Nếu như nồi thịt kho tàu của ngày 28 là một vụ nổ nhiệt hạch về mặt vị giác, thì bữa cơm chiều nay chính là phiên tòa xét xử tội lỗi của Linh trước toàn thể bồi thẩm đoàn rạch Cầu Quay. Sau khi "vinh dự" biến nồi thịt kho thành món siro rượu thuốc đen ngòm, Linh bị áp giải lên nhà trên. Cô ngồi bó gối trên chiếc phản gỗ lên nước bóng lộn, đối diện là một dàn "đại biểu" họ hàng xa gần.
Không khí đặc quánh mùi nhang trầm quyện với mùi mắm kho và cả mùi... soi mói kinh điển của miền Tây. Bà Hai Chanh sau một buổi chiều đi rêu rao khắp xóm về "con nhỏ tóc trắng phá gia chi tử" của nhà ông Sơn, giờ đây đang ngồi chễm chệ ở vị trí đắc địa nhất, tay cầm chiếc quạt giấy phẩy phẩy, mắt liếc Linh sắc lẻm như dao cau.
"Thôi, chuyện nồi thịt coi như xui rủi, đầu năm đầu tháng bỏ qua đi bay. Nhưng mà Sơn à, tao nói thiệt, con gái con lứa mà mặt mày bôi quẹt như hát tuồng, khuyên tai đeo chi chít như cái rế lót nồi vầy, tổ tiên nào dám về nhận cháu?" Ông Chín Quyền mở màn bằng một giọng trầm đục, đầy uy quyền của bậc trưởng thượng.
Linh nhìn xuống mâm cơm. Một hàng dài những khuôn mặt lạ lẫm nhưng ánh mắt thì quen thuộc đến phát bực: sự phán xét. Cô cảm thấy mình như một sinh vật lạ bị vớt lên từ hố đen vũ trụ, bị xẻ thịt và phân tích dưới kính hiển vi của những định kiến cổ hủ. Ba cô, ông Bảy Sơn, ngồi cạnh đó, mặt mày xám xịt, tay cầm ly rượu đế run nhè nhẹ vì nhục nhã. Mẹ cô thì chỉ biết cắm cúi gắp thức ăn, thi thoảng lén nhìn con gái bằng ánh mắt vừa xót xa vừa bất lực.
"Cháu chào cả nhà chưa Linh?" Ông Sơn gằn giọng, âm lượng vừa đủ để rung rinh cái tủ thờ.
Linh nhếch mép, chào một tiếng "Dạ" cụt lủn như bị ai cắt lưỡi. Bà Hai Chanh lập tức bồi thêm: "Nè, ở dưới quê này người ta chào là phải khoanh tay, đầu cúi sát đất, tiếng 'dạ' phải kéo dài ra cho có hậu. Chứ 'dạ' kiểu Sài Gòn nghe chát chúa như tiếng gõ mõ vậy hà!"
Linh định bật lại nhưng cảm nhận được cái đá chân đau điếng của mẹ dưới gầm bàn. Đúng lúc này, một ông chú họ xa, mặt đỏ gay gắt vì hơi men, cầm chai rượu đế đế tiến về phía cô.
"Nè Linh, nghe nói trên phố mày làm nghề gì mà... 'rì-lai' gì đó hả? Có phải vẽ bậy bậy trên máy tính không? Thôi, bỏ đi, về đây chú kiếm mối cho đi làm công nhân may, vừa có tiền vừa có đức. Nay ra mắt dòng họ, uống cạn ly này với chú cho nó... ra dáng dân rạch Cầu Quay coi!"
Cái ly hạt mít chứa đầy thứ chất lỏng trong vắt nhưng nồng nặc mùi cồn công nghiệp được đưa sát tận mũi Linh. Cả bàn ăn bỗng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô. Họ đang đợi xem cô tiểu thư thành phố này sẽ nhăn mặt từ chối để họ có cớ chửi là "khinh người", hay sẽ nhấp môi một cách yếu ớt để họ cười nhạo là "đồ yếu sên".
Linh nhìn ly rượu, rồi nhìn nụ cười đắc thắng của bà Hai Chanh và cái nhìn đầy đe dọa của ông Chín Quyền. Một luồng khí nóng bốc lên từ lồng ngực. Cô vốn là đứa "thứ dữ" ở mấy cái Pub quận 1, dăm ba cái ly rượu đế này đã là gì. Cô cầm lấy ly rượu, không hề run rẩy.
"Chú nói đúng, dân rạch Cầu Quay là phải máu chiến. Nhưng ly này nhỏ quá, uống vậy chừng nào mới tới công chuyện?"
Linh với lấy cái bát ăn cơm không trên bàn, giật phăng chai rượu từ tay ông chú, rót đầy một bát sủi tăm. Cả bàn ăn ồ lên một tiếng kinh hãi. Mẹ cô thất thần: "Linh! Con làm cái gì vậy?"
