MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 1

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 1

892 từ · ~5 phút đọc

Tiếng máy may công nghiệp chạy rầm rập như tiếng nhịp tim bị cưỡng ép, khô khốc và vô hồn. Lâm Diên Hạ ngồi giữa căn phòng nồng nặc mùi vải tổng hợp và bụi bông, đôi mắt đỏ ngầu vì ba đêm trắng liên tiếp. Trước mặt cô là chiếc váy dạ hội lộng lẫy được đính kết từ hàng ngàn viên pha lê nhân tạo – tác phẩm mà Diệp Chi sẽ mặc để bước lên bục nhận giải "Nhà thiết kế của năm" vào tối mai.

"Hạ này, cậu chỉ cần chỉnh lại đường viền cổ một chút nữa thôi. Giải thưởng này là của chúng ta, nhưng cậu biết đấy, mình cần đứng ra đại diện để thu hút truyền thông..."

Giọng nói ngọt xớt của Diệp Chi vẫn còn văng vẳng trong đầu cô như một loại độc dược ngấm dần. Mười năm. Mười năm làm cái bóng, làm "kẻ viết thuê" ý tưởng, Hạ đã đổi lại được gì? Một cơ thể rệu rã ở tuổi hai mươi sáu, một đôi bàn tay chi chít vết kim đâm, và một tâm hồn trống rỗng không còn chút cảm xúc nào với cái gọi là cái đẹp.

Bất chợt, lồng ngực Hạ nhói lên một cơn đau thắt. Tầm nhìn của cô nhòe đi, những ánh đèn LED trên trần nhà bắt đầu xoay tròn, vỡ tan thành từng mảng sáng lập lờ. Cô ngã quỵ xuống sàn, tay vô tình quờ quại vào chiếc kéo cắt vải sắc lạnh trên bàn.

Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết hiện ra rõ rệt nhất, Hạ thấy mình không hề hối tiếc về danh vọng. Cô chỉ thấy tiếc cho mảnh vải lụa tơ tằm mà bà ngoại từng tặng năm cô mười tám tuổi – mảnh vải cô đã lỡ tay cắt nát để chạy theo một mẫu mốt thời thượng nhưng phù phiếm.

Xoẹt.

Tiếng kim loại cắt vào không khí vang lên đanh gọn trong tâm tưởng. Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh.

...

"Hạ! Lâm Diên Hạ! Em ngủ quên trên bàn đồ án đấy à?"

Một giọng nói vừa lạ vừa quen vang lên, kèm theo đó là tiếng thước gỗ gõ lộc cộc xuống mặt bàn.

Hạ giật mình choàng tỉnh, hơi thở hổn hển như người vừa từ dưới nước ngoi lên. Cơn đau tim biến mất, thay vào đó là cảm giác nóng hầm cập của một buổi chiều mùa hè oi ả. Cô ngơ ngác nhìn quanh. Đây không phải xưởng may ngột ngạt của tập đoàn thời trang. Đây là phòng học đồ án của trường Đại học Kiến trúc.

Mùi bút dạ, mùi giấy vẽ và mùi mồ hôi của sinh viên ùa vào cánh mũi. Trước mặt cô là thầy giáo hướng dẫn với vẻ mặt nghiêm nghị, và bên cạnh... Diệp Chi đang nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sự lo lắng – thứ ánh mắt mà sau này Hạ mới biết đó là lớp mặt nạ hoàn hảo nhất.

"Em... em đang ở đâu?" Hạ thốt lên, giọng khàn đặc.

"Ngáo ngơ rồi sao? Em đang ở buổi thông qua đồ án tốt nghiệp cuối cùng chứ đâu! Nếu không nộp bản phác thảo concept ngay bây giờ thì đừng mơ đến chuyện ra trường đúng hạn."

Hạ cúi xuống nhìn bàn tay mình. Đôi bàn tay trắng trẻo, chưa có những vết sẹo do máy may gây ra, cũng chưa bị ám màu hóa chất nhuộm công nghiệp. Cô cầm lấy tờ lịch để trên bàn: Ngày 20 tháng 4 năm 2021.

Cô đã quay lại rồi.

Đúng vào ngày cô đưa bản phác thảo "Vũ điệu phố thị" – tác phẩm đầu tiên bị Diệp Chi đánh tráo ý tưởng, mở đầu cho chuỗi ngày làm nô lệ chất xám suốt kiếp trước.

Hạ nhìn xuống bản vẽ dang dở trên bàn. Đó là một mẫu váy hiện đại, cắt xẻ táo bạo, đúng chất thời trang nhanh mà cô từng tôn sùng. Cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Không, cô không thể đi lại con đường đó một lần nữa.

"Hạ, cậu mệt à? Hay đưa bản vẽ đây mình xem hộ cho, sắp đến lượt cậu rồi đấy." Diệp Chi vươn tay ra, định chạm vào xấp giấy.

Như một phản xạ tự nhiên, Hạ rụt tay lại. Cô cầm lấy chiếc kéo thủ công trên bàn, chậm rãi nhưng dứt khoát, cắt phăng bản vẽ "Vũ điệu phố thị" ra làm đôi trước sự bàng hoàng của cả lớp.

"Em xin lỗi thầy." Hạ đứng dậy, lưng thẳng tắp, đôi mắt ánh lên một tia sáng lạnh lùng và kiên định mà chưa ai từng thấy ở một cô sinh viên nhút nhát như cô. "Concept này không còn phù hợp nữa. Em muốn xin thay đổi đề tài sang ứng dụng chất liệu thủ công truyền thống."

Tiếng xì xào vang lên khắp phòng. Diệp Chi sững sờ, đôi tay lơ lửng giữa không trung trở nên lạc lõng.

Hạ không nhìn bạn mình, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vàng óng như tơ đang nhảy múa. Sợi dây định mệnh trói buộc cô vào danh vọng ảo đã đứt. Lần này, cô sẽ dệt nên một cuộc đời khác – một cuộc đời có mùi thơm của lá chàm và sự thanh thản trong tâm hồn.