Sau thảm họa "điện thoại lặn mương phân heo", Linh chính thức trở thành một thực thể vô hồn, vật vờ khắp nhà nội như một bóng ma bạch kim bị tước đoạt quyền công dân toàn cầu. Sáng 28 Tết, rạch Cầu Quay rộn ràng tiếng heo kêu, tiếng xắt củ kiệu sồn sột, nhưng đối với Linh, đó là âm thanh của địa ngục. Cô đang phải chịu hình phạt khổ sai: Phụ nội nấu nồi thịt kho tàu – linh hồn của mâm cơm ngày Tết miền Tây.
"Linh, con cầm cái gáo dừa ra đây, múc nước màu rồi trông chừng nồi thịt cho nội. Tuyệt đối không được để lửa hỗn, thịt nó áp chảo là đắng nghét đó nghe con!" Bà nội vừa dặn vừa lụ khụ bưng rổ trứng vịt đã luộc sẵn đặt cạnh bếp lò.
Linh nhìn cái bếp củi đang bốc khói nghi ngút mà muốn tiền đình. Khói ám vào mắt, vào tóc, vào cả cái áo thun hiệu của cô một mùi hương "quyến rũ" của củi ướt và tro bếp. Cô cầm cái vá gỗ, thọc mạnh vào nồi thịt như đang muốn đâm chết mấy cục thịt mỡ đang nổi lềnh bềnh. Đúng lúc này, chiếc điện thoại dự phòng cũ kỹ mà cô vừa "mượn tạm" của thằng Tuấn (loại điện thoại màn hình trắng đen có trò rắn săn mồi) bỗng rung lên bần bật trong túi quần.
Là cuộc gọi từ bạn trai cô trên Sài Gòn. Linh vội vàng nép vào góc kẹt sau hàng lu vại, tay vẫn cầm cái vá, giọng rít qua kẽ răng: "Alo? Sao giờ này mới gọi? Anh có biết em đang sống trong thời kỳ đồ đá không? Điện thoại xịn rơi xuống mương heo rồi, giờ em đang phải đứng trông cái nồi thịt kho chết tiệt này đây!"
Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xập xình của một buổi party tất niên vang lên khiến lòng Linh càng thêm điên tiết. "Hả? Em nói cái gì? Sao ở dưới đó ồn vậy? Tiếng củi nổ hả? Sao em không lên Sài Gòn đi, mọi người đang đi Rooftop bar đây này!"
"Anh im đi! Ba mẹ em bắt em về, giờ em còn bị bà cô Hai Chanh soi như soi camera an ninh đây này! Anh không thương em thì thôi còn khoe đi chơi hả?" Linh gào lên, quên mất là mình đang đứng ngay cạnh nồi thịt.
Cơn giận bốc lên đầu làm Linh quên sạch lời nội dặn. Cô vừa cãi nhau với người yêu, vừa cầm hũ đường trút đại vào nồi thịt để "dằn mặt" sự cay đắng của cuộc đời. Chưa hết, thấy nồi nước có vẻ cạn, cô tiện tay bưng luôn cái bình sứ cạnh đó đổ thêm vào một hơi dài.
"Mày làm cái gì đó Linh?" Tiếng bà Hai Chanh vang lên như tiếng sét đánh ngang tai.
Linh giật mình, chiếc vá gỗ rơi thẳng vào nồi nước sôi làm nước bắn tung tóe lên đôi tay trắng trẻo. Cô hét lên một tiếng đau đớn, điện thoại rơi ra, may mà lần này nó rơi vào đống tro chứ không phải mương heo. Bà Hai Chanh lao vào bếp như một cơn lốc, bà nhìn vào nồi thịt rồi hét lên một tiếng kinh hoàng còn lớn hơn cả Linh:
"Trời đất ơi! Thần linh ơi! Thằng Sơn đâu ra mà coi con mày nè! Nó kho thịt hay nó định đầu độc cả cái dòng họ này vậy hả?"