Linh không trả lời. Cô đứng phắt dậy, một tay chống nạnh, một tay bưng bát rượu lên ngang mặt. Ánh mắt cô rực lửa, quét qua từng gương mặt đang há hốc mồm kinh ngạc.
"Con mời cả bàn! Ly này là để mừng nồi thịt kho hắc ín của con, ly này cũng là để chào đón sự quan tâm... quá mức của dì Hai với ông Chín!"
Nói đoạn, Linh ngửa cổ, bát rượu đế đầy tràn được cô đổ vào họng một hơi không nghỉ. Tiếng nuốt "ực ực" vang lên giữa bầu không khí im lặng đến mức nghe được tiếng muỗi vo ve. Khi giọt cuối cùng biến mất, Linh dằn mạnh cái bát xuống bàn trà một tiếng "rầm" khô khốc. Cô lấy tay lau ngang miệng, mặt không hề biến sắc, đôi mắt bạch kim dưới ánh đèn neon vàng vọt càng thêm vẻ ngông cuồng.
"Kha... Khà! Rượu này hơi nhạt. Đô này chưa bằng phân nửa cái tầm con hay nhậu với bạn bè trên phố đâu chú ơi. Trên đó tụi con uống bằng chai, chơi bằng xô, chứ không có nhâm nhi như kiến gặm vầy."
Sự im lặng bao trùm. Ông Chín Quyền đánh rơi cả chiếc đũa xuống đất. Bà Hai Chanh bàng hoàng đến mức cái quạt giấy trên tay cũng ngừng phẩy. Ba Linh, ông Sơn, mặt chuyển từ màu xám sang màu tím lịm vì uất nghẹn. Đây không còn là sự nổi loạn nữa, đây là sự sỉ nhục vào cái vẻ trí thức mà ông đã dày công xây dựng bấy lâu nay.
Linh nhìn thẳng vào bà Hai Chanh, cười nhếch mép một cái đầy khinh bỉ: "Dì Hai nhìn con chi dữ vậy? Bộ dì muốn con rót cho dì một bát 'khai xuân' luôn hả? Con nghe nói dì hồi trẻ cũng là 'thánh rượu' của xã mình mà, sao giờ ngồi phẩy quạt nhìn hiền đức dữ vậy?"
"Mày... mày đồ thứ con gái mất dạy! Sơn! Mày coi nó kìa! Nó dám hỗn hào với người lớn ngay trong bữa cơm!" Bà Hai Chanh run rẩy chỉ tay vào Linh, giọng lạc đi vì tức giận.
Linh không đợi ba mình kịp lên tiếng, cô quay lưng bước thẳng ra khỏi nhà, đôi giày boot nện xuống sàn gỗ những tiếng đinh tai nhức óc. Cô đi thẳng ra phía bờ rạch, gió đêm miền Tây thổi lồng lộng vào mặt, hơi rượu bắt đầu bốc lên làm đầu óc cô hơi lơ mơ, nhưng lòng lại thấy hả hê một cách tàn nhẫn.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Linh thấy bóng mình in xuống nước rạch Cầu Quay – một cái bóng cô độc, méo mó và chẳng hề thuộc về nơi này. Cô nghe thấy tiếng quát tháo của ba mình vẳng ra từ trong nhà, tiếng khóc sụt sùi của mẹ và tiếng đập bàn chát chúa của ông Chín Quyền. Cô biết, ngày mai 29 Tết sẽ không đơn giản là chuyện nồi thịt cháy hay bát rượu đế, mà sẽ là một trận cuồng phong thực sự khi cái roi mây của ba cô đã được lôi ra khỏi góc tủ.
Nhưng Linh không sợ. Cô chỉ thấy khinh thường. Một dòng họ chỉ biết soi mói nhau qua bát cơm, ly rượu thì có tư cách gì để dạy cô về nhân lễ nghĩa? Cô ngồi bệt xuống đám cỏ may, để mặc những bông cỏ găm đầy vào chiếc quần jean đắt tiền, mắt nhìn về phía xa xăm, nơi mà ánh đèn thành phố không bao giờ chạm tới được cái xóm nghèo này.
Bất ngờ, một bóng đen cao lớn từ trong tối bước ra, đứng sừng sững ngay sau lưng cô. Linh giật mình quay lại, hơi rượu làm mắt cô nhòe đi, nhưng cô vẫn nhận ra đó là ai. Và điều người đó sắp nói sẽ là ngòi nổ cho một vụ nổ lớn hơn cả bát rượu vừa rồi.
Liệu người đứng sau Linh là ba cô với cây roi mây trên tay, hay là thằng Tuấn với một bí mật động trời về dòng họ mà Linh có thể dùng để "lật kèo"?