Tiếng xì xào trong phòng đồ án mỗi lúc một lớn hơn. Những ánh mắt đổ dồn về phía xấp giấy bị cắt vụn trên bàn của Hạ như nhìn một kẻ vừa thực hiện một hành động điên rồ. Thầy hướng dẫn nhíu mày, đẩy gọng kính, giọng nói nghiêm khắc hơn hẳn:
"Lâm Diên Hạ, em có biết mình đang nói gì không? Chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày bảo vệ chính thức. Thay đổi đề tài lúc này là tự sát. Em định lấy gì để bù đắp vào khoảng trống đó?"
Diệp Chi đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt tấu sớ đồ án của chính mình, giả vờ lo lắng tiến lại gần: "Hạ ơi, cậu bình tĩnh lại đi. Có phải áp lực quá nên cậu nghĩ quẩn không? Bản phác thảo đó cậu đã thức trắng bao đêm mới vẽ xong mà..."
Hạ quay sang nhìn Diệp Chi. Ở tuổi hai mươi hai, khuôn mặt bạn thân cô vẫn mang nét thanh thuần, chưa nhuốm vẻ sắc sảo, thực dụng của mười năm sau. Nhưng ánh mắt đó – cái nhìn luôn chực chờ để nhặt nhạnh những gì cô vứt bỏ – thì vẫn không hề thay đổi.
"Mình không nghĩ quẩn," Hạ bình thản đáp, thanh âm trong trẻo nhưng nặng tựa ngàn cân. "Chỉ là mình chợt nhận ra, nếu cứ tiếp tục may những thứ trang phục vô hồn này, mình sẽ không bao giờ thực sự trở thành một nhà thiết kế."
Cô quay lại phía thầy giáo, cúi đầu thật sâu: "Thầy cho em ba ngày. Nếu trong ba ngày em không đưa ra được concept mới đủ thuyết phục, em sẽ chấp nhận bị đánh trượt."
Buổi học kết thúc trong sự ngỡ ngàng. Hạ thu dọn đồ đạc, mặc kệ những lời bàn tán sau lưng. Cô bước ra khỏi cổng trường, luồng không khí nóng hầm cập của Sài Gòn phả vào mặt, nhưng cô lại thấy lồng ngực mình nhẹ bẫm.
Cô không về ký túc xá mà bắt chuyến xe buýt cuối ngày để về căn nhà thuê cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Đó là nơi cô cất giữ những kỷ vật ít ỏi của bà ngoại – người thợ thêu cuối cùng của một dòng họ đã từng vang bóng.
Mở cánh cửa gỗ cũ kỹ, mùi của gỗ mục, mùi hồ vải và mùi long não quen thuộc ùa tới bao lấy cô. Hạ đi thẳng đến chiếc rương gỗ đặt ở góc phòng. Đôi tay cô hơi run rẩy khi chạm vào ổ khóa rỉ sét.
Cạch.
Nắp rương mở ra. Nằm yên vị trên lớp lót bằng nhung đỏ là mảnh lụa tơ tằm màu xanh thiên thanh – thứ mà kiếp trước cô đã cắt nát để làm chi tiết đệm cho một chiếc váy dạ hội rẻ tiền. Dưới ánh nắng chiều tà xiên qua khe cửa, mảnh lụa như có linh hồn, óng ánh lên những tia sáng kỳ ảo.
Hạ áp mảnh lụa lên mặt, cảm giác mát lạnh thấu vào da thịt, nước mắt cô không tự chủ được mà rơi xuống.
"Bà ơi, con về rồi..." cô thì thầm.
Kiếp trước, cô chạy theo những bảng màu xu hướng của Pantone, những đường cắt xẻ theo phong cách Milan, Paris mà quên mất rằng, trong chiếc rương của bà đã có cả một kho tàng sắc thái dân tộc. Màu xanh của lá chàm, màu đỏ của củ nâu, màu vàng của hạt dành dành...
Đêm đó, Hạ không bật đèn tuýp. Cô thắp một ngọn nến nhỏ, ngồi bệt xuống sàn gỗ, trải mảnh giấy dó mới mua lên mặt bàn. Cô không vẽ những đôi giày cao gót lênh khênh hay những người mẫu gầy gò.
Đầu bút chì của cô lướt đi, vẽ nên những đường nét mềm mại của tà áo ngũ thân, những hình rồng uốn lượn phỏng theo họa tiết thời Lê truyền lại trên những bức cốn đình làng. Cô muốn hồi sinh một "Lâm Diên Hạ" thật sự, gắn liền với những sợi tơ, nếp áo của quê hương.
Đang mải mê vẽ, tiếng chuông điện thoại rung lên phá tan không gian tĩnh lặng. Màn hình hiện lên tên "Diệp Chi".
Hạ nhìn cái tên ấy, môi nở một nụ cười nhạt. Kiếp trước, mỗi lần cô có ý tưởng mới, Diệp Chi đều là người đầu tiên biết đến dưới danh nghĩa "góp ý". Để rồi sau đó, những ý tưởng ấy bằng cách thần kỳ nào đó đều trở thành sản phẩm độc quyền của Diệp Chi.
Cô không nghe máy, cũng không tắt nguồn. Cô úp điện thoại xuống, để mặc nó rung lên cho đến khi im bặt.
Cô cầm chiếc kéo đồng cũ của bà ngoại lên, nhẹ nhàng cắt một mẩu chỉ tơ tằm màu lam. Ánh sáng của ngọn nến hắt bóng cô lên vách tường, cô độc nhưng hiên ngang.
Ngày mai, cuộc chiến sẽ thực sự bắt đầu. Không phải cuộc chiến với Diệp Chi, mà là cuộc chiến để bảo vệ niềm tin vào cái đẹp thuần túy đang nhen nhóm trở lại trong lòng cô.