi lụ khụ trên chiếc ghế mây. "Nội ơi, nhà mình có... có cục Wi-Fi nào giấu đâu đó không nội?"

Bà nội ngước đôi mắt đục mờ lên, ngơ ngác hỏi: "Cái cục... Quai Phai hả con? Để nội hỏi thằng Chanh coi nó có mua hồi nào không. Mà cái đó để kho cá hay xào lăn hả con?"

Linh thở dài thườn thượt. Đúng lúc đó, Tuấn – thằng anh họ "đen thui" vừa đi thả lưới về – đi ngang qua. Tuấn nhìn bộ dạng của Linh thì cười sặc sụa, hàm răng trắng nhởn nổi bật trên nước da cháy nắng: "Kiếm sóng hả em gái Sài Gòn? Muốn có mạng thì trèo lên cái cây dừa sau chuồng heo kia kìa. Chỗ đó là 'trạm phát sóng' duy nhất của cái xóm này đó."

Linh nhìn cây dừa cao vút, rồi nhìn bộ đồ đen bó sát và đôi giày hiệu của mình. Cô nghiến răng: "Đừng có giỡn mặt nha cha nội!"

Nhưng deadline không chờ đợi ai. Một tiếng sau, người dân rạch Cầu Quay được chứng kiến một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu: Một cô gái tóc trắng bạch kim, quần jean rách tơi tả, đang đu bám trên thân cây dừa sau chuồng heo. Linh một tay ôm thân cây, một tay cầm điện thoại đưa ra không trung, miệng không ngừng chửi thề bằng tiếng Anh.

"Hú... hú... có mạng rồi! Má ơi, hai vạch rồi!" Linh reo lên như bắt được vàng. Cô bắt đầu điên cuồng bấm gửi email.

Dưới gốc dừa, bà Hai Chanh đứng chống nạnh, mặt méo xệch nhìn ông Bảy Sơn: "Sơn à, tao nói rồi mà mày không tin. Con nhỏ này nó bị ma nhập thiệt rồi. Mày coi nó leo cây dừa kìa, có con gái nhà lành nào mà leo cây dừa như khỉ đột vậy không?"

Ông Sơn nhìn lên, miếng trà trong miệng suýt chút nữa phun ra ngoài. Ông gào lên: "Linh! Mày xuống ngay cho tao! Mày định làm nhục tao đến mức nào nữa hả con?"

"Ba im đi! Con đang cứu sự nghiệp của con!" Linh hét ngược lại từ trên ngọn dừa. "Sóng ở dưới đất nó 'chết' sạch rồi, chỉ có trên này mới thở được thôi!"

Vừa lúc đó, bà nội lụ khụ đi ra, tay cầm cái nón lá. Bà nhìn lên ngọn cây, nheo nheo mắt rồi thảng thốt: "Cứu mẹ với bay ơi! Con Linh nó tính nhảy cây dừa tự tử vì không có Quai Phai xào lăn kìa!"

Tiếng của bà nội như tiếng còi báo động. Chỉ trong vòng năm phút, nửa cái rạch Cầu Quay kéo tới chuồng heo nhà nội. Các cô, các chú, các dì đứng vòng trong vòng ngoài, ai cũng ngửa cổ lên nhìn.

"Trời ơi, con nhỏ này tóc trắng chắc là tiên nữ giáng trần hạ cánh nhầm xuống cây dừa rồi!" Bà Tám bán tạp hóa bình phẩm. "Tiên nữ gì mà mặc đồ như thiếu vải vậy bà? Ma dừa thì có!" Một ông chú khác bồi thêm.

Linh đang mải miết nhấn nút "Send" thì bất ngờ, từ phía sau chuồng heo, một con heo nái sổng chuồng lao ra, đâm sầm vào gốc dừa làm cái cây rung rinh một cú cực mạnh. Linh giật mình, chiếc điện thoại – vật báu duy nhất – tuột khỏi tay, rơi tự do qua những tán lá dừa rồi "tỏm" một phát xuống ngay mương nước thải của chuồng heo.

Một sự im lặng bao trùm. Linh nhìn theo quỹ đạo rơi của chiếc điện thoại mà tim như ngừng đập.

Cô tụt xuống cây dừa với tốc độ ánh sáng, không còn thiết gì đến hình tượng "gái phố" sang chảnh. Linh đứng bên mép mương, nhìn cái điện thoại đang sủi tăm giữa làn nước màu nâu đen huyền bí.

"Con... con điện thoại của tôi..." Linh thút thít, mặt mếu xệch.

Bà Hai Chanh tiến lại gần, nhìn vào cái mương rồi nhìn Linh, tặc lưỡi: "Đó, thấy chưa. Ma dừa nó bắt cái máy đó rồi. Đầu năm đầu tháng không lo quét nhà, cứ lo trèo cây tìm Quai Phai. Giờ thì mạng mọt gì cũng xuống mương hết nha con."

Ba Linh, ông Sơn, lúc này đi tới. Nhìn thấy con gái lem luốc bùn đất, tóc tai rũ rượi đứng bên chuồng heo, nỗi nhục nhã của một người trí thức dâng lên đến tận cổ. Nhưng nhìn ánh mắt tuyệt vọng của con gái, ông lại thấy hơi xót. Tuy nhiên, sự giáo điều đã thắng thế.

"Cười cái gì? Mọi người giải tán đi!" Ông Sơn quát đám đông, rồi quay sang Linh: "Vô nhà rửa mặt mày đi. Cái điện thoại đó coi như bỏ. Coi như ông trời bắt mày phải đoạn tuyệt với cái thứ phù phiếm đó để mà ăn cái Tết cho đàng hoàng."

Linh quay sang nhìn ba, ánh mắt tràn đầy sự phẫn uất: "Ba nói hay lắm. Ba có biết cái đó là công việc của con không? Ba có biết con phải làm bao nhiêu đêm mới mua được nó không? Ba lúc nào cũng chỉ biết cái diện mạo của ba thôi!"

Cô bỏ chạy vào nhà, bỏ lại sau lưng tiếng cười hố hố của anh họ Tuấn và tiếng lầm bầm của bà Hai Chanh về việc phải đi cúng giải hạn cho cái chuồng heo vì bị "vận đen" của Linh ám vào.

Tối đó, rạch Cầu Quay chìm vào bóng tối. Linh ngồi trong buồng, nhìn cái điện thoại đã được vớt lên nhưng im lìm không một tia chớp tắt, dù đã được cô tận tâm lau bằng rượu đế của ba. Cô thấy mình hoàn toàn bị cô lập, bị tước đoạt vũ khí, và bị ném vào một thế giới mà cô vốn dĩ đã cố gắng xóa sạch khỏi ký ức.

Cái Tết chỉ mới bắt đầu, mà Linh đã cảm thấy mình như một tù nhân không có quyền kháng cáo. Cô không hề biết rằng, cái điện thoại nằm dưới mương chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những thảm họa "dở khóc dở cười" tiếp theo, khi mà bà nội quyết định sẽ "thanh tẩy" mái tóc bạch kim của cô bằng một loại nước thần thánh mà bà đã chuẩn bị sẵn từ chiều.

Một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Giọng bà nội run run bên ngoài: "Linh ơi... ra nội biểu. Nội nấu nước bồ kết với lá bưởi rồi nè, ra đây nội gội đầu cho sạch cái 'ma dừa' nó ám nha con..."

Mùi bồ kết nồng nặc len lỏi qua khe cửa, và Linh kinh hoàng nhận ra, "cuộc chiến" gìn giữ nhan sắc của mình chính thức bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.