MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIMChương 10: GIỌT NƯỚC TRÀN LY

HÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIM

Chương 10: GIỌT NƯỚC TRÀN LY

1,697 từ · ~9 phút đọc

Nhà thờ tổ họ Nguyễn lúc này không khác gì một cái chảo dầu đang sôi sùng sục, và Linh chính là hũ tỏi băm vừa được ném vào, làm bùng lên những âm thanh xèo xèo của sự phẫn nộ. Sau màn "vạch mặt" bà Tư Liễu và bà Hai Chanh, bầu không khí trang nghiêm của sáng Mùng 1 đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một kịch bản phim chính kịch dài tập mà ở đó, ai cũng có một vai phản diện ẩn giấu sau lớp áo dài gấm.

Linh đứng giữa nhà thờ, đôi mắt rực sáng dưới lớp eyeliner đen sì, đôi boot da nện xuống nền gạch tàu vang lên những tiếng "cộp, cộp" đầy thách thức. Cô nhìn quanh một lượt, thấy những gương mặt đang đỏ gay vì xấu hổ, những đôi mắt đang lấm lét nhìn nhau.

"Sao? Mới nói có vài câu mà mọi người im hết rồi hả?" Linh cười khẩy, giọng cô vang vọng lên tận những kèo gỗ đen bóng. "Dì Tư, sao dì không kể tiếp chuyện con bị đuổi học đi? Hay dì đang mải tính xem năm nay làm sao để trốn nợ năm mươi triệu của ba con mà vẫn có tiền mua hột xoàn đeo đi khoe khắp xóm?"

"Mày... mày đồ con nít ranh! Mày hỗn hào vừa thôi nghe Linh!" Bà Tư Liễu hét lên, tay chân run lẩy bẩy vì bị đụng trúng "tử huyệt".

"Con không hỗn, con chỉ đang làm bài tập 'thật thà' đầu năm thôi." Linh quay sang phía ông Chín Quyền, người vẫn đang hậm hực vì bị ông Sơn giật mất cây gậy tre. "Còn ông Chín, ông nói con mặc đồ đen là điềm gở cho dòng họ. Vậy con hỏi ông, chú Ba ngồi đằng kia, chú ấy mặc áo đỏ rực rỡ lắm, nhưng có phải chú ấy vừa mới bán mất miếng đất hương hỏa ở đầu rạch để nướng vào sòng bạc bên kia biên giới không? Cái đó mới là điềm gở, hay là cái màu áo của con mới là điềm gở?"

Chú Ba đang ngồi nhâm nhi ly trà bỗng sặc sụa, nước trà bắn tung tóe lên bộ đồ mới. Cả gian thờ lại một lần nữa xôn xao. Những lời của Linh như những nhát dao phẫu thuật, rạch toang cái lớp vỏ bọc "gia đình kiểu mẫu" mà họ đã dày công đắp điếm bấy lâu nay.

"Linh! Đủ rồi con!" Mẹ Linh, bà Mai, chạy lại nắm lấy tay con gái, giọng bà lạc đi vì sợ hãi. Bà nhìn thấy những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Linh của những người xung quanh.

"Chưa đủ đâu mẹ!" Linh gạt tay mẹ ra, cô tiến thẳng đến giữa bàn trà, nơi những bậc trưởng thượng đang ngồi. "Mọi người luôn miệng nói về truyền thống, về lễ nghĩa, về việc con cái phải ngoan ngoãn. Nhưng thực chất, mọi người chỉ muốn tụi con là những con rối để mọi người có cái mà khoe mẽ, hoặc là nơi để mọi người trút bỏ những bực dọc, ghen tị của bản thân. Mọi người chê con nhuộm tóc, chê con xăm hình, nhưng mọi người có bao giờ hỏi xem con đã làm việc vất vả thế nào trên phố để gửi tiền về cho nội sửa nhà, hay để cho ba mẹ có cái mặt nể nang với xóm giềng chưa?"

Linh nhìn thẳng vào bà Hai Chanh: "Dì Hai, dì nói con 'hú hí' với trai. Con xin lỗi dì, người yêu con là kiến trúc sư, tụi con làm việc lương thiện, kiếm tiền bằng chất xám. Chứ không phải như cái anh con trai quý tử của dì, ba mươi tuổi đầu vẫn ngửa tay xin tiền dì đi 'độ' xe rồi rồ ga phá nát xóm làng mỗi đêm!"

"Mày... mày dám nhục mạ con trai tao?" Bà Hai Chanh như con gà mái bị đạp đuôi, lao bổ về phía Linh.

"Con không nhục mạ, con chỉ đang 'review' thực tế thôi!" Linh lùi lại một bước, tay chỉ thẳng ra cổng. "Cả cái dòng họ này, từ trên xuống dưới, ai cũng biết diễn kịch. Chỉ có con là diễn viên dở nhất nên mới bị mọi người ghét, đúng không? Vậy thì hôm nay con nghỉ diễn luôn!"

Ông Chín Quyền không chịu nổi nữa. Cái uy quyền của người trưởng họ bị một đứa ranh con chà đạp ngay giữa nhà thờ tổ là một nỗi nhục không thể gột rửa. Ông giật lấy bình trà sứ trên bàn, định ném thẳng vào người Linh.

"Đồ nghịch tử! Đồ yêu quái! Hôm nay tao không dạy mày, tao không còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên!"

Bình trà bay vút qua không trung. Linh nhắm mắt lại, chuẩn bị cho một cơn đau và sự ướt át của nước trà nóng. Nhưng không có gì xảy ra. Một tiếng "bộp" vang lên, theo sau đó là tiếng gốm sứ vỡ vụn dưới sàn nhà.