Mùi thịt kho thường ngày thơm nức mũi, nhưng nồi thịt của Linh lúc này đang bốc lên một mùi hương "lạ" đến mức lạ lùng. Nó có mùi ngọt gắt của cả ký đường, mùi khét lẹt của lửa hỗn, và đặc biệt là một mùi hăng hắc vô cùng khó chịu. Bà nội cũng lật đật chạy vào, nhìn nồi thịt đã chuyển sang màu đen kịt như hắc ín, bà mếu máo:
"Con ơi... sao con lại đổ cả bình rượu thuốc của nội vào nồi thịt vậy con?"
Linh nhìn cái bình sứ trống rỗng, mặt tái mét: "Con... con tưởng đó là nước dừa... tại nó để trong bình sứ..."
Ông Sơn và bà Mai đang dọn dẹp nhà trên cũng phải chạy xuống vì tiếng la hét. Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong bếp, ông Sơn tức đến mức run cả người. Nồi thịt kho tàu là bộ mặt của chủ nhà ngày Tết, là công sức nuôi heo cả năm trời, vậy mà giờ đây nó biến thành một món "lẩu hóa học" đen ngòm và bốc mùi rượu thuốc trị đau khớp.
Bà Hai Chanh bắt đầu bài ca quen thuộc, tay chỉ thẳng vào mặt mẹ Linh: "Mai à, cô nhìn con gái cô đi! Con gái nhà người ta giờ này lo tươm tất dưa giá, lạt bánh chưng. Còn con nhỏ này, tay thì cầm điện thoại hú hí với trai, tay thì quăng rượu thuốc vào nồi thịt. Nó coi cái Tết của nhà này như trò đùa vậy đó hả?"
"Dì thôi đi!" Linh bật khóc, không phải vì hối lỗi mà vì ức chế. "Con đã nói là con không muốn về rồi! Con không biết nấu bếp củi, con không biết phân biệt rượu với nước dừa! Tại sao cứ bắt con phải làm những thứ con không thích rồi chửi con?"
"Mày còn dám lớn tiếng?" Ông Sơn bước tới, gạt phăng cái bình sứ rơi xuống sàn vỡ tan tành. "Mày hư hỏng đến mức này là do tao quá nuông chiều mày trên phố. Nồi thịt này trị giá cả triệu bạc, nhưng cái danh dự của tao với dòng họ này là vô giá. Mày làm cháy nồi thịt, mày làm nhục mặt tao trước mặt dì Hai!"
Linh nhìn ba mình, ánh mắt ông đầy sự thất vọng và cả sự sĩ diện đến cực đoan. Cô cười nhạt, nước mắt chảy dài trên má: "Danh dự? Ba chỉ cần cái nồi thịt thơm để khoe với hàng xóm thôi đúng không? Ba đâu có quan tâm con vừa bị bỏng tay!"
Cô giơ bàn tay đỏ ửng vì nước sôi lên, nhưng ông Sơn đã quay mặt đi, chỉ biết xin lỗi bà Hai Chanh và an ủi bà nội. Linh thấy mình như một người dưng ngay chính trong căn nhà của nội. Cô lùi lại, nhặt cái điện thoại cùi bắp lên, quay lưng chạy thẳng ra phía sau vườn dừa.
Bóng tối của ngày 28 Tết bắt đầu phủ xuống. Linh ngồi thụp xuống cạnh gốc dừa, mặc kệ lũ muỗi đói đang bu vào. Từ phía nhà bếp, tiếng bà Hai Chanh vẫn còn văng vẳng: "Đúng là thứ con gái chỉ biết hưởng thụ, sau này có lấy chồng chắc nó đốt luôn nhà chồng quá bây ơi!"
Linh siết chặt bàn tay đang đau rát, lòng tự nhủ: "Chỉ còn 3 ngày nữa thôi... mình nhất định phải thoát khỏi cái rạch này." Nhưng cô không ngờ rằng, nồi thịt cháy khét mới chỉ là khởi đầu cho một chuỗi "hàm oan" mà cô sắp phải gánh chịu khi bữa cơm tất niên với đầy đủ họ hàng đang đến gần.