Linh mở mắt ra. Ba cô, ông Bảy Sơn, đã đứng chắn trước mặt cô từ lúc nào. Bình trà trúng vào bả vai ông, nước trà chảy ròng ròng xuống bộ áo dài khăn đóng xanh mướt. Ông Sơn đứng im như một ngọn núi, đôi mắt ông đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ông Chín Quyền.

"Chú Chín... Chú định giết con tôi thật sao?" Giọng ông Sơn trầm đục, chứa đựng một sự phẫn nộ đã bị kìm nén suốt mấy chục năm qua.

Bà Hai Chanh và bà Tư Liễu đứng khựng lại. Cả nhà thờ lại rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Linh nhìn tấm lưng của ba, thấy những giọt nước trà đang thấm vào lớp vải gấm đắt tiền. Lần đầu tiên trong đời, cô thấy ba mình không còn vẻ nhu nhược, lo sợ mất mặt nữa.

"Sơn... mày... mày định bênh nó sao? Nó vừa chửi nát cái dòng họ này đó!" Ông Chín Quyền lắp bắp, tay vẫn còn run rẩy vì hành động vừa rồi.

Ông Sơn không trả lời ông Chín. Ông quay lại, nhìn Linh bằng một ánh mắt mà cô chưa bao giờ thấy. Không có sự chán ghét, không có sự thất vọng, chỉ có một nỗi buồn mênh mông và sự hối hận muộn màng. Ông đưa bàn tay to dày, chai sạn vì những năm tháng lăn lộn kiếm tiền, khẽ chạm vào mái tóc bạch kim rối bời của con gái.

"Ba xin lỗi..." Ông Sơn nói nhỏ, chỉ đủ để hai cha con nghe thấy.

Rồi ông quay lại phía đám họ hàng, hít một hơi thật sâu và hét lớn đến mức những con chim én đang đậu trên mái nhà thờ phải giật mình bay tán loạn: "TẤT CẢ IM HẾT CHO TÔI!"

Linh giật nảy mình. Cô chưa bao giờ thấy ba nổi điên đến mức này. Ông Sơn bắt đầu bước tới phía bàn thờ tổ, ông cầm lấy một xấp tiền lì xì mà ông vừa chuẩn bị để phát cho đám con cháu, ném mạnh xuống sàn nhà.

"Các người muốn tiền? Có tiền đây! Các người muốn danh dự? Danh dự của các người nằm ở mấy cái lời xỉa xói con nhỏ 22 tuổi này sao? Từ nay về sau, con Linh có nhuộm tóc đen, tóc đỏ, hay nó có mặc đồ đen đồ trắng gì, đó là quyền của nó! Đứa nào còn dám mở miệng ra chê con tôi một câu, đừng trách thằng Sơn này tuyệt tình!"

Bà Hai Chanh định lên tiếng: "Cậu Bảy, cậu đừng có mà..."

"Chị Hai im đi!" Ông Sơn chỉ thẳng mặt bà chị ruột. "Chuyện chị cặp kè với ai, chuyện thằng con chị phá gia chi tử thế nào, tôi biết hết! Tôi im lặng vì tôi muốn giữ cái 'mặt' cho chị, cho cái nhà này. Nhưng chị lại dùng sự im lặng của tôi để làm nhục con gái tôi. Chị không xứng làm bác nó!"

Cả dòng họ Nguyễn bàng hoàng. Những "bí mật" mà Linh vừa khơi ra giờ đây được chính ông Sơn xác nhận, nó nặng nề như những quả tạ đè bẹp sự kiêu ngạo giả tạo của họ.

Ông Sơn nắm chặt lấy tay Linh và tay bà Mai, dắt hai mẹ con đi thẳng ra phía cổng nhà thờ. Khi đi ngang qua ông Chín Quyền, ông Sơn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt người trưởng họ: "Chú Chín, từ nay về sau, ngày Tết gia đình con xin phép không về đây nữa. Cái nhà thờ này... con xin trả lại cho sự thanh cao của các người!"

Nói đoạn, ông Sơn bất ngờ tung một cú đạp cực mạnh vào cái bàn gỗ kê giữa sân, làm những đĩa mứt, bình trà bay tứ tung, đổ nát một góc sân nhà thờ tổ ngay trong sáng sớm Mùng 1.

Linh đi theo ba mẹ, lòng cô bỗng thấy nhẹ bẫng đến lạ kỳ. Cô nhìn ra phía con rạch Cầu Quay đang lững lờ trôi, lần đầu tiên thấy màu nước đục ngầu kia cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Nhưng khi cả ba người vừa bước ra đến đường lộ, một chiếc xe bán tải đời mới màu cam rực rỡ bỗng thắng gấp ngay trước mặt họ, bụi cuốn mù mịt.

Bước xuống xe là một thanh niên trẻ trung, cánh tay đầy hình xăm, tóc tai còn ngầu hơn cả Linh. Anh ta nhìn cảnh tượng tan hoang phía trong nhà thờ, rồi nhìn gia đình Linh, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Ủa, mới Mùng 1 mà chú Bảy đã dọn dẹp nhà thờ giùm ông Chín rồi hả? Có cần con phụ một tay cho nó... sập luôn không?"

Linh nhìn người thanh niên lạ mặt, tim bỗng đập lệch một nhịp. Tại sao anh ta lại xuất hiện vào đúng lúc này, và "món quà" Mùng 1 mà anh ta mang đến trong thùng xe bán tải kia là gì mà khiến bà Hai Chanh vừa nhìn thấy đã rụng rời chân tay, ngã quỵ xuống đống mứt gừng đổ nát?